Trọng Sinh, Tiện Tay Nhặt Được Đại Ca Si Tình - Chương 5
Cập nhật lúc: 15/09/2026 03:01
11.
Khuất Dã đột nhiên bắt đầu nghiêm túc học hành.
Chuyện này chẳng khác nào mặt trời mọc đằng Tây, vậy nên lúc hắn đặt bài tập Toán trước mặt tôi để hỏi, tôi ngơ ngác nhìn hắn: "Làm gì thế?"
Hắn ngẩng cằm: "Thi cuối kỳ tôi phải vượt qua cái tên bên lớp 1 kia."
"Nhưng đây là bài lớp mười. Với cả cậu còn làm sai rồi."
Khuất Dã đỏ mặt giật lại bài tập, để lại một câu: "Tôi sẽ đuổi kịp."
Hắn đăng ký lớp học thêm bên ngoài. Ngày nào vừa tan học cũng lập tức tới trung tâm học, học đến tận khuya mới trở về.
Tôi bắt đầu phải tan học một mình, vậy mà lại có chút không quen.
Hôm ấy là đêm giao thừa. Trước khi đi học thêm, Khuất Dã đeo cặp, làm bộ làm tịch đi qua đi lại bên cạnh bàn tôi mấy vòng: "Cái đó...... tối nay cậu đừng ngủ sớm quá. Đợi tôi về, tôi có chuyện tìm cậu."
Tôi: "Ồ."
Khuất Dã: "Vậy tôi coi như cậu đồng ý rồi đấy. Tối nay tôi về mà thấy cậu ngủ rồi thì tôi sẽ......"
"Thì sao?"
"Sáng mai tôi không đợi cậu nữa!"
"Nhưng ngày mai được nghỉ mà."
Khuất Dã: "......"
Hắn tức tối bỏ đi.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, tâm trạng lại có chút phức tạp.
Hắn thích tôi.
Tôi không biết hắn thích tôi ở điểm nào, chỉ biết tình cảm nhiệt thành đến mức không hề che giấu này khiến tôi có chút hoảng sợ.
Ở thế giới trước đây, tôi bị Trần Giang làm tổn thương đến mức cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Con người phần lớn đều như vậy, rất giỏi che giấu con người thật của mình.
Tôi sợ Khuất Dã cũng thế.
Hôm nay vừa khéo tới lượt tôi trực nhật. Sau khi dọn sạch lớp học, tôi đi vệ sinh một chuyến.
Vừa giặt xong cây lau nhà, đang chuẩn bị rửa tay thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóa cửa từ bên ngoài. Nhận ra có gì đó không ổn, tôi lập tức lao tới đẩy cửa, nhưng phát hiện cửa đã bị chặn từ bên ngoài.
Bên ngoài vang lên giọng một nữ sinh ch.ói tai: "Mấy hôm nay Trần Giang đều không vui. Rõ ràng cậu ấy không thích cậu, vậy mà lần trước còn đứng ra nói giúp cậu. Nhất định là cậu lại bám lấy cậu ấy! Lâm Kiều, lần này chỉ là cho cậu một bài học thôi, tránh xa cậu ấy ra."
Tôi cạn lời: "Cậu bị bệnh à!"
Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng xa.
Tôi lùi lại mấy bước rồi dùng sức đá mạnh vào cửa, nhưng cánh cửa vẫn không nhúc nhích. Tôi thử rất lâu mà vẫn không phá được, mãi tới khi kiệt sức. Trần Giang nhìn bề ngoài đúng là rất xuất sắc, đương nhiên không thiếu người ngưỡng mộ, dù sao ở thế giới trước kia tôi cũng từng là một trong số đó.
Nhưng tôi không ngờ lại có người điên cuồng tới mức này.
Tôi thở hổn hển, dựa lưng ngồi xuống bên tường. Đèn không bật được, chắc cầu d.a.o đã bị ngắt. Tôi nhìn ánh trăng qua ô kính cao phía trên, trong khoảnh khắc ấy chợt nhớ tới Khuất Dã.
Giá mà hắn ở đây thì tốt.
Tối nay nếu hắn về nhà không thấy tôi, liệu có nghĩ rằng tôi ngủ rồi không? Chắc lại tức giận cho xem.
Trong đầu tôi nghĩ đủ thứ linh tinh, chẳng biết đã qua bao lâu, đột nhiên nghe thấy giọng Khuất Dã.
"Lâm Kiều Kiều!"
Tôi lập tức tỉnh táo, lao tới bên cửa: "Tôi ở đây!"
Khuất Dã nhanh ch.óng chạy tới. Hắn thử phá ổ khóa bên ngoài nhưng không thành công.
Hắn khẽ c.h.ử.i một tiếng, đá mạnh vào cửa mấy lần rồi chạy ra khỏi tòa nhà dạy học. Chẳng bao lâu sau, trên bậu cửa sổ cao cao xuất hiện một bàn tay. Khuất Dã chống người lên, lật mình qua cửa sổ rồi nhảy xuống.
Hắn thở hổn hển nhìn tôi: "Không sao chứ?"
Tôi lắc đầu.
Khuất Dã xác định không thể mở cửa từ bên trong, thế là quyết định đưa tôi ra ngoài bằng đường cửa sổ. Hắn trèo ra trước. Độ cao hai tầng không tính là quá cao, ở giữa còn có một bệ nhô ra có thể đặt chân.
Khuất Dã chìa tay về phía tôi: "Lại đây."
Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.
[Là lỗi của tôi.]
Gì cơ?
[Đáng lẽ tôi phải bảo vệ cậu ấy cho tốt.]
Tôi nhìn gương mặt không chút biểu cảm của hắn, nhất thời hơi thất thần.
Sau đó...... tôi trượt chân ngã xuống.
12.
Khuất Dã cõng tôi trên đường về nhà.
Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, tôi nhìn bóng hắn dưới mặt đất, nghe từng tiếng lòng vang lên.
[Haiz, đúng là vụng về hết chỗ nói.]
[Không có mình thì cậu ấy biết phải làm sao đây.]
[May mà có mình.]
[Hình như gầy đi rồi, sao nhẹ thế này………………]
Tôi cạn lời: "Cậu nhiều lời thật đấy."
"Cái gì?"
"À...... tôi nói, nếu tôi bảo mình nghe được suy nghĩ trong lòng cậu, cậu có tin không?"
Khuất Dã chỉ cười: "Không tin. Trừ khi cậu nói được bây giờ tôi đang nghĩ gì."
Cánh tay tôi lại chạm vào cổ hắn.
[Tôi thích cậu.]
Chẳng biết tuyết bắt đầu rơi từ lúc nào, ngay cả gió cũng ngừng thổi.
Tôi im lặng hai giây: "Cậu đang nghĩ sao tôi béo thế."
"Vớ vẩn." Khuất Dã nhấc tôi lên cao thêm một chút, "Cậu coi thường tôi à, Lâm Kiều Kiều! Tôi khỏe lắm đấy!"
Ừ.
Rất khỏe.
Tôi nhớ lại những băn khoăn trước đây, bỗng cảm thấy bản thân thật buồn cười.
Sao tôi có thể đặt Khuất Dã và Trần Giang lên bàn cân so sánh được chứ? Trần Giang ngoài miệng một kiểu trong lòng một kiểu, còn trái tim Khuất Dã, tôi nghe rõ ràng từng câu từng chữ.
13.
Tôi bị trẹo chân. Sau khi về nhà, Khuất Dã tìm t.h.u.ố.c xịt cho tôi, rồi lại chạy khắp nơi tìm băng gạc.
Tôi ngồi trong phòng khách chẳng có việc gì làm, định rút một cuốn sách ra đọc, không ngờ lại vô tình kéo theo một quyển album từ dưới bàn trà ra ngoài.
Trang đầu tiên là một tấm ảnh chụp chung. Trong ảnh, một cô bé chống nạnh đứng đầy oai phong trước cổng trường tiểu học, bên cạnh là một cậu bé đang nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy sùng bái.
Đây chẳng phải tôi sao...... còn cậu bé kia rõ ràng chính là phiên bản thu nhỏ của Khuất Dã.
Hai chúng tôi từng học chung một trường tiểu học sao? Tôi tiện tay cầm một cuốn sách lên, bên trong có một chữ ký cách điệu ngoằn ngoèo đầy phóng khoáng.
Tôi lập tức sững người.
Ở thế giới trước, sau khi bố mẹ qua đời, tôi vất vả chống đỡ công ty của gia đình. Trong giai đoạn khó khăn nhất, tôi từng nhận được một khoản đầu tư cứu mạng, người đầu tư gửi thư nhưng chỉ để lại một chữ ký trừu tượng.
Giống hệt chữ ký trước mặt tôi.
Bây giờ nhìn kỹ, tôi đã có thể lờ mờ nhận ra.
Là Khuất Dã.
