[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 299

Cập nhật lúc: 26/12/2025 17:22

Đỗ Tư Khổ đứng một bên, trong đầu mải suy nghĩ về việc Lão Ngũ đi nông thôn. Theo lý mà nói, gia đình thương Lão Ngũ nhất, con bé muốn đi nông thôn rời xa nhà chắc chắn không dễ dàng như vậy.

Chẳng lẽ là lén lút bỏ đi? Thế thì hợp lý rồi.

"Con Tư," Mẹ Đỗ thay đổi hẳn giọng điệu, "Mẹ thấy trong người không được khỏe, e là một mình không về nhà nổi. Hay là con xin nghỉ nửa ngày, đưa mẹ về nhé?"

Về nhà? Đỗ Tư Khổ suy nghĩ hai giây: "Bên này con vẫn còn việc, sợ là không xin nghỉ được. Để con nhờ người khác đưa mẹ về." Cô nói xong cũng chẳng màng mẹ Đỗ có đồng ý hay không, đi thẳng tới tìm đồng chí bảo vệ: "Trưởng phòng Trương của các anh có đây không?"

"Không có."

Tư Khổ lại hỏi: "Vậy Đội trưởng Trần thì sao?" Anh Ba từng nói Đội trưởng Trần mặt lạnh tâm nóng, chắc là sẽ giúp thôi. Cô hỏi thử xem sao.

Đồng chí bảo vệ chỉ tay về phía trước: "Kia chẳng phải sao?" Vừa hay anh ta đang đi tới. Thật là tốt quá.

Đỗ Tư Khổ vội vàng chạy qua: "Đội trưởng Trần, chuyện là thế này, tôi có việc muốn làm phiền anh." Cô tóm tắt qua tình hình của mẹ Đỗ: "Tôi quả thực bận quá, nếu bên Ban bảo vệ có ai đang nghỉ hoặc rảnh tay, phiền anh giúp tôi đưa mẹ tôi về nhà. Anh yên tâm, chuyến này không để ai đi không công, tiền bù đắp thời gian và lộ phí tôi xin chịu."

Về nhà? Đến nhà họ Đỗ? Vừa hay có thể điều tra thêm về lai lịch nhà này.

Đội trưởng Trần: "Được, để tôi sắp xếp."

"Cảm ơn anh rất nhiều!" Tư Khổ hào phóng rút ra hai tờ một tệ đưa cho Đội trưởng Trần, "Nhờ anh đưa hộ cho đồng chí nào đi giúp ạ." Phần còn lại cô không quản nữa.

Phía bên kia.

Mẹ Đỗ nhìn thấy Tư Khổ và Đội trưởng Trần (người lần trước cùng đạp xe) nói nói cười cười, trong lòng chùng xuống. Cái con Tư này không lẽ đang yêu đương thật? Đội trưởng Trần này là người của xưởng máy kéo, nếu con Tư lấy anh ta, sau này chắc chắn sẽ không về nhà nữa! Vậy nhà cửa tính sao!

Mẹ Đỗ nghĩ xa xôi, lo lắng đủ thứ. Bà sợ sau này lũ trẻ đi nông thôn không đứa nào về nữa, bà và ông Đỗ già đi sẽ không ai lo. Lại sợ con Tư gả đi xa, ngay cả đứa con duy nhất không biết điều này cũng chẳng ở cạnh. Thế thì bà với ông Đỗ chẳng thành người già cô đơn sao.

"Bác ơi, để cháu đưa bác về."

Đến khi mẹ Đỗ nghe tiếng hoàn hồn lại thì phát hiện Tư Khổ đã biến mất từ lâu, người đứng trước mặt là Đội trưởng Trần.

Mẹ Đỗ hỏi: "Con gái tôi đâu?" Bà ngó dáo dác.

"Cô ấy đi làm việc rồi." Đội trưởng Trần nói, "Nếu bác thấy đỡ hơn rồi thì cháu đưa bác ra trạm xe buýt, bác tự bắt xe về." Anh nhận ra mẹ Đỗ không mấy mặn mà với việc để anh đưa về.

"Cậu là người ở đâu?" Mẹ Đỗ bất thình lình hỏi, "Quê quán ở đâu? Nhà còn những ai?"

Đội trưởng Trần ngẩn người. Hỏi mấy cái này làm gì?

"Bác à, đây là chuyện riêng tư, cháu e là không tiện nói." Đội trưởng Trần từ chối trả lời.

Mẹ Đỗ nhìn Đội trưởng Trần với vẻ không tin nổi, không tiện nói với bà?! Cái người này thật là... sao cái nết y hệt con Tư vậy.

Mẹ Đỗ giận run người: "Tôi không cần cậu đưa!" Bà tự về!

Bà đi được hai bước lại không muốn đi nữa. Khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, thằng Ba đi nông thôn rồi, công việc cũng mất, chuyện xem mặt chắc cũng hỏng. Giờ chỉ còn con Tư, nếu giờ mà về luôn thì chẳng phải đi công cốc sao.

"Cậu gọi Đỗ Tư Khổ ra đây, việc nhà nó phải quản." Mẹ Đỗ nói.

Buổi trưa.

Tư Khổ đến căng tin, người Ban bảo vệ báo cho cô biết mẹ Đỗ vẫn chưa đi, muốn gặp cô. Tư Khổ không đi.

Chiều tan làm.

Mẹ Đỗ vẫn không chịu đi, nhất định đòi gặp Tư Khổ một lần. Bà bảo con cái ở gần nhà giờ chỉ còn mình Tư Khổ, kiểu gì cô cũng phải quản chuyện trong nhà.

Tư Khổ không quản. Người làm chủ nhà họ Đỗ là ông Đỗ chứ đâu phải cô, cô quản cái gì? Việc nhà có đến lượt cô quản không? Chẳng qua là muốn lừa cô về. Nếu về mà bị nhốt trong phòng không ra được thì mới là oan ức. Tư Khổ vô cùng cảnh giác.

"Đó dù sao cũng là mẹ ruột cô, không gửi chút gì cho bà ấy ăn à?" Đội trưởng Trần đi tới, trả lại hai tệ cho Tư Khổ.

Tư Khổ nhận lấy: "Không cần quản bà ấy. Nếu bà ấy thấy chiêu này hiệu quả, lần sau sẽ lại dùng tiếp." Cô không muốn rắc rối như vậy. Cô phải để mẹ Đỗ biết rằng: cái kiểu tự bỏ đói mình một ngày để bắt con cái phải đau lòng, tội lỗi mà chạy tới nhận lỗi là chuyện không bao giờ xảy ra với cô.

Người Ban bảo vệ nói đã đưa cơm cho mẹ Đỗ nhưng bà không chịu ăn. Không ăn thì chịu đói thôi.

Buổi tối.

Tư Khổ về ký túc xá đơn. Hôm nay cô ngủ hơi muộn, chủ yếu vẫn là nghĩ về chuyện Lão Ngũ và anh Ba đi nông thôn. Tiếc là hai người không thông báo cho nhau, nếu không thì đã chẳng phải đi cả hai.

Tại nhà họ Đỗ.

Mẹ Đỗ bắt chuyến xe buýt cuối cùng để về. Chuyến cuối cực kỳ đông, bà không có chỗ đứng, chẳng biết chen chúc kiểu gì mà lên được. Trên đường đói quá, bà phải mua hai cái bánh bao ở quán nhỏ ven đường, ăn cho ấm bụng mới có sức về nhà.

Cái con Tư này lòng dạ thật là sắt đá.

Mẹ Đỗ về nhà là nằm bẹp trong phòng. Bà thấy khó chịu trong lòng, thấy xót xa, thấy lạnh lòng vì cách hành xử của con Tư... Bà cảm thấy sau này chẳng trông cậy gì được nữa. Sao cuộc đời chẳng có việc gì thuận theo ý bà thế này?

"Sao thế này?" Ông Đỗ vào phòng, "Thằng Ba không đồng ý à?"

Mẹ Đỗ lúc này đắp khăn ướt trên trán, nằm trên giường, trông rõ là không khỏe. Sáng đi vẫn còn khỏe mạnh, sao đi xưởng máy kéo một chuyến về lại ra nông nỗi này?

Mẹ Đỗ mệt đến mức không nói ra hơi. Một lúc lâu sau mới thều thào: "Thằng Ba... đi nông thôn rồi, nó nghỉ việc ở xưởng máy kéo luôn rồi!"

"Công nhân chính thức đấy!"

Ông Đỗ cũng lặng người: "Thằng Ba là công nhân chính thức của xưởng máy kéo? Nó đi nông thôn á?" Sao lại đi nông thôn, chẳng phải con Út đi rồi sao?

Mẹ Đỗ đ.ấ.m n.g.ự.c bình bịch: "Con Tư cái đồ không có lương tâm, tôi không khỏe bảo nó đưa về nó còn chẳng thèm nhìn... Nó vứt tôi ở đấy không thèm quản... Tôi cả ngày không có gì vào bụng nó cũng chẳng thèm gửi miếng ăn qua..." Mẹ Đỗ vừa than vừa kể, nước mắt rơi lã chã. Sắc mặt ông Đỗ tối sầm lại.

Hôm sau, mẹ Đỗ bệnh nặng hơn. Lần này nặng hơn lần trước nhiều, mãi đến tối tan làm ông Đỗ mới phát hiện ra. Ban ngày là bà nội Đỗ gượng dậy nấu cơm.

Tối hôm đó, ông Đỗ chạy vội tới trạm xá của xưởng, cửa đã đóng nhưng ông vẫn đập cửa gọi bằng được bác sĩ về nhà. Đó là một bác sĩ trẻ, kê cho mấy viên t.h.u.ố.c tây. Mẹ Đỗ uống hai ngày vẫn không thấy đỡ. Đây là tâm bệnh, sốt thì đã hạ nhưng lòng vẫn đầy uất ức, cái cục tức này không thông thì bệnh không khỏi được.

Bà nội bàn với ông Đỗ: "Hay là ông sang xưởng con Tư nói một tiếng, mẹ nó ốm sắp c.h.ế.t rồi, bảo nó về. Xưởng nào gặp hoàn cảnh này mà chẳng phải tạo điều kiện." Bảo Tư Khổ về chăm mẹ để ông Đỗ còn đi làm. Bà nội già rồi, sức lực không đủ.

Gương mặt ông Đỗ mấy ngày nay luôn u ám: "Chỉ sợ con Tư nó không nghe lời." Xưởng người ta không cho vào, ông cũng chẳng thể cưỡng ép lôi nó về.

Bà nội nói: "Thằng Tiếu chẳng phải làm ở đồn công an sao? Ông đi tìm nó đi. Từ hồi ông già mất, nó vẫn thường mang đồ qua thăm tôi." Đó là một đứa trẻ có lương tâm. "Thằng Tiếu" mà bà nhắc tới chính là Tiếu Hổ Sơn ở đồn công an.

Ông Đỗ suýt thì quên mất: "Mai tôi đi lo việc này ngay."

Sáng sớm hôm sau, ông Đỗ tìm tới nhà Tiếu Hổ Sơn.

"Trong nhà thằng Ba với con Út đều đi nông thôn hết rồi, chỉ còn mỗi con Tư. Giờ mẹ nó bệnh nặng quá, bà nội thì sức khỏe yếu từ đầu năm tới giờ, mà xưởng con Tư cứ giữ người không cho về. Tiếu này, khi nào cậu rảnh đi với tôi một chuyến, đón con Tư về." Ông Đỗ nói.

Tiếu Hổ Sơn nghe xong đáp: "Lát nữa em ra đồn xin nghỉ nửa ngày." Đi ngay hôm nay.

Tại xưởng Cơ khí.

"Đỗ Tư Khổ đi công tác rồi." "Đi đâu?" "Cái này không tiện nói."

Tiếu Hổ Sơn rút thẻ ngành công an ra. Bảo vệ xưởng Cơ khí mới nói: "Đỗ Tư Khổ sang xưởng máy kéo rồi."

Ông Đỗ nghe thấy ba chữ "xưởng máy kéo" thì sững người. Con Tư thế mà lại đang ở xưởng máy kéo. Thảo nào mẹ Đỗ từ bên đó về cứ mắng con Tư không nghe lời... Hóa ra là đã gặp rồi. Chuyện này mẹ Đỗ không kể với ông.

"Anh Đỗ, đi thôi, sang xưởng máy kéo."

Ông Đỗ: "Đợi chút." Ông lại đi tìm bảo vệ: "Tôi muốn gặp lãnh đạo xưởng các anh." Lần này ông nhất định phải bắt con Tư về nhà! Dù là xin nghỉ dài hạn hay mất việc cũng được. Trong nhà thiếu người quán xuyến, giờ chỉ có mỗi con Tư, không còn lựa chọn nào khác.

Thẻ ngành của Tiếu Hổ Sơn vẫn rất có uy lực.

Tại văn phòng xưởng trưởng xưởng Cơ khí. Ông Đỗ gặp xưởng trưởng: "Chào xưởng trưởng, tôi là bố của Đỗ Tư Khổ." Ông trình bày mục đích. Trên đường tới ông đã nghĩ kỹ rồi, sẽ xin cho con Tư nghỉ việc. Bà nội già rồi, mẹ Đỗ cũng không còn trẻ, chăm sóc người già lâu ngày sức khỏe cũng sụp đổ. Vẫn phải để người trẻ gánh vác! Lúc trước định cưới vợ cho thằng Ba để có người lo toan, giờ thằng Ba đi rồi, chuyện cưới xin coi như tạm gác lại.

Giờ chỉ có thể để con Tư về chăm người nhà. Làm con gái, chăm sóc mẹ ruột và bà nội là bổn phận!

"Ông nói là muốn cho Đỗ Tư Khổ rời xưởng Cơ khí để về nhà?" "Đúng, gia đình không thể thiếu nó được!"

Xưởng trưởng hỏi: "Gia đình ông gặp khó khăn gì sao?" Ông Đỗ đáp: "Người già trong nhà lớn tuổi rồi, kiểu gì cũng phải có người chăm sóc." Vẫn là câu nói đó, phải có người quán xuyến việc nhà, chăm sóc người già, giặt giũ nấu cơm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.