[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 305
Cập nhật lúc: 26/12/2025 17:23
Quạt điện ư?
Vẻ mặt Tiểu Giang biến đổi liên hồi: "Nó trông như thế nào?" Tư Khổ chỉ vào bên trong: "Bị giữ lại rồi." "Cho tôi xem một chút được không? Cô vào cầm nó lên cho tôi ngó một cái." Giọng điệu Tiểu Giang có chút kỳ lạ. Tư Khổ: "Không vấn đề gì!"
Cô đi vào, nói khó với đồng chí bảo vệ một tiếng rồi nhận lại chiếc quạt. Cô cầm quạt đi ra, vẫy vẫy về phía Tiểu Giang đang đứng ngoài cổng sắt. Chính là nó! Tiểu Giang bám c.h.ặ.t vào cổng sắt, nhìn chiếc quạt chằm chằm không chớp mắt. Sau đó anh gào to: "Có dùng được không?" "Dùng được chứ." Chắc chắn là dùng được rồi, không dùng được thì tốn công làm ra làm gì. Tiểu Giang sao lại hỏi câu ngớ ngẩn thế nhỉ?
Tư Khổ vừa định cất quạt đi thì thấy Tiểu Giang nhảy phắt lên xe ba bánh, rồi đạp như điên biến mất dạng chỉ trong chớp mắt. "Anh Giang ơi, tôi còn chưa lên xe mà! Tôi còn đồ đạc để ở đây này!" Tư Khổ vội vàng hét lên. Tiểu Giang đạp cực nhanh, hoàn toàn không dừng lại. Lúc này đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu.
Tư Khổ đứng ngẩn ra một lúc, đành bất lực ôm cái quạt quay lại phòng bảo vệ. Sao lại bỏ đi thế nhỉ? Đồ đạc trên thùng xe ba bánh mà mất thì khốn. Đó là quần áo và đồ dùng hàng ngày của cô, về xưởng Cơ khí còn phải dùng mà.
Tiểu Giang như chân đạp phong hỏa luân, cuối cùng cũng về tới xưởng Cơ khí. Anh đạp thẳng tới phòng tổng vụ tìm Chủ nhiệm Cố. "Chủ nhiệm Cố, vấn đề nhiệt độ ở xưởng có cách giải quyết rồi!" Tiểu Giang phấn khích nói: "Con Tư làm được cái quạt điện ở xưởng máy kéo, dùng tốt lắm! Đợi nó về, lắp cho xưởng mấy cái quạt lớn, nhiệt độ sẽ hạ xuống ngay, không còn ảnh hưởng đến vận hành máy móc nữa!"
Đặc biệt là tháng Tám vừa rồi, đúng lúc nóng nhất, xưởng như cái lò bát quái. Máy móc vận hành một lát là quá nhiệt, không chỉ máy mà công nhân cũng nóng không chịu nổi, mồ hôi vã ra như tắm, mấy người còn bị ngất xỉu vì sốc nhiệt. Đây là một vấn đề nan giải. Tuy giờ đã tháng Chín nhưng nhiệt độ trong xưởng vẫn cao ch.ót vót, chỉ cần máy chạy là nóng hầm hập. Giờ thì tốt rồi, đồng chí Tiểu Đỗ đã chế ra quạt điện. Xưởng có cứu rồi!
Chương 160
Tại xưởng máy kéo.
Phòng bảo vệ, Đội trưởng Trần cuối cùng cũng tới. "Đội trưởng, chính là cái quạt này, lai lịch bất minh." Hồi Đỗ Tư Khổ mới đến đây không hề có cái quạt này. Hơn nữa, quạt điện bán ở cửa hàng bách hóa đều có số lượng hạn chế, làm gì có suất cho cô. Vậy cái quạt dôi ra này từ đâu mà có? Phải tra cho rõ.
Tư Khổ đứng bên cạnh nói: "Tôi đã bảo là tôi tự lắp ráp rồi mà." Cô nhìn sang Đội trưởng Trần: "Đội trưởng Trần, mấy thứ linh kiện để lắp cái quạt này là lần trước anh với tôi cùng đi gom về đấy, anh quên rồi sao? Ở bãi phế liệu ấy." May mà hôm đó không phải cô đi một mình, nếu không đúng là tình ngay lý gian.
Đồ đồng nát ở bãi phế liệu hôm đó? Lắp được thành quạt điện? Đội trưởng Trần cầm cái quạt xem xét hồi lâu, đúng là nhận ra vài món hôm đó mang về. Anh ngẫm nghĩ rồi hỏi Tư Khổ: "Nếu đưa cho cô một bộ linh kiện tương tự, cô có lắp lại được không?" Tư Khổ: "Lắp thì được, nhưng tôi sắp phải về xưởng Cơ khí rồi." Thế chẳng phải mất thời gian sao.
Đội trưởng Trần: "Thế này đi, cô lắp thêm một cái nữa, nếu nó giống cái này và dùng được, chúng tôi sẽ chứng minh được món đồ này do cô làm ra, lúc đó cô có thể đi ngay." Nếu không lắp được thì phải giải trình lai lịch cái quạt. Đồng chí bảo vệ gật đầu phụ họa: "Đúng thế, không phải chúng tôi làm khó dễ gì cô, mà cái này phải rõ ràng, nếu không chúng tôi cũng gặp rắc rối."
"Được rồi." Tư Khổ hỏi: "Nhưng tôi không có sẵn linh kiện." Đội trưởng Trần: "Chúng tôi sẽ chuẩn bị." Bên bộ phận bảo trì, xưởng sản xuất và kho bãi chắc chắn có nhiều linh kiện thừa, gom lại là đủ.
Tại xưởng Cơ khí.
Chủ nhiệm Cố nhìn Tiểu Giang: "Thật không?" "Thật trăm phần trăm!" Tiểu Giang hào hứng: "Chính miệng đồng chí Tiểu Đỗ nói, cô ấy không phải người hay nói dối!" Vả lại, những thành tích của cô từ khi vào xưởng tuy không rêu rao nhưng những người quen biết đều rõ mười mươi. Tiểu Giang nói thêm: "Chủ nhiệm, xưởng máy kéo không chịu nhả người, con Tư đã ra đến cổng rồi mà họ không cho đi!"
Chủ nhiệm Cố đứng phắt dậy: "Cậu xuống bộ phận bảo trì bảo Tiểu Hà lái máy kéo ra đây, tôi đi tìm người, lát nữa hội quân ở cổng chính." Phải cướp con Tư về! Đỗ Tư Khổ là người xưởng Cơ khí, không phải người xưởng máy kéo! Đám người bên đó, không lẽ mượn người lâu quá rồi tự coi là người của xưởng mình luôn sao!
Chiều, một giờ. Xưởng máy kéo.
Khi Chủ nhiệm Cố và đoàn người tới nơi, Tư Khổ đang mải mê lắp chiếc quạt điện mới. Đội trưởng Trần và mọi người đã mất khá nhiều thời gian để gom linh kiện. "Chúng tôi là người xưởng Cơ khí, đến đón người." Chủ nhiệm Cố đã chuẩn bị sẵn giấy giới thiệu, thư tay của Xưởng trưởng và con dấu đỏ ch.ói. Bất kể xưởng máy kéo có cho đi hay không, họ nhất định phải đón bằng được Tư Khổ về.
"Cái này..." Người bảo vệ lúng túng: "Chắc phải đợi một lát ạ." Chủ nhiệm Cố thái độ đanh thép: "Tại sao phải đợi? Trước khi đi tôi đã hỏi đồng chí bên bộ phận bảo trì của các anh rồi, nhiệm vụ của Tiểu Đỗ đã hoàn thành, phải về xưởng Cơ khí. Sao, bên các anh lại lật lọng à?" Ông gắt: "Gọi lãnh đạo của các anh ra đây."
Thấy Chủ nhiệm Cố không dễ bắt nạt, người bảo vệ định đẩy trách nhiệm cho Đội trưởng Trần: "Lãnh đạo ở bên trong, tôi dẫn bác vào." Người này giấy tờ đầy đủ, không ngăn được.
Chẳng mấy chốc, Chủ nhiệm Cố gặp được Đội trưởng Trần, đồng thời thấy Tư Khổ đang lúi húi lắp quạt. "Đội trưởng Trần..." Người bảo vệ định gọi nhưng bị Chủ nhiệm Cố ngăn lại. Ông muốn tận mắt xem cô lắp quạt như thế nào. Tư Khổ nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên. Chủ nhiệm Cố! Cô kinh ngạc dừng tay: "Chủ nhiệm, sao bác lại tới đây?" "Đừng bận tâm đến bác, cháu cứ tiếp tục đi." Chủ nhiệm Cố bước tới đứng cạnh quan sát.
Vẫn phải tiếp tục sao? Tư Khổ cứ tưởng Chủ nhiệm đến là đi được luôn, lắp cái này tuy không khó nhưng lỉnh kỉnh. Lắp xong còn phải kiểm tra xem chạy được không. Hầy, mùa hè sắp qua rồi, làm thêm cái này cho ai dùng đây?
Tại thành phố Ninh.
Đợt thanh niên tri thức xuống nông thôn lần này không ảnh hưởng đến Hoàng Thải Hà. Nhờ có bố mẹ và anh em lo liệu, công việc làm tạm của bà vẫn ổn định. Gia đình còn lo cho bà hộ khẩu treo nên đồn công an có kiểm tra cũng không bị trục xuất. Con gái út Vu Nguyệt Nga hiện đang sống cùng bà, đứa nhỏ còn bé nên chưa đến lượt đi nông thôn.
Vốn dĩ cuộc sống có thể êm đềm trôi qua. Nào ngờ hôm nay khi bà đang làm việc, công an đột nhiên tới nói có người tố cáo bà khai báo hộ khẩu không trung thực, là cư dân bất hợp pháp. Có người tố cáo thì công an phải tra. Việc treo hộ khẩu không chịu nổi sự rà soát kỹ lưỡng. Vốn hộ khẩu của Hoàng Thải Hà ở đại đội Ngũ Câu, lúc đi bà không mang theo sổ hộ khẩu, là nhà ngoại tự lo thủ tục treo. Giờ tra ra hộ khẩu gốc không ở đây, thủ tục thiếu sót, chuyện này trở thành vấn đề lớn. Hoàng Thải Hà không thể ở lại đây nữa, bà bị buộc phải quay về nơi cũ.
Gia đình họ Hoàng lên đồn công an chạy chọt, thuyết phục họ cho khất vài ngày. "Thải Hà, con đừng cuống, mẹ bảo anh con nghĩ cách khác xem sao." Bà ngoại Hoàng nhìn đứa con gái thất thần mà không đành lòng. Đang yên đang lành sao lại bị tố cáo chứ? Hoàng Thải Hà nắm tay mẹ: "Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt, đừng lo cho con nữa." Bà lẩm bẩm: "Năm đó là con khăng khăng đòi theo Vu Cường về quê, hộ khẩu hạ xuống nông thôn, giờ thành ra thế này cũng là do con tự chuốc lấy."
Bà ngoại Hoàng thở dài, sao đứa con gái út này lận đận thế không biết. Nếu không bị tố cáo thì đã có thể ở lại rồi. Đợi đợt thanh niên tri thức này qua đi, nửa đời sau ở lại thành phố sống bình ổn có phải tốt không. Hoàng Thải Hà trò chuyện với mẹ một lúc rồi về phòng. Vu Nguyệt Nga đang thu dọn hành lý trong phòng. Hoàng Thải Hà lặng lẽ nhìn con gái. Một lát sau, Nguyệt Nga nhận ra, quay lại mỉm cười: "Mẹ."
Hoàng Thải Hà đóng cửa lại. "Nguyệt Nga, chuyện hộ khẩu của mẹ có phải là con tố cáo không?" Bà hỏi. Vu Nguyệt Nga thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã lắc đầu: "Mẹ, con không có! Sao con lại tố cáo mẹ chứ!" Hoàng Thải Hà như đã tin lời con, không hỏi thêm nữa.
Tại xưởng máy kéo.
Sáu giờ chiều, chiếc quạt điện của Tư Khổ cuối cùng cũng lắp xong. May mà có kinh nghiệm từ trước, nếu không phải làm đến tối muộn. Phải công nhận linh kiện của xưởng máy kéo xịn hơn đồ bãi phế liệu nhiều, chiếc quạt lần này trông đẹp và sang hẳn lên. Cắm điện vào, cánh quạt quay vù vù, gió thổi l.ồ.ng lộng. Tư Khổ bảo mọi người: "Đằng trước cánh quạt nên lắp thêm cái l.ồ.ng bảo vệ như cái quạt của tôi ấy, nhưng giờ gấp quá không làm kịp." Cô nói với Đội trưởng Trần: "Sau này anh bảo thợ hàn bên này hàn một cái theo mẫu nhé."
Đã chứng minh được mình tự lắp quạt, phòng bảo vệ xưởng máy kéo không còn lý do gì để giữ người. Đỗ Tư Khổ thuận lợi theo Chủ nhiệm Cố rời khỏi xưởng máy kéo.
