[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 359
Cập nhật lúc: 27/12/2025 15:05
Nhưng nếu Phó giám đốc Nguyễn đã chơi chiêu này, Viên Tú Hồng lại càng không muốn thuận theo ý ông ta, thế nên cô nhất quyết không chia tay.
Dư Phượng Mẫn ghé sát lại hỏi cô: "Có phải cậu đắc tội với ai không?"
Viên Tú Hồng lắc đầu: "Tớ vẫn luôn ở trạm y tế xưởng, quan hệ với đồng nghiệp cũng khá tốt, chắc là không đắc tội với ai đâu." Những chuyện phiền lòng này cô không muốn kể với Phượng Mẫn. Tính cách Phượng Mẫn vốn có gì hiện hết lên mặt, cô sợ lần tới Phượng Mẫn gặp Phó giám đốc Nguyễn trên đường sẽ tỏ thái độ không hay, như vậy không tốt chút nào.
Phượng Mẫn bảo: "Không có là tốt rồi. Mà lạ thật đấy, trạm y tế đang yên đang lành sao tự dưng lại điều người xuống nông thôn nhỉ?"
Tú Hồng đáp: "Có lẽ là mấy năm nay thanh niên tri thức xuống nông thôn nhiều quá, người đông thì bệnh tật cũng nhiều lên, bác sĩ dưới quê không đủ dùng nữa."
Nghe cũng có lý. Phượng Mẫn lẩm bẩm: "Tớ nghe nói mấy bác sĩ già ở bệnh viện nhân dân đều bị hạ phóng xuống nông thôn hết rồi." Bây giờ bác sĩ chính toàn là người trẻ, chẳng thấy mấy gương mặt lão làng đâu nữa.
Mẹ cô còn bảo, bác sĩ giỏi đi hết rồi, cô sinh con bà chẳng yên tâm tí nào. "Mai tớ về nhà mẹ đẻ đây." Phượng Mẫn nói.
"Đi xe đạp xóc lắm, ba tháng đầu cậu phải cẩn thận đấy." Tú Hồng dặn dò.
Hôm sau. Viên Tú Hồng đến phân xưởng mới dán nốt khẩu hiệu "diệt bốn loại hại", sau đó quay về trạm y tế. Vừa về tới nơi, một y tá đã tìm cô: "Bác sĩ Viên, Phó viện trưởng tìm chị đấy."
Vị Phó viện trưởng này chính là bác sĩ Hướng. Sau khi tìm mọi cách nâng cấp trạm xá thành trạm y tế (bệnh viện xưởng), chức vụ của ông ta cũng thăng tiến theo. Giờ ông ta đã là một trong những lãnh đạo của trạm y tế xưởng.
Viên Tú Hồng đi vào văn phòng Phó viện trưởng. "Phó viện trưởng, ông tìm tôi ạ?" "Đúng rồi, Tiểu Viên, cháu ngồi đi." Thái độ của ông Hướng vẫn rất niềm nở như trước.
Tú Hồng vừa ngồi xuống, ông đã nói ngay: "Tiểu Viên này, có một việc tốt, chú thấy với giác ngộ của cháu, cháu đi là hợp nhất."
Đến rồi. Tú Hồng mặt không đổi sắc: "Ông cứ nói ạ."
Ông Hướng bắt đầu đem chuyện điều động bác sĩ xuống nông thôn ra nói với cô, lời lẽ mỹ miều vô cùng, nào là cơ hội tốt, đi để rèn luyện, sẽ giúp ích cho tương lai của cô thế nào. "Cũng chỉ đi khoảng hai ba năm thôi, sau này lại đón cháu về."
Chương 197
Hôm qua đã nghe Phượng Mẫn nói qua nên lúc này Tú Hồng không hề bất ngờ. Cô đã chuẩn bị tâm lý: "Phó viện trưởng, đây là việc tốt, tôi phục tùng mọi sự sắp xếp của trạm y tế xưởng mình."
Ông Hướng vốn định chuẩn bị một tràng thuyết phục, không ngờ cô lại đồng ý nhanh thế. Đồng ý luôn rồi? Ông cười nói: "Tiểu Viên, vậy chú điền tên cháu vào danh sách nộp lên nhé."
Tú Hồng y thuật giỏi, làm việc trách nhiệm nên mọi người trong trạm đều quý. Có điều cô đã đắc tội với cấp trên, có người không muốn để cô ở lại đây. Ông Hướng cũng chẳng còn cách nào, ông còn đang muốn bỏ cái chữ "Phó" trong chức danh của mình đi nữa cơ mà.
Sáng sớm, Dư Phượng Mẫn về nhà mẹ đẻ. Đến trưa, bà Dư tranh thủ tạt về nấu cơm cho con gái. Trong lúc ăn, Phượng Mẫn nhắc lại một chuyện: "Mẹ, mẹ còn nhớ Viên Tú Hồng ở trạm y tế xưởng con không? Lần trước tay con bị thương là dùng cao Ngọc Hồng cô ấy chế mà khỏi đấy. Rồi cả lần Nguyễn Tư Vũ bị thương ở mặt nữa..."
"Nhớ chứ." Bà Dư vừa ăn vừa đáp. Bà phải ăn nhanh còn ra Hội Phụ nữ giải quyết đống việc, hôm qua lại có nhà định gả con gái mới 15 tuổi đi, thật là quá quắt mà.
Phượng Mẫn nói tiếp: "Trạm y tế đang định điều cô ấy xuống nông thôn mẹ ạ. Mẹ bảo có phải người ta đang bài xích cô ấy không?" "Xuống nông thôn à?" Bà Dư dừng đũa, nhìn con gái, "Mẹ nhớ con nói Tiểu Viên này từng đỡ đẻ cho không ít người rồi mà." Nghe bảo mấy ca khó đều được cô ấy cứu sống cả mẹ lẫn con.
"Vâng, hai năm nay cô ấy đỡ đẻ cho hơn chục ca rồi." Phượng Mẫn nhớ lại, "Sản phụ và em bé đều bình an vô sự."
Bà Dư cau mày: "Y thuật tốt thế sao lại điều xuống nông thôn?" Bà nhẩm tính ngày dự sinh của con gái là vào tháng Chạp. Giữa mùa đông giá rét, bác sĩ giỏi ở bệnh viện thành phố thì bị đuổi đi gần hết, bác sĩ sản khoa thực thụ chẳng còn mấy người, dù có là sinh viên trường y mới tốt nghiệp đi nữa bà cũng không yên tâm.
Phượng Mẫn than thở: "Con còn đang tính lúc sinh sẽ nhờ Tú Hồng đi cùng, như vậy mới không sợ xảy ra chuyện." Bà Dư trầm ngâm: "Bên trạm y tế định bao giờ cho cô ấy đi?" "Nghe bảo gấp lắm, chắc chỉ vài ngày tới thôi." Phượng Mẫn nhìn mẹ mình rồi im lặng.
Bà Dư thấy con nhìn mình, liền giục: "Mau ăn đi, giờ con không phải ở một mình đâu, ăn nhiều vào đừng để con nó đói." Rồi bà sực nhớ ra: "Đúng rồi, đứa đầu là con trai thì mang họ nhà mình, chuyện này con nói với Tiểu Chu chưa?" Phượng Mẫn đáp: "Con nói rồi, anh ấy đồng ý. Nhưng bọn con chưa dám nói với người lớn bên nhà họ Chu, sợ bị mắng."
Bà Dư bảo: "Không sao, đợi đứa bé chào đời, mẹ với bố con sẽ đi nói chuyện." Cứ xem là trai hay gái đã. Ông Dư vốn tư tưởng truyền thống, từ lâu đã muốn con gái lấy chồng sinh con thì để một đứa mang họ Dư. Chỉ là ông bà đều không ngờ người kết hôn đầu tiên lại là cô con gái thứ hai này.
Ăn xong bà Dư đi ngay. Buổi chiều, sau khi xử lý xong việc ở Hội Phụ nữ, bà ghé qua Ủy ban Cách mạng tìm Chủ nhiệm Dư. "Bạn của Phượng Mẫn à, mới hơn hai mươi tuổi mà y thuật giỏi thật sao?" Chủ nhiệm Dư hỏi.
"Để mai em đi nghe ngóng xem sao," Bà Dư nói, "Nhưng anh cứ sang bên đội công tuyên Bệnh viện Nhân dân đ.á.n.h tiếng một câu, nếu Tiểu Viên này thực sự giỏi sản khoa thì chúng ta phải giữ người lại." Chủ nhiệm Dư gật đầu.
Hai ngày sau, tại trạm y tế xưởng sửa chữa.
Quyết định điều động của Viên Tú Hồng đã về, nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc là cô không phải xuống nông thôn mà là chuyển công tác sang Bệnh viện Nhân dân thành phố. Con dấu đỏ ch.ót trên quyết định là của Ủy ban Cách mạng bộ phận công tuyên Bệnh viện Nhân dân.
"Phó viện trưởng, có nhầm lẫn gì không ạ?" Tú Hồng chủ động hỏi. Ông Hướng nhìn tờ giấy giới thiệu mà cũng ngớ người hồi lâu. Bệnh viện Nhân dân là bệnh viện cấp thành phố, ông nằm mơ cũng muốn vào đó mà không có cửa, đành phải tìm cách nâng cấp cái trạm xá nhỏ này thành trạm y tế để leo lên chức Phó viện trưởng. Vậy mà cô Tiểu Viên này chớp mắt một cái đã vào thẳng đó. Hiện giờ bác sĩ kỳ cựu ở đó đi hết rồi, vị trí trống còn nhiều lắm.
Ông Hướng nhìn Tú Hồng đầy dò xét, trong bụng thầm tính toán: Cô ta chạy được cửa nào mà giỏi thế? Chẳng lẽ là bên Giám đốc xưởng? Không đúng, ông Giám đốc già sắp nghỉ rồi, tâm trí đều dồn vào mấy phân xưởng mới, hơi đâu quản cái trạm y tế bé xíu này.
"Tiểu Viên, chúc mừng nhé." Ông Hướng gượng cười, "Bệnh viện Nhân dân tốt lắm, sang đó cháu nhớ làm việc cho giỏi, đừng để mất mặt trạm y tế xưởng mình." Tú Hồng gật đầu: "Vâng ạ."
Suất xuống nông thôn cuối cùng rơi vào đầu cô bác sĩ trẻ tên Tạ. Cô này không chịu, chạy lên phòng Viện trưởng và Phó viện trưởng quậy một trận tơi bời, lúc đi ra mắt đỏ hoe. Chuyện đã đóng đinh vào ván, không đổi được nữa.
Tại Thủ đô.
Tháng Sáu, đầu tháng Tư Khổ nhận được thư của Viên Tú Hồng. Tú Hồng kể chuyện suýt bị điều xuống nông thôn nên phải gửi chìa khóa phòng cho Phượng Mẫn, và hứa khi nào xuống đại đội sẽ viết thư tiếp cho Tư Khổ. Nhưng đến cuối tháng, cô lại nhận được một lá thư khác. Tú Hồng đã rời xưởng, nhưng là để sang Bệnh viện Nhân dân làm bác sĩ sản khoa. Chìa khóa nhà Tư Khổ cô vẫn giữ.
Trong thư cô kể, bệnh viện thành phố đông bệnh nhân vô cùng, áp lực lớn hơn ở xưởng nhiều. Đặc biệt là kiến thức sản khoa cô còn thiếu hụt nên đang phải ra sức học tập. Hơn nữa, vì ở đây chịu sự giám sát c.h.ặ.t chẽ của Ủy ban Cách mạng, cô tuyệt đối không dám để lộ vốn liếng Đông y của mình. Hiện tại ở bệnh viện, bác sĩ đều được gọi chung là "nhân viên y tế". Những danh xưng như "Chủ nhiệm" hay "Giáo sư" đều bị bài trừ. Tú Hồng xuất thân từ công nhân xưởng nên tạm thời được coi là thành phần giai cấp công nhân bền vững.
Tư Khổ đọc thư mà suy ngẫm mãi, đang yên đang lành sao Tú Hồng lại được điều đi như vậy? Là ý của ai?
Thời gian thấm thoát trôi, tháng Bảy nắng nóng đã đến. Năm nay chương trình học chủ yếu là tiết chính trị và huấn luyện quân sự. Tiết thực hành sản xuất được xếp vào tháng Tám, lần này Tư Khổ không thể về xưởng sửa chữa được nữa, cô đã viết thư báo cho Giám đốc.
Tháng Tám, trong trường có tin đồn tháng Chín sẽ di dời. Tư Khổ hỏi thăm mới biết không phải chuyển toàn bộ, một phần thầy trò sẽ chuyển sang cơ sở phân hiệu, một phần ở lại trường cũ. "Cậu có đi không?" Một người bạn cùng lớp hỏi cô. Tư Khổ suy nghĩ kỹ rồi đáp: "Đi."
Chuyên ngành của cô thuộc diện phải di chuyển. Tuy giờ học rất ít, nhưng hai tháng gần đây đội công tuyên trong trường đông lên rõ rệt, cô lo ở lại trường cũ thì tiết chính trị sẽ càng dày đặc hơn.
Tháng Mười, Đỗ Tư Khổ cùng một nhóm thầy trò chuyển đến phân hiệu mới. Tình hình ở đây tốt hơn cô tưởng, bắt đầu mở lại một số môn cơ sở như Cơ sở thiết kế máy móc, Mạch bán dẫn... Tuy môn Mạch bán dẫn không thuộc chuyên ngành của mình nhưng Tư Khổ vẫn xin đi dự thính, các thầy cô cũng rất khuyến khích sinh viên ham học.
Sau khi ổn định chỗ ở mới, cô viết thư cho người thân và bạn bè để báo địa chỉ mới. Đương nhiên, thư gửi cho anh Ba vẫn phải nhờ Viên Tú Hồng hoặc Dư Phượng Mẫn chuyển giúp.
