[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 387
Cập nhật lúc: 28/12/2025 05:02
Đỗ Nhị đương nhiên là hiểu ý em gái.
Anh nói: "Ngày mai bác sĩ Viên có rảnh không, tôi định đưa vợ tôi qua khám." Tô Kiểu Nguyệt trước đây từng bị nhiễm lạnh hồi ở lâm trường, bác sĩ Nghiêm – người mà anh đã phải "tốn công" mời đến lâm trường – từng nói riêng với anh rằng cơ thể Kiểu Nguyệt quá hàn, khó có con. Chuyện này anh không nói với vợ, cũng đã dặn bác sĩ Nghiêm phải kín miệng.
"Được chứ, sáng mai tôi ở khoa, hai người đến cứ trực tiếp vào tìm." Viên Tú Hồng đáp.
Đỗ Nhị nói lời cảm ơn, trời cũng đã muộn nên anh nhanh ch.óng ra về. Sau khi anh đi, Đỗ Tư Khổ nói với Viên Tú Hồng: "Tối nay mình gặp bác thợ Bành với Bàng Thanh Yến rồi."
"Bạn đến nhà hàng Quốc Quang à?" Rõ ràng là Viên Tú Hồng cũng biết họ ở đó, có điều mấy năm nay cô bận tối mặt, căn bản không có thời gian đi ăn tiệm.
"Đúng vậy." Đỗ Tư Khổ kể sơ qua việc mình đã dứt khoát với gia đình, sau này lễ Tết coi như không cần về nhà nữa. Cái lễ nghĩa bề ngoài từ nay cũng dẹp luôn.
Viên Tú Hồng lo lắng nhìn cô: "Như vậy... liệu có ổn không?" Cô nói khẽ: "Bạn biết đấy, xưởng không muốn bạn quay về là vì có người đứng sau nói xấu bạn quan hệ với gia đình không tốt, bất hiếu, nói là..." Đỗ Tư Khổ phẩm hạnh không ra gì. Những điều này là do Nguyễn T.ử Bách nói với cô, cô chưa dám kể lại cho Tư Khổ nghe.
Đỗ Tư Khổ bình thản: "Chẳng có gì không tốt cả, mình nghĩ rồi, lần này không về xưởng cơ khí cũng hay. Đỡ phải để người nhà tìm đến gây phiền phức hết lần này đến lần khác." Với trạng thái của cha Đỗ hiện giờ, nếu cô thực sự về xưởng, sớm muộn gì ông ấy cũng lên đó quấy rối. Cô suy đi tính lại mà không hiểu nổi nguyên nhân, chẳng lẽ ông làm vậy để cắt đứt đường lui của cô, bắt cô phải ngoan ngoãn về nhà? Nhưng về nhà thì làm được gì? Không có việc làm, chỉ thêm một miệng ăn thôi sao?
"Đúng rồi, bạn có biết bác giám đốc cũ giờ ở đâu không?" Đỗ Tư Khổ hỏi. Sau khi bác về hưu đã chuyển khỏi khu tập thể xưởng cơ khí, cô mới về vài ngày nên thực sự không biết tung tích.
"Về quê rồi." Viên Tú Hồng cười nói, "Dưới quê dưỡng bệnh tốt hơn, chị Uông thích trồng rau cuốc đất." Nếu ở lại thành phố, bác giám đốc cũ khó tránh khỏi việc bận tâm chuyện của xưởng. Chị Uông sợ bác lại phát bệnh, ban đầu định đến ở nhà con trai nhưng ở một thời gian thấy không thoải mái nên lại về quê, tự do tự tại. Lương hưu của giám đốc xưởng không ít, chẳng phải lo chuyện sinh kế.
"Có xa không? Mình cũng muốn đi thăm hai bác."
"Chuyện công việc của bạn còn chưa xong mà, để lần tới mình đi thăm sẽ báo với hai bác một tiếng, tấm lòng bạn đến là được rồi." Viên Tú Hồng khuyên, "Công việc là quan trọng nhất." Chuyện phân phối công tác mà kéo dài sợ lại hỏng việc. Giờ Tư Khổ không về được xưởng cũ, quan hệ với gia đình lại căng thẳng, tuyệt đối không thể để mất việc làm.
"Được." Đỗ Tư Khổ vốn định mua ít quà để sẵn ở đây, đợi khi nào Viên Tú Hồng đi thăm thì mang hộ, nhưng nghĩ lại đồ để lâu sợ hỏng nên cô chỉ đưa tiền, nhờ Tú Hồng xem mua gì phù hợp thì mua giúp.
Tối đó, hai người trò chuyện đến nửa đêm. Sáng sớm hôm sau, Dư Phượng Mẫn đã tìm đến nơi. Đỗ Tư Khổ còn đang định đi thăm cô ấy, không ngờ cô lại tự đến. Viên Tú Hồng phải vào bệnh viện nên nhanh ch.óng rời đi, chỉ còn lại Tư Khổ và Phượng Mẫn.
"Đỗ Tư Khổ, bạn thật là, về rồi mà không thèm đến nhà thăm mình lấy một lần." Dư Phượng Mẫn hơi dỗi, nếu không nghe Chu An nói thì cô còn chẳng biết. Chu An tuy đã nghỉ việc ở xưởng cơ khí nhưng vẫn giữ liên lạc với đồng nghiệp bên phòng kinh doanh.
"Bạn đến đúng lúc lắm, mình có thứ này cho bạn." Đỗ Tư Khổ vào phòng lấy xấp ảnh đã rửa xong đưa cho Phượng Mẫn. "Nhìn xem, mấy tấm này chụp đẹp chưa, cu Tráng nhà bạn trộm vía nhìn cứng cáp quá."
Dư Phượng Mẫn nhìn một lượt, đúng thật. Thằng bé nhà cô lên ảnh nhìn ra dáng lắm, mà cô trông cũng xinh nữa! Cô lật xem từng tấm: "Tay nghề chụp ảnh của bạn khá đấy chứ." Tâm trạng cô lại vui vẻ hẳn lên.
Đỗ Tư Khổ giải thích: "Mình về hôm mùng tám, mùng chín qua xưởng một chuyến, hôm qua con Út dẫn đối tượng về nên mình phải ở nhà, tối thì gia đình anh Cả về nên đi ăn ngoài. Vốn định hôm nay sẽ qua tìm bạn..."
Dư Phượng Mẫn ngẩng đầu: "Lịch trình của bạn dày đặc nhỉ."
"Mai mình đi rồi, phải về trường giải quyết gấp chuyện hộ khẩu và công việc."
"Gấp thế sao? Mình còn đang định..." Dư Phượng Mẫn cất ảnh đi, kéo Tư Khổ ngồi xuống, "Có chuyện này bạn nghe thử rồi góp ý cho mình với."
"Bạn nói đi."
"Là thế này, bố mẹ chồng mình muốn Chu An quay lại lò mổ (nhà máy thịt). Nhưng bố mẹ đẻ mình lại tìm cho anh ấy một công việc giáo viên tiểu học ở trường Tiểu học số 1 thành phố. Bạn thấy thế nào?" Chu An thì thích đi dạy, nhưng bố mẹ chồng lại không bằng lòng, cho rằng làm giáo viên tiểu học sao thơm bằng làm công nhân lò mổ.
"Có phải biên chế chính thức không?" "Phải." Đỗ Tư Khổ khẳng định: "Thế thì tốt quá rồi." Cô từng nghe Phượng Mẫn nói Chu An rất kiên nhẫn với trẻ con, chương trình tiểu học không khó, anh ấy làm giáo viên là rất hợp.
"Bạn cũng thấy tốt à?" Dư Phượng Mẫn thở phào nhẹ nhõm, "Mình cũng thấy vậy, con mình đang học tiểu học, Chu An làm ở đó thì tiện đường đưa đón luôn." Cu Tráng nhà cô cũng học trường đó, giờ giáo viên chủ nhiệm thành đồng nghiệp của bố thì chắc chắn con sẽ được quan tâm hơn. Chẳng có gì là không tốt cả, chỉ là bên phía bố mẹ chồng cứ càm ràm, họ hàng bên nhà họ Chu cũng không biết đang xì xào những gì sau lưng.
Tại nhà họ Đỗ.
Cha Đỗ tỉnh dậy sau trận say khướt. Chuyện tối qua ông vẫn nhớ rõ, làm loạn trước mặt bao nhiêu con cái, cả con dâu và con rể tương lai, ông thật sự chẳng còn mặt mũi nào ra gặp ai. Suốt cả buổi sáng ông cứ trốn biệt trong phòng.
Mãi cho đến khi mẹ Đỗ vào bảo: "Sáng ra tôi nói với tụi nó rồi, bảo ông say quá nên chuyện hôm qua chẳng nhớ gì hết." Vợ chồng già bao năm, bà thừa biết ông sợ cái gì. Lúc này cha Đỗ mới dám ló mặt ra.
"Thằng Hai đâu?" Vừa ra sân ông đã thấy thiếu người. Mẹ Đỗ nói khẽ: "Đưa vợ đi bệnh viện rồi, ông đừng có rùm beng lên." (Đi khám hiếm muộn). Cha Đỗ im bặt.
Lão Ngũ thì dẫn Ngụy Chu đi dạo loanh quanh, bảo là đi xem trường học cũ, thăm bạn bè, trưa không về ăn cơm. Giờ trong nhà chỉ còn gia đình anh Cả và anh Ba. Chẳng ai nhắc đến cô Tư.
Đỗ Văn đang phơi quần áo ngoài sân. Sáng ra vợ anh giặt, trời nóng nên ngày nào cũng phải giặt. Vốn dĩ vợ anh chỉ cần giặt đồ của nhà mình, nhưng sáng sớm mẹ Đỗ đã ôm một đống đồ bẩn quăng vào chậu, lẫn lộn hết cả, không lẽ lại nhặt ra vứt trả. Chị dâu cả Dương Lị đành nín thở giặt cho xong, còn phần phơi thì giao lại cho Đỗ Văn. Dương Lị cũng bực mình lắm, mỗi lần về nhà chồng là mẹ chồng lại kiếm chuyện. Con dâu chứ có phải người làm công dài hạn cho nhà họ Đỗ đâu!
"Chị Hoàng ơi, chị có nhà không?"
Mẹ Đỗ nghe tiếng biết ngay là bà Lưu nhà bên cạnh, bà định ra mở cổng thì thấy Đỗ Văn đang phơi đồ, mặt bà sầm lại. Cái cô con dâu cả này lười quá, sao lại để con trai bà phải phơi quần áo thế kia?
"Chị Hoàng!" "Đến đây!"
Mẹ Đỗ thấy bà Lưu thì nở nụ cười, mở cổng hỏi: "Tôi nghe lão Tam nói hôm qua Thẩm Dương vào viện, thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa?"
Bà Lưu đến chính là vì việc này, bà thở dài: "Vẫn đang ở viện chị ạ, trời thì nóng, mà chẳng biết nó mắc cái bệnh gì, hôm qua còn khỏe thế mà hôm nay người cứ lịm đi không tỉnh lại được." Bà rầu rĩ: "Chị Hoàng ơi, tôi thật sự hết cách rồi mới phải sang tìm chị. Thằng Thẩm Dương nhà tôi trong miệng cứ lẩm bẩm nhắc tên cô Tư nhà chị suốt..."
Mẹ Đỗ giật mình: "Sao lại thế được? Hay là chị nghe nhầm?" Thẩm Dương có bệnh đến mụ mị đầu óc thì cũng phải gọi tên Hà Mỹ Tư chứ, sao lại là con Tư nhà bà? Hai đứa nó bao năm không gặp, chẳng liên quan gì đến nhau cả.
Bà Lưu ngó vào trong nhà: "Cô Tư có nhà không? Tôi muốn mời cô ấy qua thăm Thẩm Dương một lát. Chị Hoàng à, hai nhà mình đâu phải người ngoài, đừng kiêng dè gì cả. Chị cứ cho cô Tư vào viện thăm nó một chuyến đi." Bà bỗng hỏi thêm: "Cô Tư nhà chị đã có đối tượng chưa?"
Mẹ Đỗ ngẫm nghĩ: "Tôi cũng chẳng rõ nữa." Hôm qua lúc Tư Khổ nói với Thẩm Dương là mình có người yêu rồi, bà đang ở trong bếp nên không nghe thấy.
Nhưng mẹ Đỗ không thể đồng ý ngay: "Con Tư không có nhà, tối qua... ầy, hai cha con nó lại cãi nhau, nó không ngủ ở nhà."
Bà Lưu nghe vậy thì cuống lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ Đỗ: "Chị Hoàng giúp tôi với, Thẩm Dương cũng là chị nhìn nó lớn lên, đều là con cháu trong nhà cả. Bác sĩ bảo," bà sụt sịt, "lần này nếu không vượt qua được thì sợ là người..." Ý nói không cứu được, nghe chừng rất nghiêm trọng.
"Chị Lưu này, hay là chị nghe nhầm chứ đau đầu thôi mà, sao đến mức đó được." Mẹ Đỗ cảm thấy bác sĩ ở viện hay nói quá lên cho người nhà sợ.
"Chị Hoàng, chị cứ bảo tôi cô Tư hiện giờ ở đâu? Tôi đi cầu xin cô ấy." Vì con trai, bà Lưu chẳng còn thiết gì mặt mũi nữa.
Mẹ Đỗ nghe mà thấy xót xa. Cùng là lòng mẹ như nhau cả. Bà nhớ ra: "Hôm qua là thằng Hai tiễn nó đi đấy, chắc nó biết."
"Thế thằng Hai đâu rồi?" "Nó đang ở bệnh viện."
