[trọng Sinh Tn 60] Xưởng Cơ Khí Những Năm 60 - Chương 400
Cập nhật lúc: 28/12/2025 05:04
Thế là, ngay sau ngày Đắc Mẫn tìm đến mượn tiền, Quách Khánh Cách đã đổi nhà với một đồng nghiệp cũ ở trường, đưa con gái đến đó ở nhờ. Nhà của người đồng nghiệp này nằm khá xa trường học.
Mấy ngày sau, lợi dụng lúc Quách Khánh Cách lên lớp, Đắc Mẫn âm thầm tìm đến căn nhà cũ, định bụng gặp riêng Văn Tú. Bà là mẹ đẻ, bao nhiêu năm không gặp, sao có thể không nhớ không thương. Kết quả là khi cánh cửa mở ra, bà chỉ thấy một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Đây đã là nhà của người khác. Đắc Mẫn thất vọng vô cùng.
Lại nói về ngày thi đại học. Quách Khánh Cách đưa Văn Tú đến trường thi, ông dặn dò: "Câu nào biết thì làm trước, đọc đề phải thật kỹ, câu nào không làm được thì cứ để trống." Ông hiểu rõ học lực của con gái mình. Không cầu điểm cao ch.ót vót, chỉ cần có chỗ học là tốt rồi. Văn Tú gật đầu: "Vâng ạ!"
Hai ngày thi nhanh ch.óng trôi qua. Sau kỳ thi, trời càng lúc càng trở lạnh. Viên Tú Hồng bảo Nguyễn T.ử Bách đi mua ít gạch, rồi thuê người về sửa lại bố cục căn nhà cấp bốn. Vẫn là hai phòng, nhưng phòng lớn được ngăn nhỏ lại để làm thêm một phòng kho. Ở giữa dùng gạch xây thêm các ngăn kệ để xếp những món đồ không dùng tới vào.
Ví dụ như hai chiếc rương lớn mà Đỗ Tư Khổ để lại, Tú Hồng giấu T.ử Bách, lặng lẽ đặt chúng vào sâu bên trong. Còn về đồ nội thất Tư Khổ gửi lại đây, cô dự định sẽ viết thư hỏi ý kiến bạn mình.
Ông nội đã cao tuổi, năm nay cuộc sống cũng đã khấm khá hơn, Tú Hồng bàn với T.ử Bách đón ông lên đây để cùng chung sống. Sau Tết Dương lịch, ông nội Viên ngồi tàu hỏa tới. Tú Hồng và T.ử Bách ra ga đón ông. Ông nội dù đã ngoài bảy mươi nhưng sắc mặt hồng hào, bước đi thoăn thoắt, chẳng giống người già chút nào. Thậm chí hành lý ông cũng tự xách, T.ử Bách muốn giúp mà ông nhất quyết không cho.
"Bệnh nhân mà cháu nói ở đâu?" Ông nội Viên hỏi cháu gái. "Ở khu tập thể đường sắt ạ." Tú Hồng đáp.
Nghe đến khu tập thể đường sắt, ông lão có chút bần thần. Kể từ khi rời khỏi đó vào năm 1966 đến nay, đã hơn mười năm ông chưa quay lại. Chẳng biết những người bạn cũ ngày xưa giờ có còn ai không. "Nhà ai thế?" "Họ Thẩm, tên là Thẩm Dương ạ." Tú Hồng kể về bệnh tình, "Người nhà bảo anh ta bị sốt rồi hóa ngớ ngẩn, lúc tỉnh lúc mê. Đi bệnh viện chữa rồi, uống t.h.u.ố.c rồi, thậm chí tìm cả... thầy cúng rồi mà không khỏi. Cháu nghĩ ông chưa gặp ca này bao giờ, hưng hửng sẽ muốn xem thử."
Nói trắng ra, chuyện này là do Đỗ lão Tam đến nhờ Tú Hồng tìm bác sĩ giỏi. Tú Hồng lập tức nghĩ ngay đến ông nội mình. Ông cứ ở mãi dưới quê không chịu lên, bảo ở đó còn lên núi hái t.h.u.ố.c được. Ông tuổi đã cao, Tú Hồng sao yên tâm để ông một mình leo núi, lại biết tính ông thích nhất là trị những ca bệnh nan y này, nên cô mới dùng kế "dụ" ông lên thành phố.
Quả nhiên ông đã chịu về. Hơn nữa, căn bệnh này có vẻ không phải ngày một ngày hai mà chữa khỏi được, nhờ vậy ông nội Viên có thể ở lại Dương Thị lâu dài.
Thủ đô.
Sau Tết Dương lịch, thoắt cái đã đến tháng Hai, lại sắp đến Tết Nguyên Đán. Đỗ Tư Khổ đã không còn hy vọng gì vào kỳ nghỉ Tết này. Đợt Quốc khánh vừa rồi xưởng ô tô chỉ cho nghỉ hai ngày, lần này chắc tối đa cũng chỉ được bốn ngày thôi. Kết quả, thực tế còn nằm ngoài dự tính của cô. Chỉ được nghỉ ba ngày, ít hơn cô đoán một ngày.
Ngày mùng Một Tết, Tư Khổ cùng đồng nghiệp ăn cơm tại xưởng, món sủi cảo nhân cải thảo thịt lợn được ăn thoải mái không giới hạn. Thế cũng là tốt lắm rồi, chỉ tiếc là ăn xong lại phải tăng ca. Ăn xong, họ phải tiến hành bảo trì thiết bị. Trong phân xưởng này, xét về kỹ thuật bảo trì, Tư Khổ thuộc hàng top đầu. Năng lực càng cao, trách nhiệm càng lớn, gánh nặng trên vai cô lại nặng thêm một phần.
Sau Tết, Tư Khổ nhận được thư của Viên Tú Hồng báo tin ông nội Viên đã đến Dương Thị. Tư Khổ viết thư hồi âm, bảo rằng nếu số đồ nội thất kia Tú Hồng dùng được thì cứ giữ lấy, cái nào không dùng thì mang sang nhà họ Đỗ cho anh Ba. Quạt điện và nệm lò xo cũng vậy. Ngoài ra, "hai chiếc rương" kia nếu nhà Tú Hồng chật quá thì có thể đặt dưới hầm ngầm. Tư Khổ gợi ý nếu chưa có hầm thì có thể đào một cái, vừa để rương vừa để tích trữ rau củ mùa đông. Tất nhiên, cô gửi kèm trong thư 100 đồng để trả tiền công đào hầm. Việc của mình cần thì mình phải trả tiền, đó là nguyên tắc của cô.
Vài ngày sau khi gửi thư đi, Tư Khổ đọc báo thấy tin điểm sàn Cao khảo đã được công bố. Mỗi khu vực có điểm sàn khác nhau. Như ở thủ đô, điểm trúng tuyển là 260, nhưng với thí sinh vừa tốt nghiệp phổ thông thì phải trên 300 điểm. Có điểm rồi, không biết anh Hai, chị Dâu và Văn Tú thi cử thế nào. Tư Khổ viết thư hỏi thăm anh Hai và cả Văn Tú nữa.
Nửa tháng sau, tại một nông trường ở Tây Bắc, bức thư của Tư Khổ được gửi đến tay Đại Căn. Anh là người thân nhất với nhà Quách Khánh Cách. Lúc đi, ông Quách có để lại địa chỉ trường học ở Dương Thị cho Đại Căn để tiện liên lạc. Cách đây ít lâu, sau khi chuyển nhà mới (nhà đổi với đồng nghiệp), ông Quách lại viết thư cho Đại Căn báo địa chỉ mới. Đại Căn biết chữ nhưng viết hơi xấu. Đọc xong thư của Tư Khổ, anh suy nghĩ một hồi rồi tìm một chiếc phong bì lớn hơn, l.ồ.ng bức thư của cô vào trong rồi gửi thẳng về địa chỉ mới của ông Quách ở Dương Thị.
Tại chi đội Tiểu Hà, giấy báo nhập học của Đỗ Nhị đã về. Anh trúng tuyển vào Khoa Luật của Đại học Bắc Kinh (Thủ đô Đại học). Anh đã suy nghĩ rất kỹ, ban đầu định báo danh vào trường quân đội, nhưng nghĩ mình đã có gia đình, tuổi tác cũng hơi cứng, sợ không theo kịp đám trẻ. Kết quả thi được hơn 300 điểm, một mức điểm rất cao, trường nào cũng có thể chọn. Đỗ Nhị nghĩ em Tư đang ở thủ đô, anh qua đó cũng có anh có em, vả lại thủ đô cũng tập trung nhiều đại học lớn.
Anh bàn với Tô Kiểu Nguyệt, anh theo ngành Luật, còn cô muốn vào khoa Ngữ văn của Đại học Sư phạm Thủ đô. Tốt nghiệp sư phạm công việc sẽ ổn định, làm giáo viên thời gian tự do hơn để lo cho gia đình. Họ đều là người đã có gia đình nên phải cân nhắc mọi mặt.
Giấy báo của Đỗ Nhị đến từ đầu tháng Hai, yêu cầu tháng Ba phải có mặt nhập học. Tô Kiểu Nguyệt cũng thi được tầm 300 điểm, bình thường thì thừa điểm vào Sư phạm, nhưng cô mãi vẫn chưa nhận được giấy báo. Đỗ Nhị đợi thêm ba ngày, vẫn bặt vô âm tín. Anh trực tiếp lên bưu điện huyện. Không có.
Chiều hôm đó, Đỗ Nhị lên thẳng bưu điện thành phố, tìm cách nhờ người tra cứu danh sách giấy báo gửi về, sau đó anh tìm đến tận Cục Giáo d.ụ.c. Ở đó chắc chắn có thông tin. Sau hai ngày ròng rã, anh đã tìm ra tung tích giấy báo của vợ mình.
Nó đã được gửi đi từ lâu, nhưng giữa đường có kẻ đ.á.n.h tráo, muốn "mượn xác hoàn hồn" dùng danh nghĩa của Tô Kiểu Nguyệt để đi học đại học. Kẻ dám làm việc này chắc chắn phải có quan hệ rộng. Đỗ Nhị tập hợp hết thông tin tra được, đồng thời thu thập thêm bằng chứng về các vụ mạo danh tương tự khác rồi gửi thẳng đến tòa soạn báo địa phương. Cùng lúc đó, anh gửi một bộ hồ sơ tố cáo lên Sở Giáo d.ụ.c tỉnh.
Chương 227
Tòa soạn nhận được tin này thì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Đây chính là tin sốt dẻo! Vừa mới khôi phục Cao khảo mà đã có kẻ dám làm chuyện tày đình, lại còn bị người ta tóm thóp rõ ràng bằng chứng thế này!
Ngày hôm sau, tiêu đề trang nhất của tờ báo nổ ra: "Mạo danh thế thân: Ai làm chủ cho các thí sinh!". Cả nước có biết bao thí sinh đang mòn mỏi đợi giấy báo, nhiều người chưa nhận được thư khi xem tin này thì vô cùng phẫn nộ. Họ nghi ngờ mình không trúng tuyển không phải vì học kém, mà là vì bị kẻ khác cướp mất suất đi học!
Chuyện này không thể để yên! Các thí sinh đoàn kết lại, kéo đến Cục Giáo d.ụ.c đòi câu trả lời. Trước cổng Cục là biển người mênh m.ô.n.g! Sự việc ầm ĩ thành tin lớn, báo cáo lên tận Trung ương. Sau đó, cấp trên ra văn bản yêu cầu thanh tra nghiêm ngặt việc gửi giấy báo, đảm bảo nó phải đến tận tay thí sinh. Bất cứ ai bị phát hiện dùng thủ đoạn mạo danh đều sẽ bị bắt giữ và xét xử nghiêm minh. Không dung thứ cho hành vi này.
Nhờ vậy, những bức thư báo nhập học bị giữ lại trái phép trên khắp cả nước bắt đầu được luân chuyển và gửi đúng địa chỉ. Cuối tháng Hai, Tô Kiểu Nguyệt cuối cùng cũng nhận được giấy báo của mình. Đầu tháng Ba, Đỗ Nhị và Tô Kiểu Nguyệt mang theo hồ sơ chuyển hộ khẩu và quan hệ lương dầu, cùng nhau lên thủ đô.
Cuối tháng Ba, Đỗ Tư Khổ mới nhận được thư hồi âm của anh Hai. Anh Hai vào khoa Luật Đại học Bắc Kinh?! Tư Khổ vừa ngạc nhiên vừa cảm thán, anh Hai thực sự rất biết chọn. Nên nhớ, những năm 80 nhân tài ngành luật cực kỳ khan hiếm. Những sinh viên khoa Luật Đại học Bắc Kinh khóa này chính là những người xây dựng hệ thống học thuật từ con số không và dẫn dắt công cuộc cải cách tư pháp sau này. Có thể nói họ là rường cột của nền giáo d.ụ.c pháp luật nước nhà.
Nghĩ đến thôi đã thấy hào hứng. Nếu không vì công việc hiện tại vướng thỏa thuận bảo mật, cô cũng muốn bốc đồng một phen quay lại giảng đường. Sinh viên khóa 77 – một thế hệ huyền thoại.
Trong thư anh Hai cũng viết, chị Dâu thi rất tốt, đã vào khoa Ngữ văn của Đại học Sư phạm ở đây. Tư Khổ quyết định lần tới xưởng cho nghỉ sẽ đi tìm họ để tụ họp một bữa.
Giữa tháng Tư, Tư Khổ đến Đại học Bắc Kinh và thuận lợi gặp được anh Hai. "Em nhận được thư rồi à?" Đỗ Nhị cười, dẫn em gái đi ăn ở nhà ăn của trường. Trên đường đi, họ gặp một nam sinh cùng lớp họ Lý, cả hai chào hỏi nhau.
Tư Khổ nhìn chằm chằm vào anh sinh viên họ Lý kia một lúc, thấy rất quen mặt. Cô sực nhớ ra, người đó... hình như là một vị lãnh đạo tầm cỡ quốc gia của mấy chục năm sau cơ mà!
