Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 118
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:17
“Lúc này bác sĩ Liêu mới hiểu ra, chỉ là như vậy thì ông có hỏi nhiều hơn nữa cũng vô ích, bởi vì ông căn bản không biết châm cứu.
Nhưng lần này nếu Tạ Triết Lễ thực sự có thể kh-ỏi h-ẳn thì y thuật của Tần Mộc Lam thực sự vô cùng tinh thâm rồi.”
Nghĩ đến đây, bác sĩ Liêu đột nhiên nhìn sang hỏi:
“Bác sĩ Tần, nếu cô chưa đi làm ở đâu thì không biết cô có hứng thú đến bệnh viện chúng tôi làm việc không?"
Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam không khỏi sững sờ, cô không ngờ bác sĩ Liêu lại hỏi như vậy.
“Nhưng mà... cháu không có chứng chỉ hành nghề, y thuật của cháu đều là do ông nội dạy ạ."
Bác sĩ Liêu nghe vậy lại mỉm cười nói:
“Chỉ cần y thuật của cô vững vàng thì vẫn có thể đến bệnh viện chúng tôi làm việc, không có chứng chỉ cũng không sao."
Tần Mộc Lam cũng phản ứng lại, thời điểm hiện tại, những thứ này đều chưa được hoàn thiện cho lắm, không ít bác sĩ chân đất (xích cước y sinh) và nhân viên y tế ở nông thôn cũng không phải xuất thân từ ngành y, chỉ là đến bệnh viện đào tạo một thời gian là trực tiếp nhận việc luôn, cho nên như cô đây có thể đến bệnh viện đi làm cũng không có gì là lạ.
Nghĩ đến đây, Tần Mộc Lam không khỏi bắt đầu cân nhắc về tính khả thi của việc đến bệnh viện làm việc.
Mà Tạ Triết Lễ lại ở bên cạnh lên tiếng:
“Mộc Lam, hay là đợi em sinh con xong rồi hãy tính đi.
Hiện tại em đang mang thai, rất dễ cảm thấy mệt đấy."
Sự mệt mỏi của Tần Mộc Lam ngày hôm qua anh đều nhìn thấy cả, anh thực sự không nỡ nhìn cô vất vả.
Mà Tần Mộc Lam nghĩ tới gần đây quả thực dễ cảm thấy mệt, vì vậy đã khéo léo từ chối lời đề nghị của bác sĩ Liêu:
“Đúng vậy bác sĩ Liêu, hay là đợi cháu sinh con xong rồi tính tiếp ạ."
Nghe thấy lời này, bác sĩ Liêu cũng không nói thêm gì nữa, dặn dò thêm vài câu rồi rời đi.
Sau khi bác sĩ Liêu rời đi, Phó Húc Đông đi tới, anh vừa nhìn thấy Tạ Triết Lễ đã hỏi:
“A Lễ, hôm nay cậu thấy thế nào rồi?"
“Tôi thấy khá hơn nhiều rồi."
Phó Húc Đông nghe vậy trên mặt đầy vẻ vui mừng:
“Thật sao?
Vậy tốt quá rồi, thời gian này cậu cứ tịnh dưỡng cho tốt, những việc còn lại cứ giao cho tôi."
Lần này nhiệm vụ đi Tây Bắc của bọn họ tuy đã hoàn thành nhưng những việc cần xử lý sau đó cũng không ít.
Tạ Triết Lễ bị thương, anh đương nhiên phải làm tốt mọi việc.
“Được, vậy sắp tới cậu sẽ bận rộn rồi, cho nên cũng không cần hằng ngày đều phải qua thăm tôi đâu."
Nghe thấy lời này, Phó Húc Đông không nhịn được trêu chọc:
“Cậu đây là thấy chị dâu qua rồi nên không cần tôi giúp đỡ nữa đúng không?
Được được được, tôi chắc chắn sẽ không đến làm phiền hai người đâu."
Cũng bởi vì biết chân của Tạ Triết Lễ có thể chữa khỏi nên cả người Phó Húc Đông đều thả lỏng hẳn, cũng có tâm trạng trêu chọc vài câu rồi.
Tạ Triết Lễ nghe vậy liếc Phó Húc Đông một cái, nói:
“Được rồi, vậy bây giờ cậu có thể về được rồi đấy."
“Được, vậy tôi về trước đây."
Thực sự có rất nhiều việc đang đợi Phó Húc Đông đi làm, vì vậy anh nói với Tạ Triết Lễ thêm hai câu rồi cũng chào Tần Mộc Lam một tiếng rồi rời đi luôn.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Mộc Lam hằng ngày đều châm cứu cho Tạ Triết Lễ, đồng thời phối hợp với thu-ốc cô kê, khiến trạng thái của cả người Tạ Triết Lễ đều tốt hẳn lên.
Khi bác sĩ Liêu qua kiểm tra tình hình thì không khỏi nhìn sang Tần Mộc Lam nói:
“Bác sĩ Tần, cô chăm sóc rất tốt, tôi thấy sắc mặt đồng chí Tạ Triết Lễ đã tốt hơn nhiều rồi, đợi thêm hai ngày nữa là anh ấy có thể xuất viện rồi."
“Vâng, cảm ơn bác sĩ Liêu ạ."
Đối với bác sĩ Liêu, Tần Mộc Lam cũng thực lòng cảm ơn.
Thời gian vừa qua ông đã luôn giúp đỡ trông nom Tạ Triết Lễ.
Bác sĩ Liêu nghe vậy xua xua tay nói:
“Bác sĩ Tần khách sáo quá rồi.
Là do y thuật của cô tốt, chăm sóc cũng chu đáo nên đồng chí Tạ Triết Lễ mới có thể hồi phục tốt như vậy.
Sau khi hai người xuất viện, cứ tiếp tục tịnh dưỡng cho tốt, có vấn đề gì cứ qua đây bất cứ lúc nào."
“Vâng, cảm ơn bác sĩ Liêu ạ."
Tần Mộc Lam mỉm cười cảm ơn.
Đợi đến ngày Tạ Triết Lễ xuất viện, Phó Húc Đông vội vàng chạy qua giúp đỡ, đưa hai người đến khu nhà của quân nhân.
Đây là lần đầu tiên Tần Mộc Lam đến đây, vì vậy tò mò quan sát xung quanh, còn Tạ Triết Lễ đứng bên cạnh nói:
“Đây chính là căn nhà dành cho quân nhân mà anh đã xin từ trước, hiện tại có thể trực tiếp dọn vào ở luôn rồi."
Nói đến cuối cùng, anh không nhịn được bảo:
“Mộc Lam, hay là... em cứ ở lại đây đi, dù sao vốn dĩ em cũng định qua đây theo quân mà."
“Đến lúc đó xem sao đã ạ, nếu được thì ở lại luôn."
Nghe thấy lời này của Tần Mộc Lam, trong mắt Tạ Triết Lễ đầy vẻ rạng rỡ, anh không ngờ Tần Mộc Lam lại đồng ý nhanh như vậy.
Phó Húc Đông đứng bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ của bạn mình thì không khỏi lắc đầu.
Trước kia Tạ Triết Lễ là một người thanh lãnh xa cách đến nhường nào, thế mà từ sau khi kết hôn đã hoàn toàn khác hẳn so với trước kia rồi.
Khu nhà dành cho quân nhân ở đây cơ bản đều đã có người ở rồi, những người khác đều là lần đầu tiên nhìn thấy Tần Mộc Lam nên đều không biết cô, nhưng bọn họ biết Tạ Triết Lễ và Phó Húc Đông mà!
Nhìn thấy hai người đều mỉm cười chào hỏi, đồng thời còn quan tâm hỏi han Tạ Triết Lễ mấy câu, cuối cùng mới nhìn sang Tần Mộc Lam hỏi:
“Đoàn trưởng Tạ, đây là vợ của anh đúng không?
Trông xinh đẹp quá."
Tần Mộc Lam căn bản không quen biết những người này, nhưng người ta đã chào hỏi rồi thì cô tự nhiên cũng mỉm cười đáp lại.
May mà mọi người cũng không nỡ làm phiền Tạ Triết Lễ về nhà nghỉ ngơi nên đều không nói quá nhiều lời.
Đến nơi xong, Phó Húc Đông tỉ mỉ quan sát một lượt, không nhịn được nói:
“A Lễ, chỗ này trông cũng ổn đấy chứ."
“Tự cậu cũng có thể xin mà."
Phó Húc Đông vốn không cân nhắc nhiều đến thế, nhưng nghĩ đến việc sau này Tạ Triết Lễ sẽ ở đây rồi nên anh cũng muốn xin một căn nhà ở phía này:
“Được, vậy để tôi xem sao đã."
Phó Húc Đông ở lại giúp đỡ thu xếp một phen rồi mới rời đi.
Sau khi Tần Mộc Lam làm quen với căn nhà xong thì bắt đầu châm cứu cho Tạ Triết Lễ.
Sau khi kết thúc, cô định ra ngoài mua chút gì đó ăn thì không ngờ có người đi tới.
“Ái chà... em chắc là vợ của A Lễ nhỉ?
Trông xinh đẹp thật đấy.
Chị nghe nói hôm nay hai em xuất viện nên đặc biệt qua xem thử, thuận tiện mời hai em tối mai qua nhà chị ăn cơm."
Người tới là Lữ Bội Quân, vợ của Ôn Hữu Lương.
Bà nghe nói Tạ Triết Lễ hôm nay xuất viện nên vội vàng qua xem thử.
Chương 97 Phản kích (Hai chương làm một)
Tần Mộc Lam nghe thấy lời này của Lữ Bội Quân bèn quay đầu nhìn sang Tạ Triết Lễ.
Cô mới tới đây nên thực sự không quen biết ai cả, căn bản không biết người trước mặt này là ai.
