Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 121
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:17
“Thực ra trong nhà cũng không bừa bộn gì nên Tần Mộc Lam dọn dẹp sơ qua một chút rồi cũng nghỉ ngơi luôn.”
Đến ngày hôm sau, sau khi Tần Mộc Lam châm cứu xong cho Tạ Triết Lễ lại sắc thu-ốc cho anh, sau đó cô ra ngoài một chuyến.
Trong nhà vẫn cần sắm sửa thêm một số thứ nên cần phải mua về càng sớm càng tốt.
Chỉ là mua đồ cần phải lên trấn, đi đi về về mất không ít thời gian, đến khi Tần Mộc Lam về thì đã là giữa trưa rồi.
“A Lễ, em đi nấu cơm ngay đây, anh đợi chút."
Tạ Triết Lễ nghe vậy lại bảo:
“Mộc Lam, em mau qua ăn cơm đi, anh đã nhờ Húc Đông lấy cơm giúp rồi."
Tần Mộc Lam nghe vậy thấy quả thực đã có cơm nước rồi nên ngồi xuống cùng ăn.
Sau khi ăn xong cả hai đều nghỉ ngơi một lát, đến tối thì cùng nhau qua nhà Ôn Hữu Lương.
“A Lễ, có cần em đỡ anh không?"
Tạ Triết Lễ nghe thấy lời này của Tần Mộc Lam bèn lắc đầu, nói:
“Không cần đâu, anh chống nạng là được rồi."
Dù Tạ Triết Lễ nói vậy nhưng Tần Mộc Lam vẫn đỡ anh ra khỏi cửa.
May mà ở gần nên hai người nhanh ch.óng đã tới nơi.
Lữ Bội Quân thấy hai người qua bèn mỉm cười chào mời họ vào nhà:
“Ông Ôn ơi, vợ chồng A Lễ tới rồi này, ông mau ra đây."
Chương 98 Ôn Niệm An
Ôn Hữu Lương cười hì hì đi ra, chào vợ chồng Tạ Triết Lễ và Tần Mộc Lam vào nhà ngồi.
Sau khi mấy người ngồi xuống, Ôn Hữu Lương vội hỏi:
“A Lễ, vết thương của cậu sao rồi?"
Tạ Triết Lễ nghe vậy mỉm cười nói:
“Bác cứ yên tâm ạ, vết thương của cháu đang phục hồi rất tốt, vết thương ở chân cũng đang dần dần hồi phục, chắc chắn sẽ không để lại di chứng gì đâu ạ."
Anh có thể cảm nhận được, dưới sự châm cứu của Mộc Lam, vết thương ở chân của anh lành rất nhanh.
Ôn Hữu Lương nghe thấy lời này chỉ thấy vui mừng.
“Tốt quá rồi."
Trong lúc nói chuyện, ông lại không nhịn được nhìn sang Tần Mộc Lam hỏi:
“Bác sĩ Tần, trước đây những loại thu-ốc mà A Lễ mang theo bên người có phải là do cháu đưa cho không?
Những loại thu-ốc đó là do tự cháu pha chế sao?"
Vốn dĩ ông đã định hỏi Tạ Triết Lễ về chuyện những loại thu-ốc đó rồi, nhưng giờ sau khi biết Tần Mộc Lam đã làm phẫu thuật cho Tạ Triết Lễ thì ông đoán rằng những loại thu-ốc đó rất có thể là do Tần Mộc Lam đưa cho Tạ Triết Lễ.
Tần Mộc Lam nghe vậy kinh ngạc nhìn sang.
Mà Tạ Triết Lễ vội vàng giải thích ở bên cạnh:
“Mộc Lam, lần đi Tây Bắc này đa phần là nhờ những loại thu-ốc của em nên đã giúp đỡ bọn anh rất nhiều.
Mà anh cũng là nhờ dùng những loại thu-ốc em đưa mới có thể bình an trở về.
Loại thu-ốc cầm m-áu và thu-ốc bổ khí đó, anh cũng đã cho những chiến hữu bị thương dùng rồi, hiệu quả thấy ngay lập tức.
Đặc biệt là thu-ốc cầm m-áu, dùng vào là cầm m-áu ngay.
Bởi vì các chiến hữu đều hết lời khen ngợi những loại thu-ốc đó nên lãnh đạo cũng biết chuyện rồi, nhưng trước đó anh cũng chưa nói là do em đưa cho anh."
Nói đến cuối cùng, Tạ Triết Lễ cũng không nhịn được nhìn sang Ôn Hữu Lương.
Ôn Hữu Lương nghe vậy mỉm cười nói:
“Lúc đầu bác cũng không biết, nhưng thấy bác sĩ Tần còn làm phẫu thuật cho cậu nữa nên bác đoán những loại thu-ốc đó chắc hẳn là do cô ấy đưa cho cậu."
Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam gật đầu thừa nhận:
“Vâng ạ, những loại thu-ốc đó đều là do tự cháu pha chế.
Nghĩ đến việc A Lễ đi làm nhiệm vụ có thể sẽ bị thương nên đã đưa cho anh ấy một ít để mang theo bên người."
Dù đã đoán được những loại thu-ốc đó là do Tần Mộc Lam pha chế từ trước, nhưng tận mắt thấy cô gật đầu thừa nhận, Ôn Hữu Lương vẫn thấy có chút kích động.
Nếu những loại thu-ốc đó có thể sản xuất hàng loạt thì sau này các đồng chí đi làm nhiệm vụ cũng có thêm một phần bảo đảm rồi.
“Bác sĩ Tần, không biết những loại thu-ốc này có thể sản xuất hàng loạt được không?"
Tần Mộc Lam nghe vậy đã đoán được dụng ý của Ôn Hữu Lương, vì vậy cô trực tiếp nói:
“Thưa Sư trưởng Ôn, cháu có phương thu-ốc của những loại thu-ốc này trong tay, có thể trực tiếp đưa cho bác.
Các bác có thể tìm xưởng thu-ốc để sản xuất những loại thu-ốc này ạ."
Dù nói vậy nhưng Tần Mộc Lam biết phương thu-ốc của mình chắc chắn không phải đưa không như vậy.
Ôn Hữu Lương và những người khác chắc hẳn cũng không nỡ lấy không phương thu-ốc của cô, huống chi nếu thực sự có thể sản xuất hàng loạt thì quả thực có thể giúp đỡ được cho những đồng chí đang bảo vệ tổ quốc này.
Thấy Tần Mộc Lam hào phóng muốn đưa phương thu-ốc như vậy, Ôn Hữu Lương chỉ thấy cô là một người vô cùng khẳng khái và đại nghĩa:
“Bác sĩ Tần, cháu thực sự định đưa những phương thu-ốc này sao?"
“Vâng ạ, có thể giúp đỡ được các bác, cháu cũng rất vui."
Nghe thấy lời này, Ôn Hữu Lương đầy vẻ kích động nói:
“Bác sĩ Tần, cháu thực sự là một đồng chí tốt!
Nhưng cháu cứ yên tâm, những phương thu-ốc này của cháu chắc chắn không phải đưa không đâu.
Bác sẽ xin phần thưởng cho cháu, nếu được bác sẽ xin cho cháu một chức vụ quân y nữa."
Tạ Triết Lễ nghe vậy há há miệng, nhưng anh không nói gì cả mà nhìn sang Tần Mộc Lam, đợi cô tự mình đưa ra quyết định.
Tần Mộc Lam trước đó đã từ chối bác sĩ Liêu rồi, vì vậy lần này cũng từ chối Ôn Hữu Lương:
“Đa tạ Sư trưởng Ôn ạ, nhưng hiện tại cháu chưa có ý định đi làm."
Ôn Hữu Lương nghe vậy bèn trực tiếp nhíu mày lại, còn Tạ Triết Lễ đã lên tiếng giải thích:
“Thưa lãnh đạo, Mộc Lam m.a.n.g t.h.a.i rồi ạ, mới được hơn một tháng thôi, cho nên khoảng hai tháng tới chắc chắn cô ấy sẽ không đi làm đâu.
Cho dù muốn làm việc thì cũng phải đợi sau năm mới rồi ạ."
Cách Tết cũng chỉ còn khoảng hai ba tháng nữa thôi, cho nên nếu Mộc Lam muốn làm việc thì có thể đợi đến sau Tết.
Huống chi anh vẫn còn nhớ như in chuyện Mộc Lam bị ngất đi trước đó, cho nên hiện tại anh rất sợ Mộc Lam bị mệt trong giai đoạn đầu mang thai.
Lần này mặc kệ cô làm phẫu thuật cho mình, anh cũng đã lo ngay ngáy rồi, hơn nữa gần đây Mộc Lam còn phải châm cứu sắc thu-ốc cho anh nữa, nếu còn đi làm nữa thì sợ rằng ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng còn bao nhiêu.
Ôn Hữu Lương thực sự không ngờ lại là như vậy, còn Lữ Bội Quân đã chúc mừng ở bên cạnh:
“Thật sao?
A Lễ sắp làm ba rồi à, chúc mừng hai cháu nhé."
Ôn Hữu Lương cũng phản ứng lại, mỉm cười vỗ vỗ vai Tạ Triết Lễ nói:
“Được, vậy đợi khi nào vợ cậu muốn đi làm thì bác sẽ đi xin cho cô ấy."
“Cảm ơn lãnh đạo ạ."
Sau đó Lữ Bội Quân mời mấy người ăn cơm:
“A Lễ, Mộc Lam, hai cháu ăn nhiều vào nhé."
Nói đoạn bà còn múc cho Tần Mộc Lam một bát canh gà:
“Mộc Lam, cháu nhất định phải ăn nhiều vào, tẩm bổ c-ơ th-ể cho thật tốt."
May mà hôm nay bà chuẩn bị đầy đủ, còn g-iết một con gà, vừa hay có thể mời Tần Mộc Lam ăn nhiều một chút.
“Cảm ơn bác gái ạ."
Tần Mộc Lam mỉm cười cảm ơn, sau đó từ từ ăn.
Gần đây sức ăn của cô khá tốt nên buổi tối đã ăn không ít.
Thấy Tần Mộc Lam ăn uống tự nhiên thoải mái, Lữ Bội Quân đầy vẻ tươi cười.
Ngay sau đó bà lại không nhịn được thở dài một tiếng, nói:
“Bao giờ cái Tiểu An nhà bác được giống như Mộc Lam thế này thì tốt quá, văn văn tĩnh tĩnh, tốt biết bao nhiêu.
Cái đứa đó hoàn toàn là một đứa con trai nghịch ngợm, giờ lại còn quanh năm suốt tháng chẳng thấy mặt mũi đâu."
