Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 141
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:20
“Nhưng lời này Tần Mộc Lam lại không tin, dẫu sao ánh mắt Trịnh Đức Khải nhìn người phụ nữ kia không hề trong sáng chút nào.”
Tuy nhiên Thẩm Như Hoan nghe thấy lời này lại đầy mặt mừng rỡ nói:
“Đúng vậy Mộc Lam, biết đâu hai người là họ hàng thì sao.”
Tần Mộc Lam thấy Thẩm Như Hoan nhanh ch.óng vui vẻ trở lại như vậy, không nhịn được lắc đầu, sớm biết vậy cô đã không nói thế rồi.
Mà lúc này, Trịnh Đức Khải cũng nhìn thấy nhóm Thẩm Như Hoan.
Trong khoảnh khắc đó, trong mắt anh ta lóe lên một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh, anh ta lại trấn tĩnh lại, đầy mặt tươi cười nhìn Thẩm Như Hoan chào hỏi:
“Như Hoan, sao em lại ở đây.”
Thẩm Như Hoan nghe vậy trực tiếp đáp:
“Bạn của em tới Kinh Thành rồi, cho nên hôm nay em đặc biệt dẫn họ ra ngoài dạo chơi.”
Nói rồi cô nàng giới thiệu Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ.
Tần Mộc Lam âm thầm đ-ánh giá Trịnh Đức Khải một lượt, sau đó khẽ gật đầu với anh ta một cái.
Tạ Triết Lễ cũng nhàn nhạt chào hỏi một tiếng, không nói thêm gì nhiều.
Mà Trịnh Đức Khải lại đầy mặt tươi cười nhìn hai người nói:
“Chào hai vị, sớm biết hôm nay Như Hoan dẫn hai vị qua đây thì tôi cũng đã tới cùng rồi, hay là lát nữa chúng ta đi cùng nhau nhé.”
Tần Mộc Lam lại không lập tức đồng ý mà quay đầu nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh Trịnh Đức Khải hỏi:
“Vị này là?”
Trịnh Đức Khải nghe vậy lập tức nói:
“Đây là một cô em họ của tôi, cô ấy cũng mới tới Kinh Thành, cho nên hôm nay tôi đưa cô ấy đi mua ít đồ dùng sinh hoạt trước, không ngờ tình cờ quá, lại gặp được các bạn.”
Người phụ nữ đó nghe vậy, dáng vẻ yếu ớt nhìn về phía nhóm Tần Mộc Lam nói:
“Chào mọi người, tôi tên là Tô Ngọc Khiết, là em họ của Trịnh Đức Khải.”
Thẩm Như Hoan ở bên cạnh thấy hai người này thực sự là họ hàng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mà Tần Mộc Lam vẫn cau mày nhìn Trịnh Đức Khải và Tô Ngọc Khiết, luôn cảm thấy hai người này không trong sáng.
Chỉ là chưa đợi cô tiếp tục hỏi thêm, Thẩm Như Hoan đã quay đầu nhìn cô hỏi:
“Mộc Lam, hay là chúng ta đi cùng nhau đi, đông người cũng náo nhiệt hơn chút.”
Tần Mộc Lam không bày tỏ thái độ gì mà gật đầu nói:
“Được thôi.”
Cô cũng muốn biết Tô Ngọc Khiết này rốt cuộc có phải em họ của Trịnh Đức Khải hay không, tiếp xúc nhiều ắt sẽ lộ ra đôi chút.
Rất nhanh nhóm ba người đã biến thành nhóm năm người.
Thẩm Như Hoan vẫn đi cùng Tần Mộc Lam, còn Tô Ngọc Khiết thì cứ luôn đi theo bên cạnh Trịnh Đức Khải, theo lời cô ta nói thì là do cô ta mới tới Kinh Thành không quen biết ai, vẫn là đi bên cạnh anh họ mình thì yên tâm hơn.
Mà Tạ Triết Lễ không hề đi bên cạnh nhóm Trịnh Đức Khải, anh vẫn đi theo sau Tần Mộc Lam, luôn chú ý tới đám đông và đường xá xung quanh, sẵn sàng bảo vệ Mộc Lam bất cứ lúc nào.
Vì vậy, Trịnh Đức Khải và Tô Ngọc Khiết tụt lại phía sau cùng.
Tô Ngọc Khiết nhìn người phụ nữ mang vẻ đẹp cổ điển phía trước hỏi:
“Đây là đối tượng anh định đính hôn sao, lớn lên thật là xinh đẹp.”
Nghe thấy giọng nói nũng nịu yếu ớt của Tô Ngọc Khiết, Trịnh Đức Khải chỉ cảm thấy lòng mình nhói đau:
“Khiết Nhi, anh...”
Tuy nhiên lời này còn chưa nói xong đã bị Tô Ngọc Khiết ngắt lời, cô ta mỉm cười nhìn Trịnh Đức Khải nói:
“Anh Khải, chúc mừng anh.”
Thấy Tô Ngọc Khiết nói vậy, Trịnh Đức Khải chỉ cảm thấy lòng mình càng thêm khó chịu.
Tần Mộc Lam tai thính mắt tinh, cho dù hai người họ nói chuyện rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe thấy được, mặc dù hai người họ không nói gì nhiều nhưng cô vẫn thấy giữa hai người không đơn giản, vốn dĩ cô còn muốn nghe thêm họ nói cái gì, chẳng qua là hai người đó cư nhiên không nói chuyện nữa, cứ thế lẳng lặng đi theo sau cùng.
Đợi khi tới trung tâm thương mại, Thẩm Như Hoan nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Mộc Lam, chúng ta đi mua đồ trước nhé, mua xong rồi đi ăn vịt quay.”
“Được thôi.”
Tần Mộc Lam mỉm cười gật đầu:
“Dù sao hôm nay do cậu dẫn đường, cậu quyết định làm gì thì làm cái đó.”
Nghe thấy lời này, Thẩm Như Hoan đầy mặt vui mừng nói:
“Được, vậy để tớ sắp xếp hành trình hôm nay.”
Trong lúc nói chuyện, cô nàng lại nhìn về phía Trịnh Đức Khải và Tô Ngọc Khiết hỏi:
“Hai người thì sao, chúng ta đi mua đồ trước có được không.”
Trịnh Đức Khải đương nhiên mỉm cười gật đầu, nói:
“Được chứ Như Hoan, em quyết định là được.”
Tô Ngọc Khiết ở bên cạnh lại đầy mặt nũng nịu nói:
“Em có thể gọi chị là chị Như Hoan được không, em lần đầu tới Kinh Thành nên cái gì cũng không biết hết, chị có thể dẫn tụi em đi mua đồ thì không còn gì tốt hơn nữa rồi.”
Thẩm Như Hoan thấy mọi người đều không có ý kiến gì liền trực tiếp dẫn mọi người đi dạo trong trung tâm thương mại.
Tần Mộc Lam nhìn hàng hóa rực rỡ muôn màu trước mắt, không thể không thừa nhận, quả nhiên không hổ là Kinh Thành, thực sự rất náo nhiệt, đồ đạc cũng nhiều, cô đã nhắm trúng không ít thứ, cuối cùng vung tay một cái, mua hết sạch.
Tạ Triết Lễ đi theo phía sau trả tiền và xách đồ.
Tô Ngọc Khiết trái lại cũng muốn mua, nhưng thực sự hơi đắt, cô ta không nỡ mua, cuối cùng cô ta thực sự ưng ý một chiếc áo khoác, lúc định c.ắ.n răng mua thì Trịnh Đức Khải trực tiếp trả tiền luôn:
“Khiết Nhi, nếu em đã thích thì mua đi, coi như là quà anh họ tặng em.”
“Vậy... cảm ơn anh họ nhé.”
Tô Ngọc Khiết đầy mặt tươi cười nhìn về phía Trịnh Đức Khải.
Tần Mộc Lam nhướng mày nhìn sự tương tác của hai người, không nhịn được nhìn về phía Thẩm Như Hoan.
Tuy nhiên Thẩm Như Hoan lại đang vui vẻ mua đồ, hoàn toàn không chú ý tới phía bên này.
Tần Mộc Lam thấy thế, không nhịn được lắc đầu, hóa ra chỉ có mình cô ở đây quan tâm, còn Thẩm Như Hoan từ lâu đã chấp nhận quan hệ anh em họ của bọn họ rồi sao.
Thẩm Như Hoan quả thực không chú ý nhiều đến thế, cô nàng nhìn trúng một sợi dây chuyền đeo tay, cuối cùng mua hai sợi, một sợi tự đeo, sợi còn lại đưa cho Tần Mộc Lam.
“Mộc Lam, chúng ta mỗi người một sợi, như vậy người khác nhìn thấy sẽ biết chúng ta là bạn tốt của nhau rồi.”
Chương 115 Bỏ dở giữa chừng
Tần Mộc Lam nhìn sợi dây chuyền tay trước mắt, mỉm cười nói:
“Rất đẹp.”
Thấy Tần Mộc Lam thích, ánh mắt Thẩm Như Hoan sáng rực nhìn cô nói:
“Mộc Lam, vậy tớ đeo vào giúp cậu nhé.”
“Được thôi.”
Tần Mộc Lam mỉm cười gật đầu, đợi sau khi sợi dây đeo vào, quả thực vô cùng đẹp mắt.
Trịnh Đức Khải đi phía sau đã chứng kiến toàn bộ sự việc, anh ta thấy Thẩm Như Hoan mua dây chuyền cho Tần Mộc Lam nhưng lại không mua cho Tô Ngọc Khiết, vì thế sắc mặt rất khó coi, cuối cùng vẫn không nhịn được nói:
“Như Hoan, em họ anh cũng là con gái mà, em... lúc mua sao không nghĩ tới cô ấy.”
