Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 471
Cập nhật lúc: 03/04/2026 10:17
“Nếu đã tìm thấy người đàn ông này rồi thì giao hắn cho công an thôi, như vậy tội danh của Đặng Thư Lan sẽ không thể chạy thoát được."
Thấy Tần Mộc Lam nói vậy, Vưu Dũng gật đầu nói:
“Vâng, em đi làm ngay đây."
Rất nhanh sau đó Vương Toàn đã được đưa tới cục, có một nhân chứng quan trọng như vậy, tội danh thuê người g-iết người của Đặng Thư Lan đã trực tiếp được định đoạt, mà phía Hạ Trường Thanh cũng đã biết chuyện này, ông liền vội vàng chạy tới.
“Cảnh sát Sở, tôi muốn gặp Vương Toàn kia một chút."
Sở Văn Viễn nghe vậy cũng không từ chối, trực tiếp để Hạ Trường Thanh đi gặp người.
Vương Toàn thấy mình đã vô tình nhận tội rồi nên cũng không giấu giếm thêm nữa, trực tiếp kể lại toàn bộ diễn biến sự việc.
Hạ Trường Thanh biết được chân tướng năm xưa, cả người có chút bàng hoàng, tuy đã sớm đoán được diễn biến sự việc nhưng khi thực sự nghe kể lại, ông vẫn đau lòng không gì sánh được, nếu năm đó ông có thể bỏ ra thêm chút tâm sức, nếu năm đó ông có thể tìm thấy Uyển Du, liệu có phải đã không xảy ra chuyện này rồi không.
Tuy nhiên... sự việc không có chữ nếu.
Chương 311 Kết cục của Đặng Thư Lan và Hạ Ngữ Dung (Hai chương hợp một)
Hạ Trường Thanh sau khi gặp Vương Toàn xong định sẽ gặp Đặng Thư Lan lần cuối.
Người vợ kết tóc bao nhiêu năm này của ông không chỉ hại ch-ết người phụ nữ ông yêu nhất mà còn định bán cả Mộc Lam đi, trước đây ông thực sự không biết hóa ra phụ nữ khi trở nên đáng sợ lại có thể đáng sợ đến mức này.
Sở Văn Viễn rất sảng khoái.
“Được thôi, vậy thì đi gặp đi, vụ án của Đặng Thư Lan đã được định đoạt rồi, bằng chứng xác thực thì tội thuê người g-iết người là không chạy thoát được đâu, hơn nữa ngoài chuyện này ra còn một chuyện khác cũng đang được điều tra."
“Một chuyện khác là chuyện gì vậy ạ?"
Sở Văn Viễn trực tiếp nói:
“Chính là chuyện của Nhậm Mạn Lệ, chuyện này có liên quan không nhỏ tới vợ con của ông."
Nói đến cuối cùng, Sở Văn Viễn còn có chút thương hại cho Hạ Trường Thanh rồi, vợ và con gái đều tội lỗi đầy mình, cho dù Hạ Trường Thanh đang trong giai đoạn thỏa thuận ly hôn với Đặng Thư Lan nhưng cũng vô ích, chuyện này chung quy vẫn sẽ gây ảnh hưởng tới con đường thăng tiến của ông.
Còn Hạ Trường Thanh trước đó đã nghe ngóng được chuyện này nên lúc này ông vẫn khá bình tĩnh, chỉ gật đầu nói:
“Tôi biết rồi."
Sở Văn Viễn lại nói thêm vài câu nữa rồi cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp đưa Hạ Trường Thanh tới nơi thăm nom:
“Được rồi, ông vào đi."
Khi Hạ Trường Thanh gặp Đặng Thư Lan, ông cứ thế im lặng nhìn bà ta, cuối cùng nói:
“Vương Toàn bị bắt rồi, chắc bà đã biết rồi chứ."
Đặng Thư Lan nghe vậy cười khẩy một tiếng nói:
“Sao nào...
ông tới để xem trò cười của tôi à, nhưng thì sao chứ, ít nhất tôi đã sống được tới bây giờ, còn Tô Uyển Du thì đã ch-ết từ hơn hai mươi năm trước rồi."
Nghe thấy lời này, sắc mặt Hạ Trường Thanh lập tức sầm xuống.
“Tại sao bà lại làm như vậy, tôi đã chia tay với Uyển Du và kết hôn với bà rồi mà, tại sao bà còn ra tay với Uyển Du hả, năm đó tôi căn bản không biết Uyển Du mang thai, vả lại Uyển Du cũng đã tuyệt vọng với tôi rồi, căn bản sẽ không tha thứ cho tôi, bà không thể để Uyển Du và Mộc Lam hai mẹ con họ yên ổn sống cuộc sống nhỏ bé của họ sao."
Đặng Thư Lan thấy vẻ mặt đau đớn tột cùng của Hạ Trường Thanh, trên mặt đầy vẻ cười lạnh.
“Hừ... con khốn Tô Uyển Du đó đã ch-ết hơn hai mươi năm rồi mà ông vẫn còn tơ tưởng đến nó suốt hơn hai mươi năm qua, nếu năm đó tôi không dìm ch-ết nó thì chẳng lẽ đợi hai người các người tình cũ không rủ cũng tới à."
Nói đến cuối cùng, ánh mắt Đặng Thư Lan nhìn Hạ Trường Thanh đầy vẻ phẫn nộ và không cam tâm.
“Năm đó tuy ông cưới tôi, nhưng ông có biết không, ngay cả trong giấc mơ miệng ông cũng gọi tên con khốn Tô Uyển Du đó, cho nên ông nói xem tại sao tôi phải để con khốn đó làm tôi chướng mắt chứ."
“Bà... bà đúng là không thể lý giải nổi, cho dù trong lòng tôi vẫn còn vương vấn Uyển Du nhưng sau khi kết hôn với bà tôi tự vấn mình đã có trách nhiệm với bà, có trách nhiệm với gia đình này, nên bà còn muốn thế nào nữa, chẳng lẽ bà bắt tôi đến nghĩ cũng không được nghĩ sao."
Đặng Thư Lan ác độc nói:
“Đúng vậy, ông chính là không được nghĩ, ông đã kết hôn với tôi rồi thì trong lòng trong mắt ông chỉ được có mình tôi thôi, là ông có lỗi với tôi trước đấy, giờ tôi chỉ hận năm đó không g-iết luôn cả con khốn Tần Mộc Lam kia đi, cũng tại Vương Toàn vô dụng không g-iết được Tần Mộc Lam ngay từ đầu, cuối cùng để Tô Uyển Nghi lợi dụng sơ hở, đem đứa trẻ ch-ết yểu của mình tráo với con của Tô Uyển Du, cuối cùng để Tần Mộc Lam sống bình an vô sự tới tận bây giờ."
Thấy vẻ mặt ch-ết cũng không hối cải của Đặng Thư Lan, Hạ Trường Thanh đột nhiên không còn ý định muốn nói tiếp nữa.
“Xem ra đến giờ bà vẫn không thấy mình sai, vậy tôi cũng chẳng còn gì để nói với bà nữa, bà cứ trân trọng những ngày cuối cùng này đi."
Nói xong lời này, Hạ Trường Thanh trực tiếp đứng dậy, không thèm quay đầu lại mà rời đi luôn.
“Hạ Trường Thanh, ông đứng lại cho tôi, Hạ Trường Thanh..."
Đặng Thư Lan thấy Hạ Trường Thanh định đi liền lớn tiếng gọi với vẻ mặt khó coi, chỉ có điều Hạ Trường Thanh ngay cả dừng bước cũng không dừng, cứ thế không thèm ngoảnh đầu lại mà đi khuất.
Hạ Trường Thanh vốn dĩ còn định đi thăm Hạ Ngữ Dung nhưng ông cũng chẳng biết có thể nói gì với đứa con gái này nữa, cuối cùng dứt khoát không đi xem, ông định bụng vài ngày nữa sẽ tới.
Còn Hạ Ngữ Dung mấy ngày nay sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, cô ta cả ngày sống trong nơm nớp lo sợ, chỉ mong sao có thể nhanh ch.óng ra ngoài, nhưng mấy ngày nay cô ta căn bản không thấy có hy vọng ra ngoài nào cả, ngay cả cha cũng không thèm tới thăm lấy một lần, tệ nhất là cô ta còn nghe nói mẹ đã bị định tội rồi.
Nghĩ tới đây, Hạ Ngữ Dung chỉ cảm thấy mọi thứ đã chấm hết rồi.
Sau khi Hạ Trường Thanh rời đi, Sở Văn Viễn trực tiếp tới lấy lời khai của Hạ Ngữ Dung.
“Cha cô vừa mới rời đi xong."
Nghe thấy lời này, Hạ Ngữ Dung thần sắc ngẩn ra:
“Cái gì... cha đã tới rồi ạ, nhưng...
ông ấy không tới thăm cháu."
“Đúng vậy, ông ấy đã nhìn mẹ cô lần cuối rồi sau đó rời đi luôn."
Hạ Ngữ Dung nghe vậy, trên mặt đầy vẻ oán hận:
“Tại sao, cha đã tới rồi mà tại sao không thăm cháu, cháu dù sao cũng là cốt nhục của ông ấy mà, tại sao ông ấy lại đối xử với cháu như vậy."
Sở Văn Viễn nhìn thẳng vào Hạ Ngữ Dung nói:
“Chắc chắn là vì cô cũng giống mẹ mình, làm chuyện g-iết người phạm pháp nên cha cô không muốn nhìn thấy cô nữa rồi."
Hạ Ngữ Dung nghe vậy tâm thần chấn động, trên mặt thoáng qua một vẻ hoảng loạn, lẽ nào những chuyện mẹ và mình làm đều đã bị tra ra hết rồi sao.
