Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 60
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:09
Chương 50 Tình cờ gặp gỡ
Tống Hữu Đức nghe thấy lời này của Tần Mộc Lam liền vội vàng hỏi:
“Chứng can kinh thực hàn?
Làm sao xác định được?"
“Vì người làm chuyện phòng d.ụ.c là do thận khí làm chủ, cho nên cần phải ôn thận giáng nghịch."
Tống Hữu Đức nghe xong liền phản ứng lại, sau đó không ngừng gật đầu nói:
“Đúng đúng, quả thực là như vậy."
Nói đoạn, ông không khỏi nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Đồng chí Tần, cô thực sự quá lợi hại rồi."
Vốn dĩ ông còn nghĩ là trưởng bối trong nhà Tần Mộc Lam lợi hại, nhưng giờ nhìn lại, bản thân Tần Mộc Lam đã rất giỏi rồi.
Cho dù cô trước đây từng gặp qua ca bệnh tương tự nhưng cô có thể lập tức nghĩ ra, lại còn chỉ ra được bệnh nhân kia trước đó có che giấu thì thực sự đã là rất ghê gớm rồi.
“Là do trưởng bối trong nhà dạy dỗ tốt ạ."
Tần Mộc Lam mỉm cười nói một câu, sau đó bắt đầu bốc thu-ốc.
Tống Hữu Đức bốc thu-ốc cho Tần Mộc Lam trước, cuối cùng lại không nhịn được hỏi:
“Bác sĩ Tần, nếu đã biết chứng bệnh rồi thì đơn thu-ốc này kê như thế nào thì tốt hơn ạ."
Ông biết mỗi đơn thu-ốc đều là bí mật tuyệt đối của bác sĩ nhưng ông vẫn mạo muội hỏi thêm một câu, vị bệnh nhân kia đã đau đầu bao nhiêu năm như vậy, thực sự rất đau khổ.
“Trầm hương 10 gram, bổ cốt chỉ 10 gram, cốt toái bổ 10 gram, lưu huỳnh 1 gram, nhục thung dung 15 gram, ngô thù du 10 gram, đương quy 10 gram."
Tần Mộc Lam không hề che giấu, trực tiếp nói ra đơn thu-ốc một lượt, cuối cùng nói:
“Bác có thể kê cho bệnh nhân đó 3 thang trước để xem có hiệu quả không."
Tống Hữu Đức hoàn toàn không ngờ tới Tần Mộc Lam lại nói ra một cách hào phóng như vậy.
Trước đó ông chỉ ôm tâm thái thử xem sao, không ngờ đối phương lại hoàn toàn không giữ kẽ:
“Bác sĩ Tần, thật đại thiện nha."
Tần Mộc Lam lại không cảm thấy có gì to tát.
“Bác sĩ Tống, để cho nhiều bác sĩ biết cách ch-ữa tr-ị cho bệnh nhân hơn thì mới có thể giúp cho nhiều bệnh nhân bình phục hơn ạ."
Cô chỉ hy vọng mỗi bác sĩ đều biết nhiều hơn một chút, như vậy khi đối mặt với những chứng bệnh nan y mới có thể ch-ữa tr-ị tốt hơn.
“Bác sĩ Tần, cô có thể nghĩ như vậy thực sự là tâm hồn rộng mở, nhưng những người khác lại không hề giống như cô đâu."
Nói đoạn, ông có chút tiếc nuối lắc đầu, dù sao rất nhiều bí thuật đều đã thất truyền cũng chỉ vì nhiều người muốn giữ lại cho riêng mình.
Tuy nhiên lần này Tần Mộc Lam có thể cho biết đơn thu-ốc, Tống Hữu Đức thực sự rất vui mừng:
“Bác sĩ Tần, cô yên tâm, đơn thu-ốc tốt như vậy, tôi nhất định sẽ nỗ lực xin khen thưởng cho cô."
“Vâng, cảm ơn bác sĩ Tống ạ."
Tống Hữu Đức nghe xong vội xua tay nói:
“Bác sĩ Tần, so với những gì cô đã làm thì việc này của tôi hoàn toàn là không đáng kể rồi."
Cũng chính lúc này, ông đột nhiên phản ứng lại:
“Bác sĩ Tần, mỗi lần cô tới bốc thu-ốc, đơn thu-ốc đó có phải là do tự cô viết không?"
Tần Mộc Lam cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười nói:
“Cháu chỉ là giúp người ta kê một đơn thu-ốc thôi ạ."
“Quả nhiên là cô kê rồi."
Tống Hữu Đức đầy vẻ bừng tỉnh nói một câu, sau đó lại không nhịn được hỏi:
“Vậy... những d.ư.ợ.c liệu đó có phải cũng là do tự cô bào chế không?"
“Trưởng bối trong nhà có dạy qua cháu nên một số d.ư.ợ.c liệu đơn giản là do cháu bào chế ạ."
“Bác sĩ Tần, cô cũng quá khiêm tốn rồi, những d.ư.ợ.c liệu đó cô bào chế rất là tốt."
Tống Hữu Đức hết lời khen ngợi Tần Mộc Lam, hận không thể để cô là hậu bối nhà mình, chỉ tiếc là hậu bối trong nhà ông chẳng có ai chịu học y cả.
Mà Tần Mộc Lam lại nói chuyện với Tống Hữu Đức thêm một lát rồi rời đi.
Cô trước tiên đem thu-ốc giao qua cho Tưởng Thời Hằng, sau đó đi gửi bản thảo và bức thư của Tưởng Thời Hằng.
Bức thư đó là gửi đi Kinh thành, cũng không biết Tưởng Thời Hằng gửi cho ai, nhưng những chuyện này không phải là việc cô nên quan tâm.
Lúc này điều cô quan tâm nhất vẫn là mua sách, cô chỉ sợ trên huyện cũng không mua được, vậy thì lúc đó phải nghĩ cách đi lên thành phố một chuyến rồi, nhưng ngộ nhỡ vẫn không mua được thì cô cũng không biết phải làm sao nữa.
Cũng may vận khí của Tần Mộc Lam khá tốt, cô đã mua được rồi, tuy rằng chỉ có hai cuốn nhưng cô đã thấy rất mãn nguyện rồi.
Mọi việc đã lo liệu xong xuôi, Tần Mộc Lam cuối cùng cũng đầy vẻ nhẹ nhõm quay về, chỉ là cô vừa xuống xe ở trên trấn đã nhìn thấy Diêu Tĩnh Chi đầy vẻ thất thần đi trên đường.
“Mẹ, mẹ lên trấn ạ, Tiểu Vũ đâu ạ?"
Nghe thấy tiếng của Tần Mộc Lam, Diêu Tĩnh Chi vội vàng ngước mắt nhìn qua, sau đó nói:
“Mẹ nhờ bác Phan giúp trông Tiểu Vũ hộ một lát."
Nghe lời này, Tần Mộc Lam cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ mỉm cười nói:
“Mẹ, vậy mẹ đã xong việc chưa ạ, có muốn cùng về không ạ?"
Thần sắc Diêu Tĩnh Chi có chút đắn đo nhưng vẫn lắc đầu nói:
“Mẹ còn chút việc nữa, hay là con cứ về trước đi."
“Mẹ, có cần con ở lại giúp một tay không ạ?"
Nghe lời này, Diêu Tĩnh Chi trực tiếp từ chối luôn:
“Không cần không cần đâu, mẹ chỉ là đi hợp tác xã mua ít đồ thôi, con cứ về trước đi."
Thấy Diêu Tĩnh Chi kiên trì không cần giúp đỡ, Tần Mộc Lam gật đầu nói:
“Vậy được ạ, con xin phép về thôn trước."
“Được, con mau về đi."
Tần Mộc Lam quay người đi về, nhưng nghĩ đến dạo này không thấy thèm ăn mấy, cô cũng định đi mua ít đồ, sớm biết thế lúc nãy đã cùng Diêu Tĩnh Chi đi hợp tác xã rồi.
Thế nhưng khi Tần Mộc Lam tới hợp tác xã thì lại phát hiện Diêu Tĩnh Chi căn bản không có ở đó.
Thấy vậy, Tần Mộc Lam không khỏi nhướn mày, nhưng cô cũng không để tâm nhiều, mua hai gói bánh quy đào và một gói ô mai xong liền chuẩn bị đi về.
Nhưng cô vừa bước ra khỏi hợp tác xã thì đ-âm sầm phải một người.
“Xin lỗi ạ."
Tần Mộc Lam vội vàng nói một câu xin lỗi, lúc nãy cũng do cô đi vội quá nên không ngờ lại đụng phải người ta.
Người tới là một cô gái da hơi ngăm đen, tóc ngắn, trông rất là nhanh nhẹn.
Cô gái kia nghe xong vội mỉm cười nói:
“Không sao đâu, cũng tại tôi không nhìn đường, đi vội quá đấy mà."
Thấy cô gái kia không sao, thái độ lại rất tốt khi thừa nhận mình cũng có lỗi, Tần Mộc Lam có ấn tượng rất tốt về cô ấy.
“Cô không sao là tốt rồi, vậy tôi xin phép đi trước ạ."
“Được."
Tần Mộc Lam gật đầu với cô gái kia rồi quay người rời đi, nhưng hôm nay cũng không biết là vận may kiểu gì mà cô vừa đi được vài bước lại nhìn thấy Cao Viễn.
Cao Viễn đi một mình qua đây, trông có vẻ cũng là tới hợp tác xã.
Tần Mộc Lam không muốn dây dưa với Cao Viễn nên đã đi vào lề đường.
Cũng may Cao Viễn không nhìn thấy cô.
Ngay khi Tần Mộc Lam định rời đi thì lại nghe thấy Cao Viễn lạnh giọng nói với cô gái tóc ngắn kia:
“Hàn Lệ, sao cô lại ở đây."
