Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 730
Cập nhật lúc: 03/04/2026 10:51
“Vậy con nói xem... anh ấy và Xuân Đào có phải rất đẹp đôi không?"
Nghe thấy lời này, Tần Mộc Lam vội vàng nói:
“Mẹ, mẹ đừng nói bừa.
Xưởng trưởng Cố lớn hơn Xuân Đào không ít đâu, hơn nữa con thấy xưởng trưởng Cố và Xuân Đào hoàn toàn không có ý định tìm người khác, mẹ đừng nói mấy chuyện này làm họ khó xử."
Thấy con gái nói vậy, Tô Uyển Nghi cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Thực ra tuổi tác hoàn toàn không phải vấn đề, Thời Hằng và Băng Thanh còn chênh lệch nhiều thế kia mà, có điều chính mình không muốn tìm mới là thật, nếu đã vậy thì bà chắc chắn sẽ không nhiều lời.
Đợi tới đêm giao thừa, sau khi Tần Mộc Lam chuẩn bị xong các loại đồ ăn liền trực tiếp đi tới chỗ Tạ Triết Lễ.
Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình đều đi theo cô, có điều sau khi tới nơi, Mộc Lam liền bảo họ quay về.
“Văn Thiến, Tiểu Bình, tôi ở đây chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì đâu, hai người tối nay cứ về nhà ăn bữa cơm tất niên đi, đợi sáng mai tới đón tôi là được."
Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình nghe vậy vẫn còn có chút do dự.
Đúng lúc này Tạ Triết Lễ vừa vặn đi tới, anh trước đó đã biết hôm nay Mộc Lam sẽ qua nên hễ rảnh là lại ra cổng ngóng, không ngờ lại đợi được thật:
“Mộc Lam, em tới rồi."
Sau đó cũng nhìn Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình nói:
“Hai người về trước đi, ở đây sẽ không có chuyện gì đâu."
Nghe thấy lời này, Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình cũng không nói thêm gì nữa, sau khi giao đồ mang tới cho Tạ Triết Lễ thì họ liền rời đi.
Tạ Triết Lễ một tay xách đồ, tay kia nắm lấy tay Tần Mộc Lam đi về phía khu nhà ở của người thân:
“Mộc Lam, trong nhà mọi chuyện vẫn tốt chứ em."
“Yên tâm đi, mọi chuyện đều tốt cả."
Cô cũng đã một thời gian không gặp Tạ Triết Lễ rồi, lúc này nhìn thấy anh không khỏi nói:
“Dạo này anh bận lắm phải không, nhìn anh có chút tiều tụy rồi."
Tạ Triết Lễ dạo này thực sự mệt, từ sau khi thăng chức, việc của anh ngày càng nhiều, trách nhiệm cũng ngày càng nặng, thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng còn bao nhiêu.
May mà lần này vợ qua thăm anh, hai người họ cũng có thể cùng nhau đón giao thừa ăn Tết rồi.
“Đúng là có chút bận, nhưng vẫn ổn, anh lo liệu được."
Hai người vừa đi vừa nói, nhanh ch.óng tới khu nhà ở.
Bối Hải Hồng thấy Tần Mộc Lam qua liền cười nói:
“Mộc Lam, em cũng qua đây đón Tết sao?
Thật sự tốt quá, đông người cho nhộn nhịp, có điều sao không mang mấy đứa nhỏ theo thế em."
Nói đến cuối bà mặt đầy vẻ tiếc nuối, dù sao mấy đứa nhỏ nhà Tần Mộc Lam đứa nào cũng quá đáng yêu.
Nhìn thấy Bối Hải Hồng, Tần Mộc Lam cười nói:
“Vâng chị ạ, em qua đây đón Tết cùng A Lễ, còn mấy đứa nhỏ thì không mang theo vì sáng mai em đã về rồi."
Nghe thấy lời này, Bối Hải Hồng gật đầu nói:
“Cũng đúng, đỡ để mấy đứa nhỏ phải đi lại vất vả."
Hai người lại nói thêm vài câu, Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ mới vào nhà.
“A Lễ, em chuẩn bị cho anh rất nhiều đồ ăn, anh xem có món nào muốn ăn không."
Tần Mộc Lam lôi toàn bộ đồ mang tới ra, sau đó quay đầu nhìn Tạ Triết Lễ, chỉ là vừa quay đầu lại cô mới phát hiện Tạ Triết Lễ đã đi tới sau lưng cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô.
“Mộc Lam, anh nhớ em lắm."
Tần Mộc Lam nghe vậy, mặt hơi ửng hồng ôm lại Tạ Triết Lễ, nhỏ giọng nói:
“Em cũng nhớ anh."
Hai người mặc dù không nói lời nào nhưng lại cảm thấy khoảnh khắc này đặc biệt ấm áp ngọt ngào.
Lặng lẽ ôm nhau một hồi, Tạ Triết Lễ mới buông tay ra:
“Đợi khi nào anh có thời gian nghỉ, anh sẽ về thăm em và các con."
“Vâng."
Tần Mộc Lam cười gật đầu, sau đó kéo Tạ Triết Lễ ngồi xuống nói:
“Xem đi, có món nào muốn ăn không."
Tạ Triết Lễ phát hiện đồ ăn thực sự không ít, có sủi cảo, bánh rán ngào đường, thịt đông da lợn, thịt kho tàu, vậy mà còn làm cả bánh bao hoa nữa:
“Nhiều món ngon quá, Mộc Lam, em vất vả rồi."
Tần Mộc Lam lại cười lắc đầu nói:
“Đều là mẹ và mọi người làm cả đấy, em chỉ gói sủi cảo thôi."
Nghe thấy lời này, Tạ Triết Lễ tiên phong ăn một cái sủi cảo, sau đó khen ngợi:
“Rất ngon."
Nói rồi lại gắp một cái đưa tới bên miệng Tần Mộc Lam.
Tần Mộc Lam thuận thế ăn một cái, sau đó bảo Tạ Triết Lễ ăn nhiều vào:
“Em ăn no lắm rồi, chỗ này đều mang cho anh cả đấy, anh mau ăn đi."
Mặc dù đồ ăn trông thì nhiều nhưng Tạ Triết Lễ thực sự đã ăn hết sạch.
“Ngon quá."
Tạ Triết Lễ đặt đũa xuống thấy hơi no, sau đó anh liền nói về dự định tối nay:
“Tối nay bên này có buổi văn nghệ mừng Xuân, chúng ta cùng đi xem nhé."
“Được thôi."
Tần Mộc Lam cũng rất tò mò xem có những tiết mục gì:
“Các chị nhà mình có biểu diễn tiết mục không anh?"
“Có chứ, các chị ấy cũng chuẩn bị lâu lắm rồi."
Đợi tới buổi tối, Tần Mộc Lam theo Tạ Triết Lễ tới đại lễ đường.
Bối Hải Hồng nhìn thấy cô vội vàng vẫy tay nói:
“Mộc Lam, em ngồi cùng bọn chị đi."
“Vâng ạ."
Tần Mộc Lam mỉm cười gật đầu, đi thẳng về phía Bối Hải Hồng.
A Lễ còn có việc khác phải bận, cô vẫn nên ngồi cùng các chị thì hơn.
Tạ Triết Lễ đưa Tần Mộc Lam tới chỗ ngồi rồi mới quay người rời đi.
Bối Hải Hồng thấy Tạ Triết Lễ như vậy không khỏi nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Mộc Lam, vợ chồng trẻ hai đứa thực sự rất ân ái, làm người ta nhìn mà ghen tị."
Chẳng bù cho bà và lão Lý nhà bà, cảm giác đã là vợ chồng già rồi, không còn cái kiểu tình cảm quấn quýt như thế nữa.
Tần Mộc Lam nghe vậy cười nói:
“Bọn em cũng lâu rồi mới gặp nhau nên mới vậy, không giống như các anh chị lúc nào cũng ở bên nhau."
Nghe thấy lời này, Bối Hải Hồng liền cười rộ lên nói:
“Cũng đúng, ngày nào cũng gặp, phát chán đi được."
Lời này vừa nói ra chính bà đã cười trước, sau đó lại hỏi Tần Mộc Lam lát nữa có muốn cùng lên đài biểu diễn không:
“Bọn chị là hợp xướng, nếu em không biết hát thì cứ đứng đó là được."
Tần Mộc Lam vội vàng xua tay nói:
“Thôi chị ạ, em còn chưa tập luyện bao giờ, không lên góp vui đâu."
Thấy Tần Mộc Lam nói vậy, Bối Hải Hồng cũng không nói thêm gì nữa.
Đợi tới 8 giờ tối, buổi văn nghệ chính thức bắt đầu.
Đoàn văn công tiên phong biểu diễn, sau đó là từng tiết mục một.
Tới lượt đoàn người thân thì Bối Hải Hồng và Chu Mẫn cùng những người khác đều lên cả, ngay cả Khang An Hòa cũng hát trên đài.
