Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 85
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:12
Tần Mộc Lam lại khích lệ nhìn chị Chu nói:
“Chị Chu, thực ra chị nấu cũng được mà, chỉ là không biết mấy công thức nấu ăn đó thôi, tôi có thể dạy chị."
“Việc này... thực sự có thể sao?"
“Tất nhiên là có thể rồi."
Chị Chu thấy Tần Mộc Lam hào phóng như vậy, ấn tượng về cô càng tốt hơn.
Trong lúc Tần Mộc Lam dạy bà cách nấu ăn, hai người dần dần trò chuyện với nhau.
Tần Mộc Lam bất động thanh sắc hỏi rất nhiều câu hỏi, chị Chu cũng không hề hay biết mà kể ra rất nhiều chuyện.
Nhờ vậy Tần Mộc Lam mới biết được rằng cái sân nhỏ này trông thì bé nhưng số người bên trong lại không hề ít.
Thương Hải là đại ca ở đây, dưới trướng có hai cánh tay đắc lực, một người là Dư Đông cô đã gặp qua, người kia là Dư Nam ít khi xuất hiện ở đây.
Còn tên g-ầy và những người khác đều là thuộc hạ dưới trướng Dư Đông.
Mỗi lần chị Chu đều phải chuẩn bị cơm nước cho hai mươi người, còn bên dãy nhà phía tây đang nhốt người thì bà chỉ cần làm sơ sài một chút là được.
Nắm bắt được những tình hình này, Tần Mộc Lam lại cẩn thận hỏi thăm về tên Dư Nam chưa từng gặp kia, nhưng chị Chu cũng không biết gì nhiều về hắn ta, bà cũng mới chỉ gặp qua một lần nên không có thông tin gì cả.
Sau khi làm xong bữa cơm, Tần Mộc Lam đã hiểu rõ hơn về nơi này.
Khi chị Chu bưng thức ăn ra ngoài, bọn tên g-ầy là những người ngạc nhiên đầu tiên.
“Chà...
Chị Chu, hôm nay chị thể hiện vượt mức bình thường nha, ngay cả cá vược hình sóc mà cũng biết làm rồi."
Nói đoạn hắn trực tiếp nếm thử một miếng, rồi không ngớt lời khen ngợi:
“Món này ngon quá đi mất."
Nghe tên g-ầy nói vậy, những người khác cũng bắt đầu ăn cơm, sau khi nếm thử những món này, động tác và cơm càng nhanh hơn.
Ngay cả Thương Hải cũng không kìm được ăn thêm hai miếng, nhưng rất nhanh ông ta đã nhận ra có điều không ổn, ánh mắt sắc lẹm nhìn chị Chu hỏi:
“Bữa cơm tối nay rốt cuộc là ai làm?
Tôi nhớ trước đây đã từng nói với chị là không được cho người khác vào nhà bếp mà."
Thấy Thương Hải như vậy, chị Chu giật mình kinh hãi, định lên tiếng giải thích thì Tần Mộc Lam đã đi tới.
Cô mỉm cười nhìn Thương Hải nói:
“Là tôi dạy chị Chu đấy, trừ hai món đó là do tôi làm, còn lại đều là chị Chu làm cả."
Sắc mặt Thương Hải không vui nhìn Tần Mộc Lam nói:
“Bác sĩ Mộc, tuy nói cô có thể chữa khỏi cho tôi và tôi cũng đã tạo cho cô chút thuận tiện, nhưng nếu cô cứ không biết điều như vậy thì tôi sẽ phải làm khó cô đấy."
Nghe lời này của Thương Hải, Tần Mộc Lam mỉm cười nói:
“Được, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không nhiều chuyện nữa, vốn dĩ chỉ nghĩ muốn bản thân cũng được ăn ngon một chút thôi."
Thấy Tần Mộc Lam biết điều, Thương Hải cũng không nói gì thêm:
“Được rồi, cô mau về đi, không có việc gì thì đừng ra khỏi cửa."
Nhưng chưa kịp để Tần Mộc Lam rời đi thì ngoài cửa đã có một người đàn ông đầu đinh bước vào.
Người đó thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm như giếng cạn.
Bọn tên g-ầy vốn đang nói chuyện, thấy người này vào cũng đều im lặng hẳn.
Thương Hải vẫn là người lên tiếng nhìn người mới tới nói:
“Dư Nam, sao hôm nay cậu lại qua đây."
Nghe vậy Tần Mộc Lam mới biết người này chính là Dư Nam ít khi xuất hiện.
Chỉ có điều Dư Nam không trả lời câu hỏi của Thương Hải mà đạm mạc nhìn Tần Mộc Lam hỏi:
“Đây là ai?"
Nếu là người phụ nữ bị bắt tới thì không thể nào đi lại tự do ở chỗ này được.
Dư Đông trực tiếp giải thích tình hình một lượt, Dư Nam lúc này mới không hỏi thêm mà nhìn về phía Thương Hải nói:
“Sắp đến lúc giao hàng rồi, không được để xảy ra bất kỳ biến cố nào."
Thương Hải phẩy tay nói:
“Yên tâm."
Dứt lời, ông ta trực tiếp nhìn Tần Mộc Lam:
“Bác sĩ Mộc, mau về đi."
Tần Mộc Lam gật đầu không dừng lại lâu, nhưng bước chân cô không nhanh, khi đi ra khỏi cửa, bên trong lại bắt đầu nói chuyện.
Tai cô rất thính, dù hơi xa một chút nhưng vẫn loáng thoáng nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong.
“Còn con bé Thẩm Như Hoan đó, ngày mai tôi sẽ đưa nó đi."
Nghe Dư Nam nói vậy, tên g-ầy lập tức tiếp lời:
“Yên tâm đi anh Nam, con bé đó vẫn ổn.
Thật không ngờ chúng ta còn kiếm được hai khoản, ban đầu có người bỏ tiền ra bắt nó tới, giờ còn có thể bán được giá hời, quả nhiên bên ngoài có rất nhiều người thích diện mạo của nó đấy."
Tiếng nói theo gió lọt vào tai Tần Mộc Lam, khiến lòng cô không khỏi chùng xuống.
Bên ngoài?
Là bên ngoài nào?
Chẳng lẽ bọn người này ngoài việc bán phụ nữ vào núi còn bán cả ra nước ngoài nữa sao?
Với vẻ đẹp cổ điển của Thẩm Như Hoan thì quả thực ở nước ngoài có rất nhiều người yêu thích, cảm thấy đó mới là mỹ nhân.
Trong lúc Tần Mộc Lam còn đang mải suy nghĩ thì ở sườn bên kia của ngọn núi, Phó Húc Đông đang báo cáo tình hình với Tạ Triết Lễ.
“Triết Lễ, tên Dư Nam đó rời đi rồi, rất có thể là đi vận chuyển hàng.
Lần này nhất định phải bắt được hắn và những kẻ đứng sau, tuyệt đối không để cổ vật của nước ta thất lạc ra nước ngoài."
Chương 71 Bị theo dõi c.h.ặ.t chẽ
Tạ Triết Lễ nghe vậy gật đầu, nói:
“Tất nhiên, chúng ta đã theo dấu lâu như vậy mới mò tới được sào huyệt của chúng, chắc chắn phải tóm gọn toàn bộ."
“Đúng, nhất định phải thành công."
Phó Húc Đông tiếp lời một câu, sau đó có chút cảm khái nói:
“Thật không ngờ sào huyệt của lũ này lại ở tỉnh Lỗ.
Triết Lễ này, đợi xong việc này cậu có muốn về nhà thăm một chuyến không."
Tạ Triết Lễ trực tiếp lắc đầu nói:
“Nhiệm vụ là quan trọng nhất, sau khi bắt được bọn này còn rất nhiều việc hậu cần phải xử lý."
“Cũng đúng, nhưng tớ nghe nói cậu đã xin nhà công vụ rồi, đến lúc đó chắc là chị dâu sẽ chuyển tới đây nhỉ."
Nhắc đến Tần Mộc Lam, gương mặt vốn đang căng thẳng của Tạ Triết Lễ thoáng hiện nụ cười:
“Đúng vậy, Mộc Lam sẽ đi theo quân đội, đến lúc đó thời gian chúng tớ ở bên nhau sẽ nhiều hơn."
Thấy nụ cười ấm áp trên mặt Tạ Triết Lễ, Phó Húc Đông “chậc chậc" hai tiếng.
“Đúng là có vợ rồi có khác, nhắc đến chị dâu là mặt mày cậu hớn hở hẳn lên.
Nhưng thấy tình cảm của cậu và chị dâu tốt như vậy tớ cũng yên tâm.
Trước đây tớ còn sợ cậu bị gia đình sắp đặt hôn sự, lấy người chưa từng biết mặt thì sẽ không thích, giờ thì hay rồi, vợ chồng hòa thuận, sau này cuộc sống chắc chắn sẽ không tệ."
Tạ Triết Lễ nghe vậy không phản bác mà nhìn Phó Húc Đông nói:
“Cậu cũng mau tìm đối tượng rồi kết hôn đi."
Nghe lời này, Phó Húc Đông vội vàng xua tay nói:
“Thôi đừng, hiện tại tớ chưa có ý định đó đâu."
Hai người tán gẫu vài câu rồi nhanh ch.óng bàn bạc về kế hoạch hành động lần này, từng chút một suy xét, từng chút một xác nhận.
