Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 89
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:13
“Tôi tình cờ đi ngang qua gặp cô ta thôi chứ không tìm cô ta gây rắc rối."
Lúc này hắn cũng hận lây sang cả đám Thương Hải, nhưng hắn chỉ có một mình, hiện tại vẫn chưa có năng lực chống lại bọn họ.
Hắn không tin mình không báo được thù, sẽ có ngày hắn khiến Tần Mộc Lam phải sống không bằng ch-ết.
Tần Mộc Lam thấy tên Mặt Sẹo tránh đường liền lạnh lùng liếc hắn một cái rồi bước tiếp.
Tên Mặt Sẹo nhìn theo bóng lưng Tần Mộc Lam rời đi, ánh mắt sâu thẳm đầy hiểm độc.
Tên g-ầy thấy tên Mặt Sẹo đã tránh ra nên cũng không nói gì thêm, chỉ dặn một câu:
“Mặt Sẹo, sáng mai có việc cần bàn, ông cũng sang sảnh trước đi."
Tên Mặt Sẹo nghe xong liền gật đầu.
Tần Mộc Lam tuy chưa đi xa hẳn cũng đã nghe thấy lời này, trong mắt cô thoáng hiện vẻ suy tư rồi rảo bước về phòng ở.
Mà bọn họ không biết rằng bên ngoài sân nhỏ đang có hai người đang phục kích.
Người đi trước ra một ám hiệu, sau đó cả hai nhanh ch.óng rời đi với tốc độ nhanh nhất.
Đợi đến khi đã đi xa được một đoạn khá dài, một người cuối cùng không nhịn được nữa, vẻ mặt đầy kinh ngạc nói:
“Triết Lễ, chị dâu sao lại xuất hiện ở đây?"
Chương 74 Hành động
Tạ Triết Lễ nghe vậy không trả lời, anh hoàn toàn không ngờ Tần Mộc Lam lại xuất hiện ở đây, nhưng ngay sau đó anh lại lo lắng:
“Rất có thể Mộc Lam đã bị bọn chúng bắt tới đây."
“Nhưng mà..."
Phó Húc Đông nghĩ lại tình hình vừa rồi, cảm thấy không giống lắm:
“Nếu chị dâu thực sự bị bắt tới thì sao chúng lại để chị ấy tự do đi lại như vậy chứ, sớm đã bị nhốt lại rồi mới phải."
“Tuy tớ cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng Mộc Lam ở đó chắc chắn rất nguy hiểm.
Không được, tớ phải quay lại một chuyến."
Nói xong Tạ Triết Lễ đã định xuất phát.
Phó Húc Đông túm lấy anh dặn:
“Triết Lễ, dù có muốn cứu chị dâu thì chúng ta cũng phải bàn bạc kỹ lưỡng, bây giờ cậu có đi một mình cũng chẳng ích gì, căn bản không cứu được chị dâu đâu."
Tạ Triết Lễ nghe xong dần bình tĩnh lại, vừa rồi anh đúng là lo lắng quá hóa quẩn, nhưng nếu Tần Mộc Lam đang ở đó thì kế hoạch trước đây phải thay đổi rồi:
“Húc Đông, chúng ta hãy bàn bạc kỹ lại hành động tiếp theo, vừa phải bắt được bọn chúng vừa không được để những người khác gặp chuyện không hay."
Phó Húc Đông:
“..."
Cậu cứ nói thẳng là không được để chị dâu gặp chuyện là được rồi còn gì.
Nhưng Phó Húc Đông cũng biết tình cảm của Tạ Triết Lễ dành cho Tần Mộc Lam nên không nói gì thêm, chỉ gật đầu bảo:
“Được, chúng ta bàn bạc kỹ lại."
Bên này Tần Mộc Lam vẫn chưa biết Tạ Triết Lễ đã nhìn thấy mình.
Lúc này cô về đến phòng liền thảo luận với Thẩm Như Hoan về việc trốn thoát thế nào.
Nhìn sơ đồ cấu trúc của sân nhỏ trước mặt, Tần Mộc Lam chỉ vào một chỗ dặn:
“Như Hoan, cô rất thạo cấu trúc sân này nên sáng mai cô hãy lén lẻn đến chỗ này, bỏ thứ này vào trong đó."
Phía đông nhất của sân có một cái giếng, ngoại trừ chị Chu hay tới gánh nước thì không mấy ai qua đó.
Nước chị Chu dùng để nấu cơm hay đun nước đều lấy từ cái giếng này.
Nói xong Tần Mộc Lam giao một gói thu-ốc bột cho Thẩm Như Hoan.
Thẩm Như Hoan nhận lấy gói thu-ốc, có chút thắc mắc hỏi:
“Mộc Lam, đây là cái gì vậy?"
“Thu-ốc nhuận tràng."
Nghe lời này mắt Thẩm Như Hoan sáng lên, sau đó vội vàng gật đầu lia lịa nói:
“Được, sáng mai tôi sẽ lén qua đó bỏ thu-ốc.
Tuy lần trước trốn chạy thất bại nhưng tôi đã có kinh nghiệm rồi, biết làm thế nào để tránh được người khác tốt hơn."
Nhưng nói xong Thẩm Như Hoan lại không nhịn được bảo:
“Hay là... tối nay tôi đi bỏ thu-ốc luôn nhé?"
Tần Mộc Lam lắc đầu nói:
“Không, tối nay chưa phải lúc, sáng mai trời chưa sáng cô hãy qua đó, đợi đến khoảng năm sáu giờ chị Chu sẽ qua gánh nước nấu bữa sáng.
Đợi sau bữa sáng tôi sẽ qua châm cứu cho Thương Hải."
Đến lúc đó khi châm cứu cho Thương Hải cô sẽ rắc thu-ốc mê cho tất cả những người có mặt.
Hai loại thu-ốc cùng hạ xuống mới bảo đảm hơn.
Hơn nữa nghe ý tứ của tên g-ầy vừa rồi thì sáng mai tất cả mọi người ở đây đều sẽ tập trung ở sảnh trước bàn bạc, đó chính là thời cơ tốt nhất để ra tay.
Thẩm Như Hoan nghe xong tự nhiên đều nghe theo Tần Mộc Lam.
“Được, vậy chúng ta sáng mai sẽ hành động."
Lúc này tim Thẩm Như Hoan đ-ập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng ng-ực, cô ấy rốt cuộc vẫn có chút căng thẳng:
“Mộc Lam, chúng ta... liệu có thành công không?"
“Dù thành công hay không chúng ta cũng phải thử một phen.
Hơn nữa nếu không thử thì cô sẽ bị bán đi, còn tôi đến lúc đó cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Hôm nay khi tên Mặt Sẹo chặn đường cô đã nhận ra rằng dù hiện tại cô còn có ích cho Thương Hải nhưng sau khi chữa khỏi cho ông ta thì sao?
Dù Thương Hải có giữ lời thả cô đi nhưng vẫn còn một tên Mặt Sẹo nữa.
Cho nên nhân lúc sáng mai mọi người đều có mặt, cô định thử xem có thể tóm gọn tất cả được không.
Trong đầu rà lại một lượt những việc cần làm ngày mai, Tần Mộc Lam đột nhiên nhìn Thẩm Như Hoan hỏi:
“Cô có biết tình hình ở dãy nhà phía tây không?"
Ở đây ngoài lũ Thương Hải ra còn có những người phụ nữ bị nhốt bên đó nữa.
Thẩm Như Hoan lắc đầu nói:
“Tôi không rõ lắm, chỉ biết những người phụ nữ đó đều bị nhốt bên kia, bình thường cửa đều bị khóa c.h.ặ.t."
Nói đến đây Thẩm Như Hoan lại có chút may mắn:
“Cũng may Mộc Lam cô tới đây nên cửa phòng bên này không bị khóa nữa."
“Được rồi, tôi biết rồi."
Sau đó Tần Mộc Lam bảo Thẩm Như Hoan mau đi ngủ.
“Chúng ta phải dưỡng sức thật tốt thì mới làm việc tốt được."
Thẩm Như Hoan tán thành gật đầu nói:
“Đúng vậy, chúng ta đi ngủ."
Tần Mộc Lam sắp xếp xong kế hoạch hành động liền đi ngủ.
Phía bên kia Tạ Triết Lễ cũng thay đổi kế hoạch định sẵn, đẩy hành động lên sớm hơn:
“Chúng ta sáng mai sẽ hành động.
Dư Nam vẫn đang ở bến cảng nhưng số hàng bọn chúng muốn vận chuyển chắc chắn đang ở trong cái sân đó."
Phó Húc Đông nghe xong gật đầu nói:
“Được, đều nghe theo cậu."
Người chỉ huy hành động lần này chính là Tạ Triết Lễ.
Vì anh đã quyết định nên Phó Húc Đông chắc chắn sẽ nghe theo, còn những người khác cũng đều lấy Tạ Triết Lễ làm trung tâm.
Tạ Triết Lễ nói xong liền bảo những người khác giải tán trước.
Đợi đến hơn bốn giờ sáng hôm sau Tần Mộc Lam đã tỉnh dậy, cùng cô thức dậy còn có Thẩm Như Hoan.
“Như Hoan, cô hãy trực tiếp qua đó đi, bỏ thu-ốc xong thì quay về phòng ngay.
Tôi sẽ qua phía nhà bếp xem sao, chị Chu chắc cũng dậy rồi, tôi phải canh chừng một chút."
Cô cũng cần xác nhận xem chị Chu đã đi gánh nước chưa.
