Trọng Sinh Tn 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 97
Cập nhật lúc: 03/04/2026 09:14
Lý Tuyết Diễm nhìn thấy Thẩm Như Hoan, có chút tò mò hỏi:
“Mộc Lam, đây lại là ai thế?”
Tần Mộc Lam mỉm cười giới thiệu:
“Đây là bạn của em, Thẩm Như Hoan.”
Nói rồi lại giới thiệu Lý Tuyết Diễm với Thẩm Như Hoan.
“Chào chị ạ, chị dâu.”
Thẩm Như Hoan gọi theo Tần Mộc Lam một tiếng.
Lý Tuyết Diễm nghe vậy vội vàng gật đầu đáp lại, ngay sau đó không nhịn được nhìn Thẩm Như Hoan thêm vài cái, cô gái trước mặt này thật là xinh đẹp, cô cảm thấy sao những người Mộc Lam quen biết đều xinh đẹp như vậy.
Mà Tần Mộc Lam cũng giới thiệu Thẩm Như Hoan với những người khác.
Thẩm Như Hoan cũng mỉm cười chào hỏi người nhà họ Tạ.
Sau khi chào hỏi xong, Tần Kiến Thiết mời mọi người vào ăn cơm, cả nhóm đi thẳng ra phòng ăn.
Tần Vân Hạc đã ngồi sẵn ở đó rồi, thấy bọn họ đi vào, vội vẫy vẫy tay:
“Mau qua đây ngồi.”
Do tối nay đông người, nên chia làm hai bàn, đàn ông một bàn phụ nữ một bàn, sau khi mọi người đã ngồi xuống, Tần Vân Hạc là người cầm đũa đầu tiên, mời mọi người ăn cơm, tối nay coi như là tiễn chân Tưởng Thời Hằng, vì vậy rất nhiều người mời r-ượu ông, chỉ là ông không uống được, chỉ có thể lấy trà thay r-ượu.
Trong nhà hiếm khi náo nhiệt thế này, Tần Vân Hạc không nhịn được uống thêm một ly.
Ngoại trừ Tưởng Thời Hằng, bàn đàn ông bên kia, những người khác ít nhiều đều uống chút r-ượu, còn Tạ Triết Lễ thì uống không nhiều, anh vẫn luôn lo lắng cho Tần Mộc Lam, chỉ sợ cô không ăn được gì, giờ thấy cô đang vùi đầu ăn cơm, anh mới yên tâm.
Một bữa cơm mọi người ăn rất vui vẻ, ngay cả bên phía nhà cả cũng lặng lẽ ăn cơm, không nói thêm bất kỳ câu nào thừa thãi.
Sau khi ăn xong cơm, Thẩm Như Hoan đi theo Tần Mộc Lam và bọn họ về nhà họ Tạ, còn Tưởng Thời Hằng và bác Tưởng thì ở lại nhà họ Tần.
Tần Mộc Lam lo lắng cho Tưởng Thời Hằng, vì vậy sáng sớm ngày hôm sau, cô trực tiếp qua đó thăm ông, đi cùng cô còn có Tạ Triết Lễ và Thẩm Như Hoan.
“Cha nuôi, bác Tưởng, hai người đi đường cẩn thận, tới Bắc Kinh rồi nhớ viết thư cho con nhé.”
Tưởng Thời Hằng mỉm cười gật đầu nói:
“Yên tâm đi Mộc Lam, cha vừa tới nơi sẽ viết thư cho con ngay.”
Trong lúc nói chuyện, trong mắt ông mang theo sự không nỡ, dặn dò kỹ càng:
“Mộc Lam, con phải chăm sóc bản thân cho tốt.”
Bác Tưởng cũng nói theo:
“Phải đó cô chủ nhỏ, cô giờ đang mang thai, càng phải chú ý hơn rồi.”
Nói đến chuyện này, ông ấy lại không nhịn được đề nghị:
“Cô chủ nhỏ, sau này cô sinh con thì đến Bắc Kinh sinh đi, ở đó chắc chắn sẽ thuận tiện hơn một chút.”
Tần Mộc Lam nghe vậy không hứa hẹn ngay, dù sao sau này thế nào, bây giờ cô cũng không nói chắc được, nhưng Bắc Kinh chắc chắn là cô sẽ đi:
“Cha nuôi, vậy cha cứ ở Bắc Kinh đợi con, lúc nào rảnh con sẽ tới thăm cha.”
“Được.”
Tưởng Thời Hằng gật đầu, ngay sau đó lại nhìn Thẩm Như Hoan nói:
“Con bé Như Hoan kia, cháu chắc chắn cũng không cùng chúng ta trở về sao?”
Trước đó khi hai người vừa tới nhà họ Tần, Thẩm Như Hoan rốt cuộc cũng đã nói với ông rất nhiều điều.
Thẩm Như Hoan nghe vậy gật đầu nói:
“Vâng ạ, đợi cháu thêm một thời gian nữa rồi mới về, nhưng chú Tưởng, chú phải nói với bố mẹ cháu một tiếng là cháu ở đây, để họ đừng lo lắng, còn nữa chú nhớ nhắc nhở họ một tiếng, để họ điều tra kỹ chuyện của cháu giúp cháu.”
“Yên tâm đi, chú biết rồi.”
Tưởng Thời Hằng cũng không nói thêm gì nữa, chỉ thấy Thẩm Như Hoan cũng không dễ dàng gì, đang yên đang lành bị người ta hãm hại bắt cóc, giờ vẫn phải cẩn thận từng chút một:
“Cháu ở đây cũng tốt, đợi bố mẹ cháu điều tra ra chân tướng sự việc rồi, cháu hãy cân nhắc chuyện quay về.”
Sau khi Tưởng Thời Hằng từ biệt mọi người, Tạ Triết Lễ tiến lên nói:
“Cha nuôi, con tiễn mọi người.”
“Được, làm phiền con rồi.”
Tạ Triết Lễ lắc đầu, nói:
“Không phiền đâu ạ.”
Lúc này, Tô Uyển Nghi đưa một túi đồ cho Tạ Triết Lễ nói:
“Triết Lễ, đây là chuẩn bị cho cha nuôi của các con, trên đường đi con nhớ mang theo giúp nhé.”
“Vâng ạ.”
Cuối cùng Tạ Triết Lễ đưa Tưởng Thời Hằng và bác Tưởng tới nơi bọn họ ở trên huyện, giúp thu dọn đồ đạc xong, đưa bọn họ ra ga tàu hỏa, tận mắt nhìn bọn họ lên tàu mới quay về nhà.
Sáng sớm mai anh cũng phải đi rồi, vì vậy thời gian còn lại không nhiều, chỉ muốn ở bên Tần Mộc Lam nhiều hơn một chút.
Chỉ là khi Tạ Triết Lễ quay về, Tần Mộc Lam vẫn còn đang ngủ, nhận thấy có người, mới mơ mơ màng màng hỏi:
“Cha nuôi và bác Tưởng bọn họ lên tàu chưa anh?”
“Yên tâm, bọn họ đều lên tàu rồi.”
Tạ Triết Lễ mỉm cười nói một câu, ngay sau đó xoa xoa tóc Tần Mộc Lam nói:
“Sáng mai anh cũng phải về rồi, em ở nhà một mình phải khỏe mạnh nhé, còn nữa đừng lên núi hái thu-ốc nữa, mỗi tháng anh đều sẽ gửi tiền về, em không cần phải kiếm tiền vất vả như vậy đâu.”
Tần Mộc Lam cũng không định tiếp tục lên núi, vì vậy ngoan ngoãn gật đầu nói:
“Yên tâm đi, em sẽ không lên núi đâu, dù có muốn kiếm tiền, cũng sẽ chỉ viết bài kiếm nhuận b.út thôi.”
Tạ Triết Lễ cũng đã biết vợ mình còn có thể viết bài kiếm tiền, vì vậy trong mắt đầy tán thưởng nói:
“Phải, Mộc Lam nhà chúng ta còn có thể kiếm nhuận b.út nữa, nhưng viết bài chắc chắn cũng không nhẹ nhàng gì, tự em phải chú ý nhiều vào nhé.”
“Yên tâm đi, em biết chừng mực mà.”
Hai người cứ thế thong thả trò chuyện, trong mắt ngập tràn vẻ ấm áp.
Đến ngày hôm sau, Tạ Triết Lễ cũng rời đi rồi, Tần Mộc Lam bỗng nhiên có chút không quen, vốn dĩ cô còn muốn tìm Thẩm Như Hoan để nói chuyện, kết quả không ngờ Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng lại đi tới.
Chỉ thấy hai người che che giấu giấu, thỉnh thoảng còn cẩn thận quan sát xung quanh.
Thấy hai người như vậy, Tần Mộc Lam không nhịn được có chút cạn lời:
“Chị dâu cả, chị dâu hai, hai chị có chuyện gì sao?”
Thấy Tần Mộc Lam lên tiếng hỏi han, Vương Chiêu Đệ vội vàng ra hiệu suỵt với cô:
“Mộc Lam, em nói nhỏ tiếng thôi?”
“Chị dâu cả, rốt cuộc là có chuyện gì vậy ạ, sao hai chị còn làm cho ra vẻ thần thần bí bí thế này.”
Vương Chiêu Đệ đã ghé sát vào trước mặt Tần Mộc Lam, ngay cả Tống Ngọc Phượng đều không chớp mắt nhìn Tần Mộc Lam, hỏi:
“Mộc Lam, chỗ em có phương thu-ốc sinh con không?”
Chương 81 Đều biết rồi
Tần Mộc Lam nghe thấy lời này, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng hỏi:
“Hai chị muốn xin phương thu-ốc sinh con à?”
Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng không ngừng gật đầu nói:
“Phải đó, Mộc Lam, em xem em đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, nhưng mà hai chị gả vào cũng không ngắn nữa, mà vẫn chưa đậu thai, nên hôm nay mới qua đây hỏi em xem, có loại thu-ốc nào có thể giúp người ta m.a.n.g t.h.a.i không.”
Nói xong lời này, hai người nhìn chằm chằm Tần Mộc Lam với ánh mắt rực cháy.
