Trọng Sinh Tn 70: Trước Khi Xuống Nông Thôn, Ta Dọn Sạch Gia Tài - Chương 167: Bình Thường Anh Chỉ Hơi Mạnh Tay Một Chút Là Tần Hàn Thư Đã Kêu Đau

Cập nhật lúc: 26/02/2026 21:10

Thấy mấy người khác trong phòng bệnh đều đang nhìn Chu Duy Quang bằng ánh mắt kỳ lạ, Triệu Xuân Miêu vội đi tới vỗ một cái vào lưng con trai. “Khóc cái gì mà khóc? Người không biết còn tưởng vợ con làm sao!”

Chu Duy Quang dụi dụi mắt, sụt sịt mũi, cố gắng kiềm chế cảm xúc. “Mẹ, trông Tiểu Thư yếu quá, có cách nào bồi bổ cho cô ấy nhanh hồi lại không mẹ?”

Triệu Xuân Miêu nhìn Tần Hàn Thư đang ngủ, nói: “Tiểu Thư trông vẫn ổn mà, mẹ nói con biết, hôm nay nó sinh nhanh lắm, không phải chịu tội mấy. Bồi bổ thì chắc chắn phải bồi bổ, nhưng bác sĩ dặn mấy ngày này tốt nhất vẫn nên ăn thanh đạm, đợi vài hôm nữa mẹ hầm gà cho nó!” Triệu Xuân Miêu ở quê, sản phụ sinh xong là cho ăn đồ bổ ngay, chứ không có kiêng khem thanh đạm gì. Nhưng mà bác sĩ ở bệnh viện thành phố lớn đã nói vậy, thì cứ nghe theo bác sĩ vẫn hơn.

Chu Duy Quang nghĩ ngợi rồi nói: “Con sẽ nhờ người mua thêm ít đồ tốt, đến lúc đó phiền mẹ làm cho Tiểu Thư ăn.” Triệu Xuân Miêu bỗng cảm thấy hơi chạnh lòng, con trai bà từ bao giờ mà khách sáo với bà như vậy? Phiền mẹ? Bà là mẹ, làm mấy việc này thì có gì mà phiền hay không phiền? Xa nhau lâu ngày, tình cảm cũng xa cách rồi.

Triệu Xuân Miêu nén lại nỗi chua xót trong lòng, bảo Chu Duy Quang sang xem con. Đứa bé nằm cạnh Tần Hàn Thư cũng đang ngủ, Chu Duy Quang sớm đã liếc thấy, chỉ là bây giờ mới nghiêm túc ngắm nhìn. Một đứa trẻ sơ sinh nhỏ xíu, như vừa vớt từ trong nước ra, toàn thân nhăn nhúm.

Nhưng dù nhăn nheo, vẫn có thể nhìn ra cái miệng giống Tần Hàn Thư y như đúc. Ngay cả lúc mím môi, khóe miệng nhếch lên cũng giống hệt. Chu Duy Quang bỗng bật cười, trong lòng dâng lên một cảm giác mềm mại ấm áp.

“Duy Quang, đặt tên cho con chưa?” Triệu Xuân Miêu hỏi. Chuyện này, Chu Duy Quang đã bàn với Tần Hàn Thư rồi. “Tiểu Thư nói, cứ theo tên Sách Sách nhà anh hai, cũng lấy tên có bộ ‘trúc’ (竹) ở trên. Con trai thì gọi Chu Trì (筑), con gái thì gọi Chu Sanh (笙).”

Triệu Xuân Miêu nói: “Trì? Ao hồ? Tên này nghe... qua quýt quá, mà nó cũng đâu có bộ ‘trúc’ đâu.” Chu Duy Quang tìm b.út vở, viết chữ Trì và chữ Sanh ra cho Triệu Xuân Miêu xem: “Không phải chữ ‘trì’ trong ao hồ đâu mẹ. Cả hai chữ này đều là tên một loại nhạc cụ.”

Triệu Xuân Miêu không phải là không biết chữ, nhưng cũng chỉ nhận biết được vài chữ thông dụng. Lúc này nhìn hai chữ Chu Duy Quang viết trên giấy, bà nhận ra khá vất vả, nhưng vẫn tỉ mỉ nhìn đi nhìn lại mấy lần, cho đến khi thuộc lòng cách viết trong đầu. Đây là tên cháu đích tôn của bà, bà phải nhớ cho kỹ. Sau này về còn khoe với ông nhà nữa.

Cái tên Chu Sách nhà Chu Duy Lễ là do Chu Trường An đặt. Cho nên Tần Hàn Thư mới nói đặt tên theo bộ ‘trúc’ của chữ “Sách”, Chu Trường An mà biết chắc cũng sẽ vui.

Tần Hàn Thư ngủ một giấc, đến tận rạng sáng hôm sau mới tỉnh. Chu Duy Quang gục đầu ngủ bên mép giường cô cả đêm, Tần Hàn Thư vừa cựa mình, anh cũng tỉnh giấc.

Tần Hàn Thư cảm thấy chỉ qua một đêm, nguyên khí của cô dường như đã hồi phục được quá nửa. Cô ngồi dậy, thấy cậu con trai bên cạnh đã tỉnh từ lúc nào, không khóc cũng không quấy, mà đang vểnh chân lên, mút ngon lành. Tần Hàn Thư dở khóc dở cười, vội vàng bế con lên cho b.ú.

Hôm qua đã cho b.ú rồi, nên động tác của Tần Hàn Thư có vẻ khá thuần thục. Chu Duy Quang nhìn con trai mút sữa một cách hăng hái, lại nhíu mày. “Thằng nhóc này chẳng biết nhẹ nhàng gì cả,” anh nhìn sang Tần Hàn Thư, hỏi: “Có đau không?”

Bình thường anh chỉ hơi mạnh tay một chút là Tần Hàn Thư đã kêu đau. Tần Hàn Thư đâu biết suy nghĩ thật trong lòng Chu Duy Quang, chỉ tưởng anh thuận miệng hỏi. Cô đáp: “Hôm qua lúc mới bắt đầu cho b.ú thì hơi đau, nhưng giờ thì đỡ rồi.”

Tần Hàn Thư liếc nhìn quanh phòng bệnh, ngoài cô ra còn có mấy sản phụ khác, tất cả đều đang ngủ. Thế là cô ra hiệu bảo Chu Duy Quang đừng nói nữa.

Đến khoảng 10 giờ sáng, Tần Hàn Thư làm thủ tục xuất viện. Vừa về đến nhà, đã có người không ngớt kéo đến thăm cô và đứa bé, đều là những người sống cùng tòa nhà. Tào Tĩnh trông còn có vẻ phấn khích hơn cả Tần Hàn Thư, nhìn Chu Trì trong tã lót mà yêu thích không nỡ buông tay. “Bé xíu à, mũi mắt miệng cái gì cũng nhỏ xíu! Mà nhìn đã thấy ngũ quan giống cậu rồi, sau này chắc chắn sẽ là một chàng trai tuấn tú.”

Tần Hàn Thư cười: “Cậu bế nó một lúc đi.” Tào Tĩnh hăm hở, nhưng thử vươn tay ra mấy lần rồi lại rụt về. “Thôi thôi, tớ không dám bế, sợ làm đau nó.”

Tần Hàn Thư cũng không ép: “Vậy đợi nó lớn chút nữa cậu hãy bế.” Tào Tĩnh cười nựng Chu Trì: “Trì bé nhỏ ơi, đợi cháu cứng cáp chút nữa mợ sẽ bế cháu nhé.”

Chu Trì mắt còn chưa mở hết, mà đã biết đáp lại lời Tào Tĩnh, “ân ân a a” vài tiếng. Tào Tĩnh vui sướng ngắm cậu bé một lúc lâu, mới quay sang nói chuyện với Tần Hàn Thư. “Hôm qua tớ về nhà mới biết cậu sinh rồi, không thì ban ngày tớ đã vào viện thăm cậu.”

Tần Hàn Thư cười: “Tớ sinh nhanh lắm, từ lúc chuyển dạ đến lúc sinh xong, chắc tổng cộng cũng chỉ năm sáu tiếng đồng hồ.” Tào Tĩnh nói: “Thế là nhanh đấy, chị tớ sinh đứa đầu, tính riêng thời gian trong phòng sinh cũng đã hơn năm tiếng rồi.” Tào Tĩnh lại hỏi Tần Hàn Thư rất nhiều chi tiết về việc sinh con.

Nhìn là biết cô rất thích trẻ con. Nhưng mà chắc còn lâu Tào Tĩnh và Tần Phi Dương mới có con, có lẽ hai người đã bàn bạc trước thời gian rồi. Dù sao thì, nếu Tào Tĩnh sinh con bây giờ, cô sẽ không thể tiếp tục múa được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Tn 70: Trước Khi Xuống Nông Thôn, Ta Dọn Sạch Gia Tài - Chương 166: Chương 167: Bình Thường Anh Chỉ Hơi Mạnh Tay Một Chút Là Tần Hàn Thư Đã Kêu Đau | MonkeyD