Trọng Sinh Tn 70: Trước Khi Xuống Nông Thôn, Ta Dọn Sạch Gia Tài - Chương 215: Ăn Tết Ở Thôn Hảo Loan (1)
Cập nhật lúc: 26/02/2026 23:09
Chu Duy Quang đã đặt vé giường nằm, nên ba ngày ba đêm đi tàu hỏa cũng không quá gian khổ.
Chỉ là Chu Sanh quá khó quản.
Thằng nhóc này tinh lực dồi dào thật sự, cứ chạy qua chạy lại giữa các toa tàu.
Tần Hàn Thư lo nó gặp phải bọn buôn người, hễ thấy không có người là phải đi tìm nó về.
Mệt tâm.
Chu Trì thấy vậy, lịch sự tao nhã nói với Chu Sanh: “Em trai, em đừng chạy lung tung nữa, ngồi yên ở toa này, được không?”
Chu Sanh lập tức vang dội đáp: “Dạ được!”
Sau đó quả thật liền ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh trai, tò mò nhìn anh trai đọc sách.
Nó mới năm tuổi, lại không thích học, chỉ nhận biết được mấy con số.
Tuy xem không hiểu, nhưng nó xem rất say sưa.
Hai anh em ngồi song song, vô cùng hài hòa yên tĩnh.
Tần Hàn Thư căn bản không để trong lòng, Chu Sanh mà nghe lời mới là lạ, chắc chưa được nửa tiếng, nó lại lẻn ra ngoài chạy cho xem.
Nhưng mà Tần Hàn Thư đã đoán sai, Chu Sanh thật sự yên tĩnh lại! Ở bên cạnh Chu Trì, hai ba tiếng đồng hồ không nhúc nhích, chỉ thỉnh thoảng mở miệng hỏi Chu Trì mấy vấn đề kỳ quái, Chu Trì cũng kiên nhẫn trả lời nó.
Ánh mắt Tần Hàn Thư đảo qua đảo lại giữa hai anh em.
Chu Trì trông gầy yếu, Chu Sanh thì khỏe mạnh, hai đứa cách nhau năm tuổi, mà Chu Trì cũng chỉ cao hơn Chu Sanh một chút, thậm chí không rắn rỏi bằng Chu Sanh.
Chu Trì vậy mà có thể quản được Chu Sanh.
Tần Hàn Thư lặng lẽ hỏi Chu Trì: “Sao nó lại nghe lời con thế?”
Chu Trì suy nghĩ một chút: “Con cũng không biết, chắc là nó sùng bái con.”
Tần Hàn Thư: “...”
Hơi chua à nha, thằng ranh con này có thèm nghe lời cô đâu.
Nhưng cũng tốt, có Chu Trì quản, Chu Sanh tốt xấu gì cũng đã yên, chuyến hành trình này bình an đến được đích.
Người đến đón là Chu Cảnh Tố, mang theo một tài xế.
Nhìn thấy Tần Hàn Thư còn vác theo một cái TV, chị ấy kinh ngạc: “Cái nhãn hiệu này là hàng nhập khẩu, đắt lắm phải không?”
Tần Hàn Thư nói nhỏ: “Cũng tạm ạ, bằng hơn nửa năm lương của Duy Quang.”
Chu Cảnh Tố không đồng tình: “Hai đứa bình thường gửi đồ về nhà đã đủ nhiều rồi, về một chuyến còn tốn kém như vậy! Các em cũng phải sống chứ, tiêu tiền cũng không thể hoang phí, bên ba mẹ đã có bọn chị lo rồi.”
Chu Cảnh Tố lần trước không thấy TV ở nhà Tần Hàn Thư, nên cho rằng vợ chồng em trai là tiết kiệm chi tiêu để lo cho ông bà trước.
Kỳ thực là Tần Hàn Thư căn bản không nhớ đến việc sắm sửa cho nhà mình, lần này nếu không phải Tần Phi Dương gợi ý, cô cũng không nghĩ đến việc vác TV về.
Tần Hàn Thư dặn dò Chu Cảnh Tố: “Ba mẹ có hỏi, chị cứ nói chỉ tốn 500, kẻo ông bà xót tiền.”
Chu Cảnh Tố cười: “500 đồng cũng không ít đâu, ông bà cũng xót c.h.ế.t đi được.”
Hai đứa nhỏ cách lần gặp Chu Cảnh Tố trước chưa lâu, đều còn nhớ, nhiệt tình gọi “Bác Hai”.
Chu Cảnh Tố một tay dắt một đứa, dẫn chúng lên xe trước.
“Ba mẹ biết hôm nay các em đến, đã bận rộn từ sáng sớm, còn mời cả đầu bếp, định bày tiệc ở nhà đấy.”
Tần Hàn Thư bật cười: “Không đến mức đó chứ ạ? Chỉ là về thăm nhà thôi mà.”
Chu Cảnh Tố: “Cũng không khoa trương vậy đâu, chỉ là mời rất nhiều họ hàng đến, còn có một số người trong thôn, chắc cũng phải bảy tám bàn đấy.”
Chủ yếu là lúc Tần Hàn Thư và Chu Duy Quang kết hôn, không tổ chức ở nhà, lần này tuy biết Chu Duy Quang vẫn không về được, nhưng nhân cơ hội này để con dâu và cháu nội ra mắt họ hàng, cũng là chuyện tốt.
Xe jeep chạy đến đầu thôn thì không vào được nữa, chỉ có thể xuống đi bộ.
Từ sớm, Chu Thụy Lan đã chờ ở đầu thôn, nhìn thấy Tần Hàn Thư liền nhào tới, không một chút xa lạ.
“Chị Ba! Chị đúng là không thay đổi chút nào.”
Tần Hàn Thư cũng nắm c.h.ặ.t lấy Chu Thụy Lan, vui vẻ gọi: “Hoa Lan.”
Chu Thụy Lan thay đổi rất lớn, sắc mặt vàng vọt tiều tụy, dấu vết năm tháng để lại không ít, trông còn già hơn cả Chu Cảnh Tố.
Mà Chu Cảnh Tố lớn hơn Chu Thụy Lan mười mấy tuổi.
Chu Thụy Lan kéo cô bé đứng sau lưng ra trước: “Đây là con gái chị, tên Dương Nhạc.”
“Nhạc Nhạc, đây là mợ Ba. Kia là Chu Trì và Chu Sanh đúng không? Một đứa con gọi là anh, một đứa là em.”
Tần Hàn Thư đưa tay ra định ôm Dương Nhạc, ai ngờ cô bé lá gan nhỏ xíu. Vừa quay đầu đã ôm c.h.ặ.t lấy đùi Chu Thụy Lan, giấu mặt đi.
Chu Thụy Lan khẽ vỗ cô bé một cái: “Đứa nhỏ này, cũng không biết chào người!”
Tần Hàn Thư xua tay: “Trẻ con sợ người lạ là bình thường, không sao, quen rồi sẽ đỡ.”
Tần Hàn Thư quay đầu gọi Chu Trì và Chu Sanh tới, bảo chúng chào hỏi.
Chu Trì tuy điềm đạm, nhưng cũng thoải mái hào phóng không sợ người lạ, Chu Sanh thì càng không cần phải nói, gặp ai cũng tự nhiên như ruồi, cái miệng nhỏ liến thoắng.
Chu Thụy Lan mừng rỡ đưa bao lì xì cho hai đứa nhỏ.
Tần Hàn Thư từ chối hai lần, rồi cũng không khách sáo nữa. Cô cũng đã chuẩn bị rất nhiều bao lì xì, lát nữa về nhà là phải phát cho bọn nhỏ.
Chu Trì và Chu Sanh nhanh ch.óng nhận được tín hiệu của mẹ, nhận lấy bao lì xì, giòn giã nói cảm ơn: “Cháu cảm ơn cô ạ.”
Trên đường về nhà, người tụ tập đến xem náo nhiệt càng ngày càng đông.
Gần mười năm không quay lại thôn Hảo Loan, rất nhiều người trong số đó Tần Hàn Thư đều không quen.
Nhưng họ thì đều nhớ cô, nói cô không thay đổi chút nào, liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Bỗng nhiên, trong đám đông có người gọi cô.
Tần Hàn Thư nhìn qua, phát hiện là hai người phụ nữ.
Cô nhìn kỹ một lúc, mới nhận ra là Triệu Như và Liêu Vũ Khiết.
Triệu Như và Liêu Vũ Khiết đều học theo phụ nữ bản địa, trùm khăn trên đầu, nên cô không nhận ra ngay.
Cô đi qua, chào hỏi hai người.
Liêu Vũ Khiết hưng phấn nói: “Chị bây giờ phát tài rồi nhỉ! Chồng chị thăng quan à? Về thăm quê mang nhiều đồ thế! Cái hộp vuông vuông kia là TV phải không?”
Tần Hàn Thư cười: “Cũng không gọi là phát tài, đều là tiết kiệm mua đấy.”
Liêu Vũ Khiết không tin, dù sao cô ta cũng từng sống ở thành phố lớn, không ăn thịt lợn cũng từng thấy lợn chạy, tiết kiệm là có thể mua được TV sao? Thế thì cả nước nhân dân đều mua được rồi.
Nhưng Liêu Vũ Khiết cũng không có ý gì khác, thuần túy là hâm mộ, cũng có chút tâm tư nịnh bợ, cô ta còn có việc muốn nhờ Tần Hàn Thư giúp đỡ.
Triệu Như đứng bên cạnh thì tâm tư phức tạp hơn nhiều.
Sau khi Hồ Văn Văn bỏ trốn, cô ta không tìm được người để so bì, liền chuyển tầm mắt sang Liêu Vũ Khiết, cũng là thanh niên trí thức.
Tề Cương Dũng tuy đẹp trai, nhưng lười, không phải là người biết vun vén cuộc sống.
Mấy năm nay Ngưu Toàn Căn đối xử với cô ta rất tốt, mấy đứa con trai của Ngưu Toàn Căn cũng đã lớn, có thể kiếm công điểm, điều kiện sống trong nhà cải thiện rất nhiều.
Triệu Như liền cảm thấy, cuộc sống của mình tốt hơn Liêu Vũ Khiết.
Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy Tần Hàn Thư, cô ta mới bừng tỉnh, cuộc sống ở nông thôn dù có tốt đến đâu, cũng không bằng ở thành phố.
Chồng Tần Hàn Thư đã lên làm đoàn trưởng, bản thân Tần Hàn Thư cũng thi đỗ đại học, có công việc tốt, những tin tức này sớm đã truyền đến tai mọi người trong thôn.
Triệu Như đ.á.n.h giá Tần Hàn Thư, thấy khuôn mặt kia của cô so với trước đây càng thêm lộng lẫy ch.ói mắt, liền biết cuộc sống rất thoải mái, chiếc áo khoác nỉ trên người cô, màu sắc và kiểu dáng vừa nhìn đã biết không phải hàng rẻ tiền.
Ngưu Toàn Căn có đối xử tốt với cô ta đến mấy, cả đời này cô ta cũng không mặc được quần áo như vậy.
Sự không cam lòng đã chôn giấu rất lâu trong lòng dường như lại có xu hướng trỗi dậy.
Triệu Như vội vàng bỏ đi, không dám tiếp xúc với Tần Hàn Thư nữa, nếu không trong lòng sẽ càng ngày càng khó chịu.
Triệu Như không nói một lời lại đột nhiên bỏ chạy, Tần Hàn Thư còn chưa kịp nói gì, Liêu Vũ Khiết đã nói trước: “Kệ cô ta đi, chắc chắn là thấy chị sống tốt quá, nên trong lòng không cân bằng.”
Tần Hàn Thư cũng không để ý, nói: “Tôi không nói chuyện với cô nữa, mọi người trong nhà còn đang chờ.”
Liêu Vũ Khiết há miệng định nói, nhưng phát hiện xung quanh đều là người, cũng không dám nói gì, đành lưu luyến gật đầu.
