
Trọng Sinh Tôi Lại Gặt Hái Quả Ngọt Lớn
Tôi là gái đào mỏ, thề phải gặt hái bằng được quả ngọt lớn.
Tôi vờ làm đóa hoa nhỏ thuần khiết, hãm hại vị hôn thê của anh bạn trai tài phiệt chín chữ số.
Anh ta đã chi cho tôi cả một mục tiêu nhỏ trăm triệu tệ.
Tôi cũng ở trước mặt anh ta diễn tròn vai từ năm mười tám tuổi đến tận năm ba mươi tuổi.
Tính ra cũng xem như một cặp tình nhân ân ái.
Cho đến khi vị hôn thê hủy bỏ hôn ước với anh ta để làm nữ chính độc lập.
Cô ấy hất văng tay Phó Dương:
“Người đàn ông mắt mù tâm mù như anh không xứng đáng với tình cảm của tôi.”
“Con chim hoàng yến ba mươi tuổi mà anh cũng nuốt trôi cho được.”
Phó Dương nhìn theo bóng lưng rời đi đầy sảng khoái của cô ấy.
Hắn quay đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét: “Bản tính cô vốn bất chính, sớm biết thế này tôi đã chẳng cứu cô.”
Hắn đang nói về lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Khi ấy, tôi liều mạng chạy trốn khỏi tay bố dượng, vừa lao ra khỏi cửa đã đâm sầm vào lòng hắn.
Được sống lại một đời.
Tôi không những không chạy ra ngoài, mà ngược lại còn khóa chặt cửa lại.










![[vạn Người Mê] Cẩm Nang Tự Cứu Của Nữ Phụ Xuyên Thư](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69c9f5b83df6b2c18d8b14db.jpg%3Ftime%3D1774843321452&w=3840&q=75)

