Trọng Sinh Tôi Tặng Cày Thuê Cho Quốc Gia - Chương 203

Cập nhật lúc: 08/05/2026 18:29

“Ngay khi mọi người thở phào nhẹ nhõm, Phong Trần Tiêu lại đi lướt qua mấy người, trực tiếp nhìn về phía Ngôn Sơ vẫn còn đang lười nhác.”

Xem ra rắc rối không chỉ có một cái này.

Ngôn Sơ đau đầu không chỉ vì Alde, mà còn vì v.ũ k.h.í cơ sở thiên thạch trong tay Alde, cô không chắc chắn thứ mà Cục Quản lý Thời không đưa cho có thể giải quyết được nguy hiểm hay không.

Nếu không giải quyết được, Alde ném v.ũ k.h.í cơ sở thiên thạch xuống Vùng đất Tinh Hỏa, đó chính là đòn chí mạng.

Cũng là tai họa không thể kháng cự.

Trừ khi... cô có năng lực đ.á.n.h nổ những hành tinh bị cải tạo đó.

Nghĩ đến đây, Ngôn Sơ ngửa mặt lên trời thở dài:

“Vẫn là quá yếu mà!"

Mọi người:

.........

Có thể lôi cái thứ này ra ngoài chôn luôn được không.

Bách Hoa tức cười, nhéo lấy mặt Ngôn Sơ:

“Em bình tĩnh lại cho chị, còn mạnh nữa, muốn mạnh đến mức nào, thế giới này không chứa nổi em nữa rồi phải không?"

Gạt tay Bách Hoa ra, Ngôn Sơ bĩu môi:

“Biết v.ũ k.h.í cơ sở thiên thạch không, trong tay Alde không biết còn bao nhiêu cái nữa, nếu ném xuống, với thực lực hiện tại của chúng ta tối đa chỉ chặn được hai cái.

Những cái còn lại nếu ném xuống, tất cả mọi người đều phải biến thành bánh nhân vũ trụ hết, em có thể không vội sao?"

“Chẳng phải Tư Không vừa mới nói, trong tay em có biện pháp ứng phó sao?"

“Có thì có, nhưng em không biết thứ đó là cái gì, trong lòng không chắc chắn mà."

Mấy người nhìn nhau, hiểu rồi, đây là chứng sợ thiếu hỏa lực đã lâu không tái phát.

Bách Hoa căn bản là không muốn nhìn, họ đang nghĩ cách giải quyết rắc rối, người này lại đang nghĩ cách vượt qua mà không bị thương, có thực lực là giỏi lắm sao, tự làm khó mình là ngầu lắm sao!

Càng nghĩ càng tức, Bách Hoa lại một lần nữa đưa bàn tay ma quỷ ra, nhưng lại bị Ngôn Sơ dễ dàng tránh được.

“Em cảnh cáo chị nha Bách Hoa, bớt nhéo mặt em đi."

Ngôn Sơ nheo mắt cảnh giác nhìn Bách Hoa.

Bách Hoa đáng tiếc thu tay lại, tiếc thật, không còn là Tiểu Ngôn Sơ yếu xìu trước đây để chị mặc tình nhéo nữa rồi, chậc.

“Nói chuyện chính sự đi, kế hoạch có thể tiến hành, không cần quá lo lắng, các em cứ việc buông tay mà làm, những việc khác cứ giao cho chúng tôi."

Bách Hoa xoay xoay cánh hoa trên đầu ngón tay, trong lời nói lộ ra sự tự tin tuyệt đối.

Lâm Hằng hừ nhẹ:

“Có phải các cháu đã coi thường chúng ta quá rồi không, thực lực của chúng ta không thấp hơn các cháu đâu, kế hoạch này tôi thấy được đấy, tục ngữ nói rất hay, v.ũ k.h.í tối thượng chưa được khởi động mới mang tính răn đe.

Thay vì sống trong lo âu sợ hãi cả ngày, đồn đoán về uy lực của nó, thà chủ động xuất kích, giải quyết triệt để rắc rối này."

“OK, chuyện này giao cho mọi người đấy."

Ngôn Sơ đứng dậy, vẫy vẫy tay đi ra ngoài cửa.

“Em đi ngủ một giấc đây, có việc nhớ gọi em nha."

“Cạch..."

Ngôn Sơ rời đi, cánh cửa đóng lại, trong căn phòng yên tĩnh, một nhóm người không ai nói lời nào.

Hồi lâu sau.

“Con bé đây là... bị đả kích rồi?"

Bạch Đồ nhướng mày nhìn Chử Thanh.

Chử Thanh ánh mắt lấp lánh, không đúng, Ngôn Sơ không thể vì chuyện như vậy mà bị đả kích, Alde cho dù có khó giải quyết đến mấy cũng sẽ không khiến Ngôn Sơ im lặng ít nói như vậy.

Cho dù là v.ũ k.h.í cơ sở thiên thạch, cô cũng chỉ sẽ xông lên thôi, nhưng sự né tránh vừa rồi của cô quá rõ ràng, rốt cuộc cô muốn làm gì?

Không chỉ Chử Thanh đang suy nghĩ, những người khác cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Lâm Hằng xua tay:

“Đừng nghĩ nữa, nói không chừng con bé chỉ là muốn lười biếng một chút thôi, chẳng phải luôn như vậy sao, cũng đến giờ này rồi, không ăn gì đó sao các vị."

Chử Thanh đột ngột đứng dậy:

“Thời gian!"

Cô quay đầu nhìn Tư Không Hữu Minh, Tư Không Hữu Minh lập tức hiểu ra điều gì đó.

“Nhanh, đuổi theo!"

“Rầm!

Loảng xoảng...

Bùm!"

Gần như trong tích tắc, sáu người phá cửa xông ra, chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi, để lại cánh cửa bị tàn phá đang tố cáo hành vi bạo lực vừa rồi.

Lâm Hằng ngơ ngác chớp chớp mắt:

“Tôi vừa rồi...

đâu có nói gì sai đâu nhỉ."

Chẳng phải chỉ hỏi một câu ăn gì sao?

Cần phải phản ứng mạnh vậy không?

Bách Hoa nhíu mày, dứt khoát đứng dậy đuổi theo:

“Tôi đi xem thử, mọi người đi ăn trước đi."

Phong Trần Tiêu và Dư Huy ăn ý kéo ghế ra, nhìn nhau một cái rồi rời đi, đi theo hướng của mấy người.

Khi Lâm Hằng quay đầu lại, vị trí của Kỷ Bá Quân đã trống không, chỉ còn lại một tách trà đang gợn sóng lăn tăn.

“Có cần thiết không?

Từng người một đều vội vàng như vậy, đó là Ngôn Sơ mà, người dùng một tay cũng đ.á.n.h bại được chúng ta đấy nhé, con bé có thể xảy ra chuyện gì được chứ, phải không Bạch Đồ."

“Bạch Đồ?"

Lâm Hằng quay đầu lại, đáp lại anh ta chỉ có những cánh hoa lững lờ rơi, cùng với căn phòng trống rỗng.

“........."

“Mẹ kiếp, đợi tôi với chứ!"

Mà vì không biết diễn kịch, nên Ngôn Sơ cố ý chạy ra ngoài, lúc này đang thử đóng băng thời gian, muốn một lần nữa đi vào dòng sông thời không.

“Nếu đã không thể biết được trong cuộn giấy đó là cái gì, vậy thì nghĩ cách để xem, tôi không tin là không tìm thấy manh mối!"

Ngôn Sơ xắn tay áo lên là làm ngay, trực tiếp phát động công suất tối đa, đóng băng thời gian của toàn bộ khu vực này.

Sức mạnh trong cơ thể không ngừng trôi đi, theo cảm giác kỳ diệu đó, Ngôn Sơ từng bước tiến lại gần nó, trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy một dòng sông ảo ảnh, cô đưa tay ra, ngay khoảnh khắc chạm vào, cô đột nhiên bị bật ngược trở lại thế giới hiện thực.

Sức mạnh khổng lồ lập tức phản phệ, giống như núi Thái Sơn đè xuống đột ngột ập vào lục phủ ngũ tạng, làm rung động cả nội tạng, tai cũng bắt đầu ù đi.

“Khụ..."

Ngôn Sơ lắc lắc đầu, nén lại mùi m-áu tanh trong miệng, xem ra lần trước đi vào dòng sông thời không là tình cờ, nếu dùng thủ đoạn bình thường, tuyệt đối sẽ bị bài trừ và phản phệ.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Ngôn Sơ lại một lần nữa mở mắt, trong đôi đồng t.ử màu xanh u lam phản chiếu một không gian thời gian không nên tồn tại.

Dường như linh hồn xuất khiếu, cả người bắt đầu trở nên nhẹ bẫng, thậm chí có thể nhìn xuống toàn bộ căn phòng, sau đó là khu vực này, cô nhìn thấy những đồng đội đang chạy tới đằng xa, còn nhìn thấy cảnh bị xa hơn nữa.

Ngay khi cô định tiếp tục, thì lại bị một luồng sức mạnh không tên kéo ngược trở lại cơ thể, cả người ngã ngồi trên đất, mồ hôi đầm đìa khắp người.

“Vãi, cưỡng ép vào hả?

Hồn cũng ra ngoài luôn rồi, sắp thấy bà nội luôn rồi, còn liều mạng như vậy, cô không cần mạng nữa sao?"

Ánh mắt Ngôn Sơ thẫn thờ, nhìn người còn thấy bóng chồng lên nhau, ấn thái dương than thở:

“Suýt nữa thấy ma rồi."

“Ma cái b-úa ấy!"

Ngôn Sơ thẫn thờ một lúc mới nhìn rõ bóng ảo đối diện là ai:

“Ồ, là Phương khách khanh huyền bí à, sao chị lại ở đây?"

“Em gái à, chị mà không ở đây là em ngủm củ tỏi rồi!"

Bóng ảo bực mình b-úng tay một cái, một dòng sông rực rỡ lan tỏa từ dưới chân tới, một đôi mắt vàng phản chiếu tuế nguyệt thăng trầm.

“Nè, xem đi, xem xong thì lẹ lẹ mà quay về, ngày nào cũng liều mạng, bực mình."

Ngôn Sơ lau vết m-áu nơi khóe miệng, khóe mắt giật giật, cái giọng này học ở đâu vậy, sao nghe rặt giọng Đông Bắc thế này?

Không màng đến chuyện khác, Ngôn Sơ nhanh ch.óng nhìn về phía dòng sông thời không, nhìn theo đường kẻ dưới chân, chín khối cầu mang theo lửa đỏ chắn ngang hư không, giống như những mặt trời đang bùng cháy rừng rực.

Xưa có mười mặt trời trên không trung, nay có chín ngôi sao diệt thế.

Cô tập trung tinh thần nhìn qua, chín ngôi sao v.ũ k.h.í cơ sở thiên thạch diệt thế biến mất trong nháy mắt, dường như bị thứ gì đó nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng vô tận.

“Đó là cái gì vậy..."

Trong mắt Ngôn Sơ tràn đầy sự chấn động, cô dường như nhìn thấy một thứ quỷ quái không nhìn thấy biên giới, không thể dùng hình thể để mô tả.

Phương Tri Tín đang trôi nổi trên dòng sông nhếch môi, nụ cười hiền lành:

“Cái đó hả, bạn nhỏ tương lai của em đấy, nhớ nuôi cho tốt nha, chị còn tặng kèm sách hướng dẫn nữa nè, cố lên, em làm được mà!"

Nói xong còn soái khí khép hai ngón tay lại, khẽ chạm vào cạnh trán:

“Chị tin tưởng em nha~"

“Cái gì cơ?!"

Ngôn Sơ còn chưa hỏi rõ, đã bị đối phương nhẹ nhàng đẩy ra khỏi dòng sông thời không, muôn vàn sự việc bắt đầu lùi lại, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu, chỉ còn lại sự chấn động sâu sắc trong lòng, mãi không thể bình lặng.

“Rầm!"

Cánh cửa bị tông mở, Ngôn Sơ ngơ ngác nhìn mấy người đang chạy tới, còn chưa kịp phản ứng đã bị Tư Không Hữu Minh ném một đống phép chữa trị lên đầu, ngay sau đó bị Đàm Sinh đổ một ngụm lớn thu-ốc phục hồi vào miệng.

Thấy mấy người còn muốn nạp năng lượng tiếp, Ngôn Sơ vội vàng giơ tay:

“Dừng dừng dừng, đừng nạp nữa, nạp quá là xỉu đó."

Chử Thanh lườm một cái, một đ.ấ.m nện lên đầu cô:

“Một lát không thấy là em lại liều mạng với chị."

Ngôn Sơ ôm đầu nhìn Tư Không Hữu Minh, thêm một phép chữa trị nữa sao?

Hơi đau đấy.

Tư Không Hữu Minh tức cười:

“Nhịn đi, cái này không trị được đâu."

Du Văn Khâm cau mày:

“Em vừa làm cái gì vậy, sao lại làm mình thành ra thế này?"

Ngôn Sơ mỉm cười:

“Tìm thấy chút đồ, có thể yên tâm tiến hành kế hoạch rồi, chỉ là..."

Nhớ lại tất cả những gì vừa nghe được, khóe miệng Ngôn Sơ đột nhiên trở nên cứng ngắc, giọng điệu phức tạp giống như toán cao cấp trong đại học, ngoài cái khó không nói nên lời, còn có cảm giác muốn rớt môn.

Cái gì mà đó là bạn nhỏ tương lai của mình, cái gì mà sau này mình phải nuôi cho tốt, cái thứ đó còn to hơn cả hành tinh, mình nuôi kiểu gì?

Có bán hết gia sản cũng nuôi không nổi đâu nhé, nhét mình vào cũng không đủ dính răng đối phương đâu nhé.

Nuôi cái con khỉ khô ấy, Phương Tri Tín!

Càng nghĩ càng bực bội, càng nghĩ càng thấy vô lý, hận không thể hóa thân thành quái vật gào thét, hét lớn một tiếng với chị ta, chị có bệnh hả!

Vu Thiên Dật gõ gõ vào khuôn mặt đang vặn vẹo của Ngôn Sơ:

“Em đã gặp phải thứ gì vậy, hình như hơi bị hỏng hóc rồi."

Ngôn Sơ:

.........

“Hơ hơ, nghĩ đến thứ phải đối mặt sau này, em thấy bây giờ em có thể hỏng hóc luôn được rồi đấy."

Vừa bước vào cửa đã nghe thấy câu này, nhóm Bách Hoa rơi vào im lặng, chẳng lẽ vì thời gian dài không được lười biếng, dẫn đến tổng chỉ huy nhà mình bị điên rồi sao?

Trạng thái tinh thần này, trông thật sự không ổn chút nào nha.

Ngôn Sơ cạn lời hỏi ông trời, trong đầu là bóng dáng to lớn xua đi không được, hễ nghĩ đến kẻ đào hố vừa rồi, tâm trạng muốn rút đao c.h.é.m người là không sao kìm nén được.

“Có một ngày, em nhất định sẽ c.h.é.m chị ta một đao!"

“Ai vậy?"

Trần Nhất Quy nghiêng đầu nhìn xung quanh, “Ở đây có người khác từng đến sao?"

Ngôn Sơ ho một tiếng:

“Không có gì, là một người tình cờ quen biết thôi."

Chử Thanh đầy ẩn ý nhìn Ngôn Sơ, kéo dài giọng:

“Ồ, tình cờ, em vừa rồi đang làm gì vậy?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.