Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1154
Cập nhật lúc: 26/01/2026 07:22
“Kia còn chờ gì nữa, mau vào đi.” Tiếu Trường Thanh đã chờ không kịp.
Oa Quốc hoàng đế năm nay đã hơn sáu mươi, già như đồ cổ. Háo sắc ngu ngốc không nói, còn rất tàn bạo. Nhiều năm trước, Tam hoàng t.ử được triều thần ủng hộ bị lão hoàng đế lưu đày, không được nhập kinh đô Phần Đa. Lần này nhiệm vụ của bọn họ tới Oa Quốc, trừ bỏ việc đưa Quả Mơ lên giường lão hoàng đế, còn phải tìm được Tam hoàng t.ử, phát binh trợ giúp hắn.
“Đừng nóng vội, hôm nay chúng ta có rất nhiều thời gian.” Mai Cảnh Văn đã bước vào trong khách điếm.
Ở chỗ này nói ngôn ngữ Thịnh Đường sẽ không bị người hoài nghi, bởi vì Oa Quốc là một quốc gia thực cởi mở. Mấy năm nay vì du nhập đồ vật Thịnh Đường, bọn họ đưa ra rất nhiều chính sách hấp dẫn thương nhân Thịnh Đường. Có một ít thương nhân vì thuận tiện, trực tiếp ở Oa Quốc thành hôn, cho nên nhân sĩ hai nước rất hay thông hôn. Nói trắng ra là, những đứa trẻ sinh trưởng ở Oa Quốc, nam hay nữ, trên người đều lưu lại huyết mạch Thịnh Đường.
“Dễ nói.” Tiếu Trường Thanh hai ba bước vào khách điếm.
Vừa vào, điếm tiểu nhị liền nhiệt tình chào đón: “Vài vị muốn ở trọ sao?”
“Còn phòng thượng đẳng không?” Mai Cảnh Văn móc ra một thỏi bạc đưa cho điếm tiểu nhị. Mặc kệ là ở Oa Quốc hay Thịnh Đường, vàng bạc đều lưu thông.
“Có có, tiểu nhân này liền an bài cho vài vị.”
Đúng lúc thời buổi chiến loạn, hơn nữa Oa Quốc hoàng đế ngu ngốc vô đạo, bá tánh Oa Quốc nhật t.ử cũng rất khổ sở. Một ít người làm buôn bán vài ngày đều không khai trương, chỉ có thể miễn cưỡng qua ngày. Chiến sự một khi bắt đầu, Oa Quốc không cho phép thương nhân ngoại quốc lui tới, cho nên t.ửu lầu khách điếm sinh ý đều tiêu điều rất nhiều.
“Vài vị khách quý mời đi bên này.” Chưởng quầy thấy thỏi bạc lớn, đôi mắt sáng rực: “Mau đưa vài vị khách quý tới phòng chữ Thiên.”
“Vài vị dùng chút gì không?” Chưởng quầy lại hỏi, thập phần nhiệt tình: “Xem vài vị có chút lạ mặt, không biết là từ phương nào tới?”
Chưởng quầy không cho rằng vào thời điểm mấu chốt này, Tiếu Trường Thanh còn có thể từ Thịnh Đường đến Phần Đa. Cho nên, cảm thấy bọn họ là phú thương từ địa phương nhỏ của Oa Quốc tới.
“Chúng ta từ Nguyệt Cống tới, hiện giờ trời nóng bức, lên chút tiểu thái mát lạnh ngon miệng là được.” Mai Cảnh Văn dùng phương ngôn bản địa lưu loát giao lưu.
Chưởng quầy ánh mắt sáng lên: “Nguyên lai là Nguyệt Cống a, Nguyệt Cống thương nhân nhiều nhất, nhìn chư vị khí độ bất phàm, nói vậy cũng thường xuyên xuất nhập Thịnh Đường đi.”
Nguyệt Cống xác thật có rất nhiều thương khách, thường xuyên qua lại giữa Thịnh Đường và Oa Quốc. Đi lại nhiều lần, tự nhiên cũng kiếm được rất nhiều tiền. Cho nên vừa nghe Mai Cảnh Văn tự xưng là người Nguyệt Cống, chưởng quầy căn bản không chút hoài nghi.
“Khách quý mời lên lầu.” Tới mấy tôn Thần Tài, chưởng quầy không dám chậm trễ, tự mình lãnh Tiếu Trường Thanh và Mai Cảnh Văn lên lầu. Còn tri kỷ sai tiểu nhị pha trà, bưng nước rửa mặt lên.
“Tiểu nhị, ngày mai là Hiến tế tiết mỗi năm một lần phải không?” Tiểu nhị đưa xong đồ vật định rời đi, Tiếu Trường Thanh cười đưa một góc bạc cho hắn: “Chúng ta từ Nguyệt Cống tới, lần đầu tiên đến Phần Đa, cho nên đối với Hiến tế tiết rất tò mò.”
“Kia tiểu nhân liền kể cho vài vị nghe một chút.” Góc bạc kia làm tiểu nhị tâm hoa nộ phóng, nói về Hiến tế tiết nước miếng bay tứ tung.
Từ lời hắn nói, Tiếu Trường Thanh cùng Mai Cảnh Văn biết được một chút tin tức quan trọng. Đó là mẫu phi của Tam hoàng t.ử - Viện phi là người phụ trách chính của Hiến tế tiết lần này. Từ sau khi Tam hoàng t.ử bị biếm, Viện phi không được hoàng đế sủng ái nhưng nhờ thế lực mẫu tộc nên không bị đày vào lãnh cung, vẫn giữ lại phi vị. Một tháng trước, Viện phi không biết dùng thủ đoạn gì, lại lần nữa được hoàng đế sủng ái, liên quan đến việc Tam hoàng t.ử hồi Phần Đa cũng trở nên có hy vọng.
“Ngày mai hoàng đế sẽ đến đường Xương Vĩnh, Quả Mơ làm Thánh nữ sẽ ngồi trong kiệu cầu phúc tế thiên.” Mai Cảnh Văn sâu kín nói.
Điếm tiểu nhị đưa tới nước trà nhạt nhẽo, không khác gì nước lã, Mai Cảnh Văn cũng không uống, ngồi nói chuyện với Tiếu Trường Thanh: “Cách đường Xương Vĩnh chỉ một con phố là đường Xương Bình, có một thanh lâu thực chịu nam t.ử Phần Đa hoan nghênh.”
“Quả Mơ còn có một muội muội tên là Hạt Tía Tô. Hạt Tía Tô vẫn luôn ghen ghét Quả Mơ có thể gả cho Sơn Thạc Honda, còn được đảm nhiệm Thánh nữ hiến tế lần này, cho nên ngày mai nàng ta sẽ ở trong nhà tiếp ứng.”
“Nguyên lai ngươi đều an bài xong rồi.” Tiếu Trường Thanh nguyên bản còn đau đầu nên dùng biện pháp gì để hoàng đế cùng Quả Mơ tiếp xúc, không nghĩ tới Mai Cảnh Văn đều đã sắp xếp ổn thỏa.
“Hạt Tía Tô kia có đáng tin không?” Vạn nhất bị phát hiện, Hạt Tía Tô khai bọn họ ra, chẳng phải sẽ hỏng việc. Tiếu Trường Thanh không khỏi có chút lo lắng.
“Không có khả năng đó, chỉ cần Quả Mơ bị hoàng đế coi trọng, gia tộc liền nhất định sẽ không để nàng ta gả cho Sơn Thạc Honda.” Mai Cảnh Văn lắc đầu.
Sơn Thạc Honda cùng Quả Mơ thanh mai trúc mã, hắn từng thề độc, cuộc đời này trừ bỏ Quả Mơ ai cũng không cần. Oa Quốc hoàng đế làm bẩn Quả Mơ, không phải chuyện lại đưa Hạt Tía Tô giả mạo sang là có thể giải mối hận trong lòng hắn.
“Vậy chờ ngày mai động thủ.” Tiếu Trường Thanh yên lòng.
Tuy rằng đồ ăn ở Phần Đa hắn ăn không quen, nhưng đói quá cũng ăn uống thả cửa. Ăn no cơm, mọi người liền nghỉ ngơi, chỉ chờ ngày mai tham gia Hiến tế tiết.
Thời gian ở Oa Quốc tính nhanh hơn Thịnh Đường một chút. Trời mới tờ mờ sáng, lượng lớn bá tánh liền đã thức dậy. Hôm nay phá lệ náo nhiệt, hơn nữa tiền tuyến có tướng sĩ đang đ.á.n.h giặc, cho nên mỗi nhà mỗi hộ đều mặc vào hòa phục, trang điểm lộng lẫy, đi ra đường phố tham gia Hiến tế tiết.
Mà Quả Mơ cũng sớm ở trong nhà thu thập giả dạng xong, được người trong gia tộc dùng kiệu nâng đưa lên đường phố.
“Đi thôi.” Tiếu Trường Thanh cùng Mai Cảnh Văn đứng ở chỗ ngoặt giữa đường Xương Vĩnh và đường Xương Bình.
Nhìn Hạt Tía Tô ngồi trên kiệu mang lụa che mặt ra hiệu tay với Mai Cảnh Văn, bọn họ lúc này mới xoay người hướng đường Xương Bình mà đi. Bọn họ vừa đi, kiệu liễn minh hoàng liền từ hướng hoàng cung được người nâng chạy tới.
