Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 268
Cập nhật lúc: 24/01/2026 08:47
Trên người Lâm Gia Nhu đau đớn vô cùng, nỗi đau này dùng t.h.u.ố.c cũng không thể xoa dịu.
Bà ta hôn mê cũng không yên ổn, luôn gặp ác mộng. Trong mộng, khuôn mặt diễm lệ như hoa sen của Thẩm thị luôn hiện ra trước mắt bà ta.
Bà ta dường như thấy Thẩm thị đang trào phúng mình, trào phúng bà ta bị người làm nhục, bị người t.r.a t.ấ.n, ngay cả người đàn ông bà ta nhận định cả đời cũng vì nhút nhát mà đem bà ta tặng cho người khác.
“Tê.”
Lâm Gia Nhu giật giật mí mắt, sâu kín tỉnh lại.
Bà ta muốn nói chuyện nhưng cổ họng nóng rát đau đớn, chỉ có thể rên rỉ.
“Mẫu thân, người rốt cuộc đã tỉnh!” Lâm Phong vừa đến, vừa lúc thấy Lâm Gia Nhu mở mắt, vội vàng đi đến bên giường đỡ bà ta.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến những dấu vết trên người Lâm Gia Nhu lúc trở về từ Tướng phủ, thân mình Lâm Phong liền cứng đờ, nụ cười mừng rỡ trên mặt cũng có chút gượng gạo.
“Phong nhi.” Lâm Gia Nhu là người rất biết nhìn mặt đoán ý.
Xem bộ dáng này của Lâm Phong, xem bàn tay cứng đờ giữa không trung của hắn, Lâm Gia Nhu xấu hổ và giận dữ muốn c.h.ế.t, nước mắt lập tức rơi xuống: “Tốt, tốt lắm, hiện tại ngay cả con cũng ghét bỏ mẫu thân. Mẫu thân hy sinh chính mình đổi lấy sự an ổn cho con và phụ thân con, con lại còn ghét bỏ mẫu thân. Con cùng phụ thân con thật không hổ là phụ t.ử, đều giống nhau cả.”
Lâm Gia Nhu là thật sự thương tâm, bà ta cũng cảm thấy thực xấu hổ.
Nhưng nghĩ lại, bà ta nịnh bợ Lâm Tướng đều là vì Giang Hạ và Lâm Phong, cho nên bọn họ có tư cách gì ghét bỏ bà ta?
Nếu bà ta tỏ ra nhút nhát sẽ chỉ làm Lâm Phong càng được đà lấn tới.
Cho nên, bà ta không thể khóc, bà ta phải cường ngạnh lên.
“Bốp.”
Nghĩ vậy, Lâm Gia Nhu nâng tay lên, hung hăng tát Lâm Phong một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta ở Rừng Phong hẻm chịu đựng 20 năm không thể gặp ánh sáng là vì ai? Nếu không phải ta nén giận, con cùng Uyển Tâm có thể được phụ thân con và Lão thái thái coi trọng sao? Có thể làm cho bọn họ nhẫn tâm thiết kế hãm hại Giang Vãn Phong bọn họ sao?”
“Ta một lòng vì con và muội muội con suy nghĩ, hiện giờ lại vì các con mà hy sinh, con lại đối xử với thân mẫu mình như thế sao? Nếu là như vậy, ta xem con ngày sau cũng không cần gọi ta là mẫu thân nữa.”
Lâm Gia Nhu đột nhiên quay đầu đi. Mấy năm nay tuy rằng Lâm Phong vẫn luôn ở bên ngoài nhưng bà ta chưa từng từ bỏ việc khống chế Lâm Phong.
Bà ta vẫn luôn tẩy não Lâm Phong, luôn cường điệu sự hy sinh và hình tượng vĩ đại của mình với hắn.
Không thể không nói bà ta tẩy não rất thành công. Lâm Phong nghe vậy mắt lộ vẻ áy náy, vươn tay đỡ Lâm Gia Nhu nhưng lại bị bà ta né tránh.
Lâm Phong có chút hoảng loạn, sợ Lâm Gia Nhu không còn mưu tính cho hắn nữa, đầu gối mềm nhũn quỳ xuống đất: “Mẫu thân, hài nhi sai rồi, chỉ là... chỉ là trong lúc nhất thời có chút không thích ứng.”
Không thích ứng việc Lâm Gia Nhu cùng một nam nhân khác tư thông.
Không thích ứng việc mẫu thân mình là kẻ ai cũng có thể làm chồng...
Dâm phụ ai cũng có thể làm chồng!
Lâm Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y. Giờ khắc này lương tâm hắn có chút dày vò. Hắn vừa muốn Lâm Gia Nhu hầu hạ Lâm Tướng để đem lại lợi ích cho mình, lại vừa muốn Lâm Gia Nhu giữ mình trong sạch.
Nhân tính đôi khi chính là mâu thuẫn như vậy. Cho nên không chạm vào lợi ích của mình mà vẫn đạt được mục đích mới là điều ai cũng muốn. Ví dụ như hắn muốn quyền quý, có thể lấy sự hy sinh của Thẩm thị làm đại giới, nhưng nếu hy sinh Lâm Gia Nhu, hắn liền sẽ khó chịu.
“Phong nhi, con đứng lên đi. Chỉ cần con leo đủ cao, mọi hy sinh của mẫu thân liền không uổng phí. Bất quá con phải nhớ kỹ, ai mới là người có thể giúp con tiếp tục leo lên. Mẫu thân nói cho con biết, cho dù ta sa sút, người phụ thân con để ý nhất trong lòng vẫn cứ là ta.”
Lâm Gia Nhu kéo Lâm Phong dậy, trên mặt mang theo vẻ hiền từ.
Lâm Phong gần đây trong lòng buồn bực, đem những chuyện xảy ra mấy ngày nay kể lại một lượt cho Lâm Gia Nhu.
Lâm Gia Nhu đầu óc xoay chuyển nhanh, ý xấu cũng nhiều, cho nên thực mau liền giúp Lâm Phong ổn định tâm thần, hơn nữa còn dạy hắn cách tiếp tục lợi dụng Giang Vãn Phong và Trung Nghị Hầu phủ.
Bọn họ kỳ thật đã đi được một bước, chỉ cần tiếp tục nỗ lực nhất định có thể thành đại sự.
“Công t.ử, phu nhân, tin tức tốt! Chủ t.ử đã được thả ra từ Trấn Bắc Vương phủ rồi.”
Lâm Gia Nhu cùng Lâm Phong đang nói chuyện, Giang Khiên đột nhiên gõ cửa, ngữ khí vui sướng.
“Phụ thân sắp về Giang gia!” Lâm Phong đại hỉ, đột nhiên đứng dậy.
Thật tốt quá, người chống lưng cho hắn đều ở đây, điều này cho hắn sự tự tin lớn lao.
Hắn cũng không tin mình tranh không lại Giang Vãn Phong.
Giang Vãn Phong không phải làm ở Công nghiệp quốc phòng tư sao? Hắn cũng muốn tham gia Quân công tư.
Hắn nhớ rõ Giang Vãn Phong vẽ rất nhiều bản vẽ công nghiệp quốc phòng. Chỉ cần hắn lấy được những bản vẽ đó hiến cho Hoàng đế, tất nhiên sẽ có chức quan cao hơn Giang Vãn Phong.
Giang Vãn Phong dựa vào Trung Nghị Hầu phủ làm quan, hắn liền dùng bản vẽ của Giang Vãn Phong làm quan, chọc tức Giang Vãn Phong!
“Được thả ra?”
Lâm Gia Nhu mới vừa tỉnh, còn chưa biết chuyện Giang Hạ bị Yến Nam Thiên nhốt lại.
Bà ta mím môi. Lâm Phong vội vàng đem hết thảy sự việc xảy ra mấy ngày nay thuật lại một lần.
Khi biết được Giang Vãn Phong vào Công nghiệp quốc phòng tư, Giang Triều Hoa lập công lớn trở thành Phúc An Huyện chúa, mặt Lâm Gia Nhu âm trầm phá lệ.
Bà ta chưa bao giờ lộ ra thần sắc như vậy. Lâm Phong chợt nhìn thấy cảm thấy thập phần kinh ngạc.
Trong ấn tượng của hắn, Lâm Gia Nhu trước nay đều ôn nhu lại đa mưu túc trí.
Tuy rằng có đôi khi hắn cũng nghĩ Lâm Gia Nhu chẳng lẽ sẽ không ghen ghét Thẩm thị sao, nhưng mỗi lần Lâm Gia Nhu đều biểu hiện một bộ dáng rất hào phóng. Bà ta chưa bao giờ giống như bây giờ, đem cảm xúc biểu đạt rõ ràng như thế.
“Phong nhi, con chớ nóng vội. Tả hữu mười mấy năm nay chúng ta đều đã nhẫn nhịn, nhẫn thêm một thời gian nữa cũng chẳng sao. Chỉ cần con còn ở bên cạnh Giang Vãn Phong, chỉ cần muội muội con còn ở Giang gia liền đều sẽ có hy vọng. Nếu ta nhớ không lầm, một tháng nữa chính là ngày sinh của Trung Nghị Lão Hầu gia.”
Đáy mắt Lâm Gia Nhu lóe lên tia âm chí. Bà ta ngẩng đầu, sắc mặt nhàn nhạt. Lâm Phong gật đầu: “Vâng, mẫu thân có phải đã nghĩ ra kế hoạch tuyệt diệu gì không?”
