Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 519
Cập nhật lúc: 24/01/2026 16:35
Giang Triều Hoa nghĩ, cười nhạo một tiếng, dẫn tới Thái hậu thường xuyên nhìn nàng, quan tâm hỏi: “Con khỉ con này làm sao vậy? Có phải hay không bị cảm lạnh? Người đâu, lấy kiện áo choàng tới.”
“Vâng.”
Sô ma ma cùng Phùng công công đi theo bên cạnh Thái hậu cũng cho rằng Giang Triều Hoa không thoải mái, vội vàng muốn đi lấy xiêm y.
Giang Triều Hoa bĩu môi, trên mặt có chút toan ý, nhìn như là ghen tị: “Thái hậu, Triều Hoa không có việc gì. Triều Hoa chỉ là có chút ghen tị. Cái vị Vinh Hoa Quận chúa kia có phải hay không so với Triều Hoa càng thảo niềm vui của Thái hậu nương nương? Thái hậu nương nương sẽ không thích nàng ta hơn thích Triều Hoa chứ?”
Giang Triều Hoa nói, cũng không chịu tiếp tục đi, miệng chu lên có thể treo được cả bình dầu.
Từ Vĩnh Thọ Cung đi Ngự Hoa Viên chỉ có một con đường.
Đương nhiên, từ Càn Thanh Điện của Hoàng đế hướng Vĩnh Thọ Cung đi cũng chỉ có con đường qua Ngự Hoa Viên này.
Vinh Hoa ôm tâm tư lấy lòng Thái hậu, như thế nào sẽ chuẩn bị không đầy đủ? Cho nên nàng ta đã sớm chờ ở quanh Vĩnh Thọ Cung.
Tiểu nha hoàn cũng nhân lúc thái giám bẩm báo Thái hậu, đi theo cách đó không xa tìm hiểu tin tức, sau đó bẩm báo lại cho Vinh Hoa.
Vinh Hoa nghe vậy cũng hướng Ngự Hoa Viên đi tới. Vì thế, câu hỏi của Giang Triều Hoa về việc Thái hậu có thích Vinh Hoa hơn mình hay không, nàng ta nghe rất rõ ràng.
Nàng ta nín thở, thầm nghĩ Giang Triều Hoa cái ác nữ này làm sao so được với mình? Thái hậu khẳng định thích mình nhiều hơn một chút.
“Ai nha nha, thật là không được rồi. Thấm Nhi, ngươi nhìn xem con khỉ con này, cư nhiên còn biết ghen, thật là không chịu nổi.”
Giang Triều Hoa nói làm Thái hậu cùng Phùng công công đám người đều có chút ngẩn ngơ.
Ngay sau đó phản ứng lại, bọn họ đều vui vẻ.
Nơi nào có người ghen tị liền nói ghen tị, còn chủ động nói ra như vậy đâu.
Cũng chỉ có Giang Triều Hoa tính tình thẳng thắn mới làm ra được.
Thẳng thắn là tốt. Trong cung này lục đục với nhau, cả ngày âm mưu dương mưu, người tính tình thẳng thắn thật không thường thấy.
“Thái hậu nương nương, ngài như thế nào còn giễu cợt Triều Hoa đâu? Mau nói đi mà, ngài thích nhất tiểu bối nào?”
Giang Triều Hoa hừ hừ, lôi kéo cánh tay Thái hậu lắc không ngừng.
Mí mắt Thẩm Thấm đều bắt đầu giật, lập tức răn dạy: “Triều Hoa, không được vô lễ với Thái hậu nương nương.”
Nàng tuy từ nhỏ được nuôi dưỡng trước mặt Thái hậu, nhưng trong cung có quy củ của trong cung. Thái hậu lại là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, các nàng cho dù là người nhà cũng phải giữ quy củ.
Hành động này của Triều Hoa vạn nhất truyền tới tai người khác, lại sinh ra tin đồn nhảm nhí.
“Mẫu thân sao lại hung dữ như vậy? Ta bất quá chỉ là... bất quá chỉ là ghen tị mà thôi.”
Giang Triều Hoa khựng lại, ngượng ngùng buông tay, biểu tình nháy mắt biến thành ủy khuất, làm Thái hậu đau lòng muốn c.h.ế.t.
Tục ngữ nói, người già thường yêu chiều cháu chắt hơn con cái. Thái hậu thích Thẩm Thấm, nhưng càng thích Giang Triều Hoa.
Đặc biệt là ánh mắt của Giang Triều Hoa, mỗi khi nhìn thấy, bà đều phảng phất thấy bóng dáng Túc Thân Vương.
Hơn nữa, cháu ngoại ruột tranh sủng trước mặt mình, bà chỉ càng thấy vui vẻ.
Chỉ có để ý mới có thể tranh sủng a.
“Thấm Nhi, ngươi đừng nghiêm túc như vậy. Triều Hoa còn nhỏ, còn chỉ là đứa trẻ, ngươi đừng dọa nó.”
Thái hậu oán trách nhìn Thẩm Thấm một cái. Thẩm Thấm có chút m.ô.n.g lung, thầm nghĩ Thái hậu có phải hay không quá mức sủng ái Giang Triều Hoa.
“Triều Hoa, con đừng ghen tuông vô cớ, cũng đừng so sánh mình với bất kỳ ai.”
Thái hậu cười, đầy mặt từ ái.
Vinh Hoa đứng ở bụi hoa cách đó không xa.
Có bụi hoa che khuất, hơn nữa nàng ta hôm nay mặc váy áo màu xanh non, cho nên nếu không chú ý, Thái hậu cùng Thẩm Thấm sẽ không nhìn thấy nàng ta.
Mắt thấy Giang Triều Hoa vô lễ như vậy lại còn thân mật với Thái hậu, Vinh Hoa trong lòng hụt hẫng vô cùng.
Nàng ta chỉ cảm thấy trong lòng như sông cuộn biển gầm, khó chịu lợi hại, khuôn mặt nhỏ kiều mỹ cũng có chút trắng bệch.
“Quận chúa, ngài không sao chứ?”
Phía sau Vinh Hoa, nha hoàn Hương Xuân lo lắng vươn tay đỡ, lại bị Vinh Hoa đẩy ra.
Dựa vào cái gì? Nàng ta hàng năm tiến cung đều sẽ tới Vĩnh Thọ Cung hiếu kính Thái hậu, còn ngày ngày đêm đêm hầu hạ bên cạnh Thái hậu.
Trải qua ba năm nỗ lực, Thái hậu rốt cuộc đối với nàng ta có chút bất đồng.
Mà nàng ta cũng thả ra tin tức, cố tình dẫn dắt dư luận để mọi người cho rằng Thái hậu thích nàng ta.
Như thế, mỗi lần nàng ta tới kinh, ngay cả Thái Bình công chúa thấy nàng ta cũng sẽ khách khách khí khí.
Lần này nàng ta theo phụ vương tới thành Trường An là ôm quyết tâm ở lại kinh đô. Chỉ cần giành được niềm vui của Thái hậu, chỉ cần trở thành tiểu bối thân cận nhất, được sủng ái nhất trước mặt bà, việc nàng ta ở lại kinh đô liền danh chính ngôn thuận.
Chẳng sợ phụ vương rời đi, nàng ta cũng có người che chở.
Nhưng Giang Triều Hoa là từ đâu chui ra?
Nhiều năm như vậy nàng cùng mẫu thân nàng đều không tới trong cung hầu hạ Thái hậu, Thái hậu dựa vào cái gì thích nàng?
“Quận chúa, ngài đừng lo lắng. Chẳng qua là bởi vì nàng ta là người nhà mẹ đẻ của Thái hậu, cho nên Thái hậu mới có thể dung túng như thế. Thật sự luận về lòng hiếu thuận, còn phải là Quận chúa ngài.”
Hương Xuân hạ giọng.
Nàng là tâm phúc của Vinh Hoa, ngày thường cũng thực cơ linh.
Biết Vinh Hoa để ý cái gì, Hương Xuân chỉ có thể trấn an nàng ta.
Vinh Hoa mím môi. Vừa rồi trong lòng thật không dễ chịu, Thái hậu mở miệng nói chuyện xong, nàng ta lúc này mới vui mừng khôn xiết.
Đúng vậy, Giang Triều Hoa không cần xa cầu ai cũng có thể so sánh, nàng ta có thể so sánh được sao?
Chính mình tài mạo song toàn, lại là nữ nhi được phụ vương yêu thích nhất. Giang Triều Hoa so với nàng ta, so được sao?
Bất quá Giang Triều Hoa thật là một mối đe dọa quá lớn. Chính mình nếu muốn độc chiếm sự sủng ái của Thái hậu, thế tất phải trừ bỏ Giang Triều Hoa.
Giang Triều Hoa, không thể giữ lại.
Đáy mắt Vinh Hoa hiện lên hung sắc. Vẻ hung ác này phá hủy khuôn mặt kiều mỹ của nàng ta, làm nàng ta thoạt nhìn có chút tàn nhẫn.
“Thái hậu nương nương, là Triều Hoa du cự.”
Thái hậu nói cũng làm Thẩm Thấm cùng Giang Triều Hoa có chút kinh tâm.
