Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 533
Cập nhật lúc: 24/01/2026 16:37
Đến nỗi tình cảm này là tình yêu nam nữ hay thân tình, hoặc là hữu nghị thì khó nói.
Nàng cảm thấy tình cảm như vậy quá phức tạp, không có cách nào dùng từ ngữ nào để định nghĩa.
Bất quá chỉ cần biết Chu Trì đối với Giang Triều Hoa là đặc biệt, vậy là đủ rồi. Những chuyện khác không phải việc nàng cần nghĩ.
Thân là ám vệ, nàng chỉ cần tuân thủ một nguyên tắc, đó là giải ưu bài nạn cho Giang Triều Hoa. Những chuyện khác không phải nàng nên biết, nàng tuyệt đối sẽ không nhiều chuyện.
“Được.”
Giang Triều Hoa nói làm Chu Trì thụ sủng nhược kinh.
Trước kia mỗi lần gặp nhau, Giang Triều Hoa đều thực bài xích hắn.
Hiện giờ hắn không chỉ có thể nhìn nàng ở khoảng cách gần, còn có thể nói chuyện với nàng, hắn thật sự thực thỏa mãn, cũng không dám mơ ước gì hơn.
“Vào trong nói chuyện đi.”
Giang Triều Hoa ngẩng đầu, tinh tế nhìn Chu Trì.
Thấy trong đôi mắt đen nhánh của hắn tựa hồ có hỉ sắc lan tràn, nàng gợi lên khóe môi, tâm tình cũng chậm rãi tốt lên.
Chu Trì người này tính tình thanh nhã, khi ở bên cạnh hắn, tâm tình người ta tựa hồ cũng sẽ trở nên phá lệ an tĩnh.
Dường như mọi chuyện buồn phiền đều không cần nghĩ tới, giờ khắc này trong lòng nàng chỉ có sự an bình.
“Được.”
Đứng ở bên ngoài sân cũng kỳ cục, Chu Trì có chút luống cuống, vội vàng đi theo sau Giang Triều Hoa.
Ngại thanh danh của nàng, Chu Trì trước sau không dám dựa quá gần, sợ trong phủ truyền ra tin đồn nhảm nhí.
Trong sân có bàn ghế, Giang Vãn Phong sắp về, những thứ này đều là do Khánh Tới chuẩn bị.
Hai ngày nay tâm tình Giang Vãn Phong tốt, mỗi lần hạ triều đều sẽ luyện võ trong sân.
Luyện mệt rồi hắn liền ngồi uống trà, như vậy mệt mỏi trên người liền nhẹ đi rất nhiều.
“Tiểu nhân tham kiến đại tiểu thư. Đại tiểu thư, người cùng Chu công t.ử ngồi trước, tiểu nhân đi lấy chút lá trà.”
Khánh Tới vẫn luôn bận rộn trong sân.
Thấy Giang Triều Hoa cùng Chu Trì cùng nhau tới, hắn cười cười, lập tức ôm hũ trà đi ra ngoài.
Hắn là gã sai vặt bên người Giang Vãn Phong, đối với Giang Vãn Phong trung thành tận tâm, lại không rời không bỏ khi hắn tàn phế nằm liệt giường, cho nên Giang Vãn Phong thực tín nhiệm Khánh Tới.
Giang Vãn Phong biết Chu Trì cùng Bùi Huyền đều thích Giang Triều Hoa, cho nên cũng từng nhắc tới với Khánh Tới hai lần.
Khánh Tới ngày ngày ở chung với Chu Trì, làm sao không biết tâm tư của hắn đối với Giang Triều Hoa.
Đương nhiên, nếu Giang Triều Hoa đối với Chu Trì không hề có cảm giác thì đó là Chu Trì mơ tưởng, nhưng Giang Triều Hoa cũng không phải không có cảm giác với hắn, thậm chí là đối xử khác biệt. Khánh Tới tự nhiên muốn nhường không gian cho hai người bọn họ đơn độc ở chung.
Khánh Tới ôm hũ trà, không bao lâu đã không thấy tăm hơi.
Hắn cảm thấy Chu Trì người này khá tốt, không giống Lâm Phong rắp tâm hại người. Hắn thật là một quân t.ử chính trực.
Nếu về sau hắn cùng Giang Triều Hoa thành thân, có cô gia như vậy tựa hồ cũng không tồi.
“Bất quá chỉ mới qua mấy ngày, ngươi và ta chi gian như thế nào lại xa lạ như thế? Chẳng lẽ ngươi đã quên ở Giáo Phường Tư ngươi gọi ta là gì sao?”
Trên bàn rõ ràng có trà ngon đã pha, Khánh Tới cũng thật là, tìm cớ cũng không biết tìm, cứ một hai phải nói trong hũ không có trà.
Giang Triều Hoa mỉm cười, bưng chén trà trên bàn nhấp một ngụm.
Chu Trì đứng cách nàng không xa, hơi cúi đầu.
“Ta... trước đó là ta đường đột.”
Giang Triều Hoa nhắc lại chuyện mấy ngày trước, Chu Trì nắm c.h.ặ.t t.a.y, thanh âm thanh nhuận dễ nghe.
“Như thế nào, chẳng lẽ ngươi cũng cảm thấy ta ác độc, sợ hãi ta sao? Ta vừa rồi xác thật trừng phạt Đông Tường, ta cho người đ.á.n.h nàng ta, còn bảo Lý ma ma dùng nước muối rửa vết thương cho nàng ta. Ngươi có phải cảm thấy ta làm việc quá tàn nhẫn không?”
Giang Triều Hoa nửa híp mắt, trong ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc.
Nàng cố ý nói ra những lời này, bởi vì trong lòng Chu Trì chưa bao giờ cảm thấy nàng là người ác độc.
Mặc kệ nàng làm chuyện gì, Chu Trì đều cảm thấy nàng có lý do của nàng, trước nay đều sẽ nói đỡ cho nàng.
Tên ngốc này vẫn luôn là như vậy a.
“Không, không phải. Là Đông Tường sai, là nàng ta phản chủ. Ngươi có thể giữ lại mạng cho nàng ta đã là ban ân, ta làm sao cảm thấy ngươi tàn nhẫn được.”
Chu Trì cuống quýt giải thích.
Hắn giải thích không phải vì sợ Giang Triều Hoa hiểu lầm hắn, mà là hắn không muốn Giang Triều Hoa nghĩ nhiều.
Hắn không muốn Giang Triều Hoa cảm thấy bản thân nàng không phải người tốt.
Những lời đồn đại bên ngoài không phải sự thật, nhưng truyền nhiều sẽ ảnh hưởng đến một người. Hắn biết rõ điều đó nên không muốn Giang Triều Hoa chịu ảnh hưởng.
“Ta... trong lòng ta, ngươi vẫn luôn là tốt nhất. Ngươi làm việc nhất định có lý do của ngươi. Ta chưa bao giờ cảm thấy ngươi ác độc, ngươi là người thiện lương nhất.”
Chu Trì nói chân thành, đôi mắt nhìn chằm chằm Giang Triều Hoa, dường như muốn nàng tin tưởng hắn.
“Thật không? Vậy ngươi lại gần một chút, ngươi nói chuyện ta nghe không rõ.”
Giang Triều Hoa cố nén cười. Chu Trì nghe vậy lập tức tiến lên, ngữ khí dường như so với vừa rồi càng cấp bách: “Ta nói đều là thật. Giang đại tiểu thư, ngươi là một người tốt.”
Một người thiện lương lại thuần túy.
“Triều Hoa. Về sau ngươi cứ gọi ta là Triều Hoa.”
Giang Triều Hoa cũng nhìn chằm chằm Chu Trì. Nàng chợt nhớ tới kiếp trước ở Chu gia nàng cũng từng yêu cầu Chu Trì như vậy.
Chỉ là lúc ấy Chu Trì quá thẹn thùng, mỗi lần nói chuyện đều ấp úng.
Mà nàng cũng sớm đã không phải đại tiểu thư cao cao tại thượng kia. Cùng Chu Trì đứng chung một chỗ, nàng tổng cảm thấy trong lòng có khoảng cách.
Chu Trì thông thấu, nhận thấy được ý nghĩ trong lòng nàng, mỗi lần ở nhà đều sẽ cố tình mặc áo cũ trước kia, phảng phất như muốn nói trong lòng hắn, địa vị của bọn họ vẫn luôn là nàng cao hắn thấp.
“Chu Trì, ngươi sẽ vẫn luôn ở Giang gia sao? Sẽ vẫn luôn ở đây sao?”
Nhớ tới chuyện cũ năm xưa, Giang Triều Hoa chợt buột miệng thốt ra.
Đời này, nếu nàng bảo vệ được tất cả những người muốn che chở, như vậy những ngày cuối cùng, nàng muốn cùng Chu Trì ở bên nhau.
Nàng cảm thấy khi ở bên cạnh Chu Trì, tâm nàng luôn phá lệ an tĩnh.
“Sẽ. Chỉ cần ngươi còn cần ta, ta sẽ vẫn luôn ở bên cạnh ngươi. Mặc kệ ngươi ở đâu, mặc kệ ta ở đâu, chỉ cần ngươi cần, ta đều sẽ tới.”
