Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 36: Cơ Hội Cuối Cùng

Cập nhật lúc: 24/03/2026 13:11

“Đừng nói nữa.” Giọng Triều Lộ nghẹn ngào, trong mắt chất chứa nỗi bi thống sâu sắc.

Dáng vẻ này của nàng, khiến Yến Từ Vãn nhớ tới giấc mộng tiên tri kia, Triều Lộ trong mộng và lúc này có vài phần tương tự, đau khổ và bất lực.

Triều Lộ trong mộng vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi c.h.ế.t vẫn còn lẩm bẩm cái tên Lam Anh, chứng tỏ Triều Lộ rất quan tâm đến Lam Anh, thực chất nàng cũng rất muốn đòi lại công đạo cho Lam Anh.

Triều Lộ của hiện tại có lẽ là có nỗi khổ tâm gì đó, mới không dám điều tra chân tướng.

Hoặc cũng có thể, chính vì sự do dự lùi bước của nàng lúc này, mới dẫn đến bi kịch cuối cùng.

Yến Từ Vãn dịu giọng, ôn tồn hỏi: “Triều phu nhân nói ngươi đã sớm rời khỏi Tương Châu, nhưng ngươi lại vẫn trốn trong Từ Tâm quan, ngươi là vì không yên tâm về Triều phu nhân? Hay là vì canh cánh cái c.h.ế.t của Lam Anh, không cam tâm cứ thế rời đi?”

Triều Lộ c.ắ.n c.h.ặ.t môi không đáp.

Yến Từ Vãn ôn tồn nói: “Ta nhìn ra được, ngươi hẳn là có nỗi khổ tâm, ngươi không tiện ra mặt thăm dò chân tướng. Không sao, ngươi có thể đem tất cả những gì ngươi biết nói cho ta, ta sẽ tra rõ chân tướng, thay Lam Anh đã khuất đòi lại công đạo.”

Triều Lộ nhìn dáng vẻ yếu ớt của nàng, nhỏ giọng nói.

“Ngươi ốc không mang nổi mình ốc.”

Yến Từ Vãn biết bộ dạng thê t.h.ả.m hiện tại của mình quả thực không có sức thuyết phục gì, nhưng nàng không hề né tránh điểm này, mà thản nhiên đáp lại: “Ngươi có từng nghĩ tới, chính vì ta đang lâm vào khốn cảnh, đã không còn đường lui, mới bắt buộc phải tra rõ chân tướng sự việc? Vì điều này, ta có thể bất chấp tất cả.”

Triều Lộ sững sờ.

Nàng chỉ cảm thấy Ninh Từ là Bồ Tát đất qua sông, bản thân còn lo chưa xong, ai ngờ Ninh Từ không những không bị khốn cảnh đ.á.n.h gục, ngược lại còn muốn nghênh nan nhi thượng (đón khó mà lên).

Nàng vừa khiếp sợ, lại vừa khâm phục.

“Bây giờ ta đã bị cuốn vào vụ án h.i.ế.p sát liên hoàn, nha môn đã ban bố lệnh truy nã ta, những kẻ bên ngoài kia đều coi ta là kẻ g.i.ế.c người. Ta không thể khoanh tay chịu c.h.ế.t, chỉ có thể tra rõ chân tướng, bắt được hung phạm thực sự, như vậy mới có thể trả lại sự trong sạch cho bản thân. Triều Lộ, đây là cơ hội tự cứu cuối cùng của chúng ta, ta không muốn bỏ cuộc, xin ngươi cũng đừng bỏ cuộc, được không?”

Thần sắc Yến Từ Vãn vô cùng khẩn thiết, lời nói của nàng đã chạm đến Triều Lộ.

Lam Anh là tỳ nữ thiếp thân của Triều Lộ, các nàng từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm sâu đậm, Triều Lộ đã sớm coi Lam Anh như nửa người tỷ muội, cái c.h.ế.t của Lam Anh đả kích rất lớn đối với nàng, nàng gần như đêm nào cũng mơ thấy Lam Anh.

Lam Anh trong mộng cả người đầy m.á.u, khóc lóc vươn tay về phía nàng, cầu xin nàng cứu mạng.

Trong lòng Triều Lộ tràn ngập sự áy náy và bi thống, nàng sở dĩ ở lại Từ Tâm quan, mãi không rời đi, một phần lớn nguyên nhân chính là muốn nhìn thấy chân hung của vụ án h.i.ế.p sát liên hoàn bị bắt giữ.

Nhưng nàng đã đợi rất lâu, cũng không đợi được một kết quả như mong muốn.

Nay nha môn đã nhắm Ninh Từ là hung thủ, nhưng Triều Lộ rất rõ, Ninh Từ không thể nào là hung thủ, hung thủ thực sự vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, công đạo thuộc về Lam Anh vẫn xa vời vợi.

Triều Lộ giằng co hồi lâu, mới gian nan mở miệng.

“Ta cũng không muốn bỏ cuộc, nhưng chỉ có hai người chúng ta, thực sự có thể bắt được hung thủ sao?”

Yến Từ Vãn không chút do dự đáp: “Đương nhiên có thể! Ngươi phải tin ta, càng phải tin chính mình!”

Triều Lộ nghĩ đến Lam Anh c.h.ế.t t.h.ả.m, Lam Anh từ nhỏ phụ mẫu đều mất, không có người thân, nàng chính là người mà Lam Anh tin tưởng nhất bên cạnh. Nay Lam Anh bị người ta hại c.h.ế.t, nếu ngay cả nàng cũng không nguyện đứng ra giúp Lam Anh đòi lại công đạo, thì sẽ không còn ai nhớ đến một tỳ nữ nhỏ bé như Lam Anh nữa.

Giống như lời Ninh Từ vừa nói, đây là cơ hội cuối cùng của các nàng.

Một khi bỏ lỡ cơ hội này, Lam Anh chỉ có thể ngậm oan nơi chín suối, không còn ai bận tâm nàng ấy bị kẻ nào sát hại nữa.

Yến Từ Vãn nhìn ra Triều Lộ có chút d.a.o động, quả quyết vươn tay phải về phía đối phương, ánh mắt cực kỳ chân thành.

“Chúng ta cùng hợp tác đi.”

Triều Lộ thầm nhủ với bản thân, cứ tin nàng một lần đi, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Lam Anh c.h.ế.t oan uổng.

Triều Lộ lấy hết dũng khí, chậm rãi giơ tay phải lên.

Đầu ngón tay hai người chạm nhau, sau đó nắm c.h.ặ.t lấy nhau, tựa như đạt thành một khế ước nào đó.

“Được, chúng ta cùng nhau.”

Lời này vừa thốt ra, trên mặt Yến Từ Vãn lập tức nở nụ cười.

“Tốt quá rồi.”

Triều Lộ ngồi xuống mép giường, bắt đầu kể lại tao ngộ của mình và Lam Anh.

Mười ngày trước, nàng vì có chút xích mích với người nhà, ở nhà cảm thấy khó chịu, vừa vặn lúc đó Từ Tâm quan thu nhận một bé gái mắc bệnh nặng bị người nhà vứt bỏ, bé gái tên là A Phúc.

Triều Lộ lấy danh nghĩa đi đạo quan cầu phúc, dẫn theo Lam Anh rời khỏi nhà, dự định đến Từ Tâm quan chữa bệnh cho A Phúc, nhân tiện còn có thể ở lại Từ Tâm quan vài ngày, mượn cơ hội giải tỏa chút tâm trạng buồn bực.

Các nàng lên xe ngựa không lâu thì ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại, các nàng phát hiện mình bị nhốt trong một căn phòng tối tăm, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, mắt bị bịt vải đen, miệng cũng bị nhét giẻ.

Triều Lộ và Lam Anh lớn tiếng kêu cứu, kết quả không những không gọi được người đến cứu, ngược lại còn gọi tặc nhân đến.

Kẻ đó x.é to.ạc y phục của Triều Lộ, bắt đầu dùng roi đ.á.n.h đập cơ thể nàng.

Nàng đau đến mức toàn thân run rẩy, cảm giác nhục nhã khi bị lột y phục càng khiến nàng sống không bằng c.h.ế.t.

Tặc nhân dường như cảm thấy như vậy chưa đủ thỏa mãn, đưa tay giật miếng giẻ nhét trong miệng Triều Lộ ra, đồng thời bóp c.h.ặ.t cằm nàng, dùng giọng điệu đầy ác ý nói: “Kêu đi, khóc đi, âm thanh càng lớn càng tốt, ta cứ thích nghe tiếng khóc la của các ngươi, bất lực và tuyệt vọng, thật khiến người ta cảm thấy hưng phấn.”

Triều Lộ cảm nhận được hơi thở của đối phương phả lên mặt mình, đối phương chắc chắn cách mình rất gần.

Điều này khiến nàng vừa sợ hãi vừa buồn nôn.

Nhưng nàng cố nhịn không la hét ầm ĩ, mà dùng giọng điệu nức nở, run rẩy nói.

“Ta là nữ nhi của Lục sự Tham quân Tương Châu Triều Viễn Chi, vị hôn phu của ta là Tiêu gia Lục lang, gia chủ hiện tại của Tiêu gia là Tiêu Văn Ý, ông ấy là Tể tướng đương triều, còn là Đại Lý Tự khanh, ông ấy là tổ phụ của vị hôn phu ta, nếu hôm nay ta c.h.ế.t ở đây, Triều gia và Tiêu gia đều sẽ không tha cho ngươi.”

Tặc nhân đó đột nhiên dùng sức, gần như muốn bóp nát cằm nàng.

“Ngươi đang uy h.i.ế.p ta?!”

Triều Lộ đau đến mức giọng nói cũng biến điệu: “Ta chỉ đang trần thuật sự thật, những nữ lang bị hại trước đây, đều chỉ là bách tính tầm thường, nhưng ta không giống vậy, đứng sau lưng ta là Triều gia và Tiêu gia. Nếu ngươi g.i.ế.c ta, chắc chắn sẽ chuốc lấy sự trả thù điên cuồng của Triều gia và Tiêu gia, ngươi xác định muốn làm như vậy sao?”

Đối phương hồi lâu không trả lời.

Triều Lộ phát hiện có hy vọng, lấy hết dũng khí tiếp tục thuyết phục.

“Dung nhan của ta chỉ là tầm thường, không đáng để ngươi vì ta mà đồng thời đắc tội Tiêu gia và Triều gia, chỉ cần ngươi thả chúng ta ra, chuyện hôm nay ta sẽ coi như chưa từng xảy ra, Triều gia và Tiêu gia tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà trả thù ngươi.”

Nàng đợi rất lâu, trái tim dần thót lên tận cổ họng, sự thấp thỏm lo âu chiếm cứ toàn bộ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Mãi đến khi nàng sắp tuyệt vọng bỏ cuộc, đột nhiên nghe thấy đối phương mở miệng nói.

“Ta có thể thả ngươi, nhưng ta có một điều kiện.”...

Khi Triều Lộ kể đến đây, dường như nhớ tới chuyện gì đó cực kỳ khủng khiếp, cơ thể không ngừng run rẩy, đôi môi mấp máy, muốn tiếp tục nói, nhưng làm sao cũng không phát ra được âm thanh.

Yến Từ Vãn nhìn dáng vẻ này của nàng, lòng bất giác chùng xuống, có một dự cảm chẳng lành.

“Điều kiện của hắn là gì?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 36: Chương 36: Cơ Hội Cuối Cùng | MonkeyD