Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 59: Món Nợ Nhân Tình

Cập nhật lúc: 24/03/2026 17:02

Yến Từ Vãn ăn ngay nói thật: “Ta muốn tiếp tục truy tra, tìm ra kẻ đã âm thầm vu oan giá họa cho ta.”

Tư Bất Bình bật cười: “Ngươi cũng thù dai gớm nhỉ.”

Yến Từ Vãn muốn nói kẻ tám lạng người nửa cân, bàn về bản lĩnh thù dai, người trước mặt này còn hơn cả nàng. Dẫu sao hắn cũng là kẻ tàn nhẫn tự tay diệt môn Tư gia, ngay cả cha ruột của mình, hắn cũng không tha, xứng danh đệ nhất ác nhân Đại Nghiệp!

Cũng chính vì sự tàn nhẫn này của hắn, khiến ác danh của hắn truyền khắp Đại Nghiệp, ngay cả Yến Từ Vãn ở tận Tây Châu xa xôi cũng từng nghe danh.

“Đã ngươi không sợ phiền phức cứ khăng khăng muốn truy tra đến cùng, ta có thể giúp ngươi một việc nhỏ.”

Nói xong, Tư Bất Bình liền đưa một tấm lệnh bài bằng kim loại qua.

Yến Từ Vãn nhận lấy lệnh bài, lệnh bài màu đen hình tròn, mặt trước khắc chữ Nội Vệ phủ, mặt sau thì khắc vài dòng chữ nhỏ, là kỷ luật mà Nội Vệ phải tuân thủ.

Nàng không hiểu ý hắn: “Ngài đây là?”

“Đây là lệnh bài Nội Vệ, ngươi cầm lấy nó, trong thành Tương Châu sẽ không ai dám cản trở ngươi tra án, đợi sau khi việc thành, ngươi lại trả nó cho ta.”

Tấm lệnh bài này đối với Yến Từ Vãn mà nói rất hữu dụng, nàng không muốn bỏ lỡ, nói thẳng: “Vô công bất thụ lộc, Đại các lĩnh có cần ta làm chút gì không?”

Tư Bất Bình bưng chén trà trước mặt lên, hỏi ngược lại: “Ngươi cảm thấy ngươi có thể làm gì cho ta?”

Yến Từ Vãn mím môi, sắc mặt có chút quẫn bách.

Nàng chỉ là một cô nhi sa sút không có vật gì đáng giá, bản thân còn lo chưa xong, lấy đâu ra năng lực đi giúp người khác làm việc?

Tư Bất Bình nhấp một ngụm trà, nước trà trôi xuống cổ họng xua tan đi hơi rượu.

Hắn chậm rãi nói: “Ta tạm thời không cần ngươi làm gì, tấm lệnh bài này cứ coi như ngươi nợ ta một ân tình, ngày sau khi ta cần, ngươi lại trả.”

Yến Từ Vãn biết nợ ân tình là khó trả nhất, nhưng tấm lệnh bài này đối với nàng lại rất có ích.

Nàng lựa chọn nhận lấy lệnh bài: “Vậy cứ quyết định thế đi.”

Khi nàng rời khỏi thiện đường, trở về Tây viện, liền nhìn thấy Tra Bỉnh Lương đang đứng ngoài cửa phòng khách.

Thấy nàng bình an vô sự trở về, Tra Bỉnh Lương thở phào nhẹ nhõm.

Ông đang định xoay người về phòng, lại bị Yến Từ Vãn lên tiếng gọi lại.

“Lương thúc, ngài có biết vì sao Đại các lĩnh lại lặn lội đường xa đến Tương Châu không?”

“Nghe nói gần Tương Châu có sơn tặc hoành hành, Thánh nhân phái Đại các lĩnh đến dẹp loạn.” Tra Bỉnh Lương nghi hoặc nhìn nàng. “Ngươi đột nhiên hỏi chuyện này làm gì?”

“Ta chỉ hơi tò mò thôi, thời gian không còn sớm nữa, ngài ngủ sớm đi.”

Yến Từ Vãn trở về phòng của mình.

Nàng cởi y phục kiểm tra vết thương, chỗ sưng đỏ đã giảm đi rất nhiều, xem ra t.h.u.ố.c mỡ Lưu Thị đưa rất hữu dụng.

Đợi thay t.h.u.ố.c băng bó lại vết thương xong, nàng nằm lên giường, trong đầu hiện lên những chuyện xảy ra vào ban ngày—

Ô Lan Thập Tam ẩn nấp trong bóng tối, Hạ Xuân Chước lai lịch bất minh, vô số điểm đáng ngờ trong vụ án h.i.ế.p sát liên hoàn, tương lai của Triều Lộ và Lưu Thị, cuối cùng là ánh mắt kỳ quái của Tư Bất Bình khi nhìn nàng.

Từng màn hình ảnh xẹt qua trong đầu nàng, khiến tâm trí nàng ngày càng rối bời.

Nàng hít sâu một hơi nhắm mắt lại, không thể nghĩ nữa, nếu không trời sẽ sáng mất.

Bất kể nan đề lớn đến đâu, cũng không thể ngăn cản nàng đi ngủ!

Một đêm ngon giấc.

Hôm sau, lệnh truy nã Yến Từ Vãn đều bị xé bỏ, cổng thành mở cửa như thường lệ, bách tính có thể ra vào bình thường.

Mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo.

Tuy nhiên, Triều phủ lại xảy ra một chuyện lớn, Triều Lộ lại mất tích rồi!

Yến Từ Vãn sau khi biết chuyện, lập tức cùng Lý Thừa Ca, Tra Bỉnh Lương ngồi xe ngựa chạy tới Triều phủ.

Ai ngờ Triều Viễn Chi bệnh vái tứ phương, lại một mực cho rằng Yến Từ Vãn đã bắt cóc Triều Lộ, hùng hổ túm lấy nàng bức vấn.

“Ngươi rốt cuộc giấu con gái ta ở đâu?!”

Tiêu Vọng tiến lên kéo Triều Viễn Chi ra, khuyên nhủ: “Thế thúc, hôm qua Triều Nhị Nương được đưa về xong, liền không có người ngoài nào tới cửa nữa, chuyện này hẳn không phải do người ngoài làm.”

Sắc mặt Triều Viễn Chi xanh mét, cố nén lửa giận nói.

“Nếu không phải người ngoài bắt cóc Nhị Nương, chẳng lẽ là Nhị Nương tự mình bỏ chạy sao? Nó nếu muốn chạy, cớ gì phải tự mình trở về? Chắc chắn là có kẻ lẻn vào nhà, bắt cóc nó đi! Ta biết hai ngày nay nó luôn lêu lổng cùng Ninh Từ, chỉ có thể là Ninh Từ bắt cóc nó!”

Nói rồi ông ta liền định lao về phía Yến Từ Vãn.

“Ninh Từ, ngươi trả con gái lại cho ta!”

Tra Bỉnh Lương đứng ra làm chứng cho Yến Từ Vãn: “Tối qua Ninh nương t.ử luôn ở trong quan dịch, tất cả mọi người trong quan dịch đều có thể chứng minh chuyện này.”

Triều Viễn Chi lập tức tắt lửa.

Ông ta lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, hoảng hốt bất an nói: “Nếu không phải Ninh Từ, thì còn có thể là ai? Nhị Nương vất vả lắm mới trở về, ta còn chưa kịp nhìn thấy nó, nó đã lại biến mất, ông trời tại sao lại đối xử với ta như vậy?”

Nhìn bộ dạng chật vật tiều tụy của ông ta, Triều Phúc đau lòng không thôi, vội vàng an ủi: “Chủ quân đừng vội, chúng ta đã phái toàn bộ nhân mã có thể huy động ra ngoài rồi, bọn họ đang lục soát từng nhà trong thành tìm kiếm Nhị Nương, chỉ cần Nhị Nương còn ở trong thành, nhất định sẽ tìm được.”

Triều Viễn Chi run giọng hỏi: “Vậy nếu nó đã bị đưa ra khỏi thành thì sao?”

Triều Phúc không trả lời được.

Nếu người còn ở trong thành, may ra còn có hy vọng tìm lại được, nhưng một khi đã ra khỏi thành, hy vọng tìm lại được sẽ cực kỳ mong manh.

Miệng Triều Viễn Chi không ngừng lẩm bẩm tên Nhị Nương, hốc mắt vằn vện tía m.á.u, cả người như già đi mấy tuổi chỉ sau một đêm.

Yến Từ Vãn hỏi Tiêu Vọng về diễn biến cụ thể của sự việc.

Tiêu Vọng đem những gì hắn biết nói ra hết.

Tối qua, Ngụy Lan Sinh đích thân đưa Triều Lộ về Triều phủ, lúc đó Triều Viễn Chi và Triều Việt vẫn còn ở Thứ sử phủ, chưa về, người tiếp đón Ngụy Lan Sinh là quản gia Triều Phúc.

Sau khi về nhà, Triều Lộ đến Đào Nhiên cư thăm mẫu thân Lưu Thị, sau đó không thấy trở ra nữa.

Đợi đến khi Triều Viễn Chi, Triều Việt, Tiêu Vọng trở về Triều phủ, đã là đêm khuya.

Bọn họ nghe tin Triều Lộ đã về, lập tức chạy đến Đào Nhiên cư, kết quả lại chỉ thấy Lưu Thị, Triều Lộ đã không rõ tung tích.

Triều Viễn Chi lật tung cả Triều phủ lên, không ai biết Triều Lộ đi đâu, ông ta trắng đêm phái người ra ngoài tìm kiếm, đến nay vẫn bặt vô âm tín.

Yến Từ Vãn nghe xong, cảm thấy toàn bộ sự việc đều rất kỳ quái.

Nàng hỏi: “Triều phu nhân đâu?”

Tiêu Vọng lắc đầu: “Ta không gặp bà ấy, nghe nói bà ấy vẫn đang bệnh.”

Yến Từ Vãn chuyển hướng nhìn Triều Viễn Chi, nói thẳng: “Ta muốn gặp Triều phu nhân một lát.”

Triều Viễn Chi không cho nàng sắc mặt tốt.

“Không được, nội t.ử đang bệnh, cần tĩnh dưỡng, không thể bị quấy rầy.”

Yến Từ Vãn đã sớm đoán được ông ta sẽ có phản ứng như vậy, tiếp tục nói: “Ta nghi ngờ sự mất tích của Triều Lộ có liên quan đến vụ án h.i.ế.p sát liên hoàn, Triều phu nhân hẳn là người cuối cùng gặp Triều Lộ trước khi nàng ấy mất tích, ta cần phải hỏi chuyện Triều phu nhân.”

Triều Viễn Chi cười lạnh, đang định châm chọc, lời còn chưa ra khỏi miệng, đã nhìn thấy lệnh bài Nội Vệ phủ trong tay Yến Từ Vãn.

Lời đến khóe miệng bị ông ta nuốt ngược trở lại, ông ta khó tin hỏi.

“Sao ngươi lại có lệnh bài của Nội Vệ phủ?”

“Đây là Đại các lĩnh đưa cho ta, ngài ấy ủy quyền cho ta truy tra vụ án h.i.ế.p sát liên hoàn.”

Triều Viễn Chi gắt gao nhìn chằm chằm vào tấm lệnh bài Nội Vệ phủ kia, dường như muốn dùng ánh mắt nhìn xuyên thấu nó.

Trầm mặc hồi lâu, ông ta mới chậm rãi đứng dậy dưới sự dìu đỡ của Triều Phúc.

“Đi thôi, ta đưa ngươi đi gặp bà ấy.”

Mục đích đã đạt được, Yến Từ Vãn cất lệnh bài đi, mỉm cười: “Làm phiền Triều Tham quân.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 59: Chương 59: Món Nợ Nhân Tình | MonkeyD