Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 1
Cập nhật lúc: 20/03/2026 09:00
Chương 1 Là tự nguyện, không phải đang dỗi hờn với ai
Ngày mùng 7 tháng 7, tiết Tiểu Thử.
Bên bờ một con suối nhỏ dưới chân núi sau thôn Ao Lý.
“Xin lỗi."
Chu Vi Dân nhìn cô thiếu nữ đứng cách mình ba bước chân với ánh mắt đầy vẻ áy náy:
“Nếu có thể, anh cũng không muốn hủy hôn với em, nhưng mà..."
“Tôi không chấp nhận, càng không muốn nghe anh nói."
Thiếu nữ có vẻ ngoài trắng trẻo, kiêu kỳ như tiên nữ hạ phàm.
Cô đứng dưới cây liễu rủ bên bờ suối, cả người như đang tỏa sáng.
Cô căng thẳng mặt mày nói xong, liền quay người bỏ đi.
“Em... em không thể nghe anh nói hết câu sao?"
Vẻ áy náy trong mắt Chu Vi Dân càng đậm hơn, đồng thời anh ta cũng cảm thấy hết cách, cho rằng thiếu nữ lại đang giở tính tiểu thư, không nhịn được mà cao giọng:
“Cho dù em có oán hận anh hủy hôn, nhưng có cần thiết phải đem chuyện đại sự cả đời ra làm trò đùa không?"
“Chuyện của tôi không mượn anh quản!"
Thiếu nữ tức giận đáp lại một câu, nhưng không hề quay đầu, cũng không dừng bước.
“Gả cho một gã đàn ông từng có một đời vợ, làm mẹ kế của ba đứa con, đầu óc em đúng là vào nước rồi, tự tìm khổ vào thân!"
Chu Vi Dân hét lên sau lưng thiếu nữ, giọng điệu đầy vẻ không tán thành.
“Tôi nguyện ý."
Thiếu nữ dừng bước, quay người nhìn vị hôn phu cũ đang đứng chôn chân tại chỗ.
Đôi mắt hồ ly long lanh nước đầy vẻ phẫn nộ, cô hậm hực nói:
“Chu Vi Dân, anh nghe cho kỹ đây, tôi ghét anh!
Chúng ta đã đính hôn được ba năm rồi, mắt thấy hai nhà sắp tổ chức đám cưới, vậy mà nhà anh đột nhiên chê bai sức khỏe tôi không tốt, lo lắng sau khi kết hôn tôi không sinh được con cho anh, thế là chạy đến nhà tôi khăng khăng đòi hủy hôn.
Mẹ anh còn nói trước mặt người nhà tôi rằng, bảo tôi đừng làm lỡ dở anh, kẻo sau này anh không có nổi một m-ụn con nối dõi sẽ bị người trong thôn cười chê.
Chu Vi Dân, anh thử nói xem lúc trước anh làm gì rồi?
Mặt dày mày dạn lôi kéo mẹ anh đến nhà tôi cầu hôn, vậy mà chỉ mới ba năm, anh đã lén lút qua lại với thanh niên tri thức Tô ở khu nhà tri thức, đừng tưởng là không ai biết!"
Vành mắt đỏ hoe, thế nhưng thiếu nữ vẫn cố kềm chế không để nước mắt rơi xuống.
Nói xong, cô quay người tiếp tục đi về phía trước.
“Anh..."
Khóe miệng Chu Vi Dân mấp máy, ánh mắt phức tạp, muốn nói gì đó nhưng mãi chẳng thốt ra lời.
Thật không ngờ, ngay lúc anh ta còn đang do dự có nên đuổi theo thiếu nữ hay không, thì thấy cô dường như trượt chân, cả người ngã ngửa về phía sau.
“Lê Bảo..."
Đây là tên mụ của thiếu nữ.
Từ nhỏ đến lớn, người nhà và dân làng đều gọi cô như vậy.
Chu Vi Dân thần sắc lo lắng, vừa liên tục gọi tên vừa guồng chân chạy về phía cô gái đã ngã sõng soài trên đất.
Khương Lê bị đ-ánh thức bởi tiếng ve sầu kêu râm ran và tiếng tranh cãi lúc bổng lúc trầm.
Lông mày khẽ nhíu lại, ngay khi cô định mở mắt ra, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một đoạn ký ức.
Điều kỳ lạ là, đoạn ký ức này không phải của chính Khương Lê, và ngay sau đó, trong đầu lại hiện ra một cuốn sách...
“Tôi đã nói không đồng ý là không đồng ý, muốn con gái tôi gả cho một gã một đời vợ để làm mẹ kế, trừ khi tôi ch-ết!"
Thái Tú Phân, tức mẹ Khương, vừa lau nước mắt vừa nói:
“Lê Bảo đồng ý gả cho gã đó là vì nó đang dỗi với thằng khốn Chu Vi Dân, chưa suy nghĩ kỹ mới quyết định như vậy.
Còn ông?
Ông bị làm sao thế?
Lê Bảo cũng là con gái của Khương Lai Căn ông, tại sao ông chẳng suy nghĩ gì đã chốt hạ với Chủ nhiệm Ngô ở công xã, muốn tác thành cho Lê Bảo nhà mình với người tên Lạc Yến Thanh kia?
Đối phương rõ ràng đã có ba đứa con, hơn nữa tuổi tác còn lớn hơn Lê Bảo nhà mình gần mười tuổi, ông làm vậy chẳng phải là đẩy Lê Bảo vào hố lửa sao?"
Trong nhà chính lúc này ngồi đầy người, gồm có cả đàn ông, phụ nữ và trẻ nhỏ.
Mỗi người đều mím c.h.ặ.t môi, vẻ mặt nghiêm trọng, nghe mẹ (mẹ chồng, bà nội) của họ đang tố cáo cha (cha chồng, ông nội).
“Bà nghe xem bà đang nói cái gì đấy..."
Khương Lai Căn là chủ gia đình, cũng là đại đội trưởng của thôn Ao Lý.
Lúc này ông chỉ cảm thấy đau đầu nhức óc.
Rõ ràng ông vì lo cho con gái nên mới nhân lúc Chủ nhiệm Ngô ở công xã nói chuyện phiếm với mình, kể rằng lãnh đạo cũ của ông ấy ở Bắc Thành nhờ ông ấy làm một việc, đó là tìm đối tượng cho một nhân tài nghiên cứu khoa học từ nước ngoài về tên là Lạc Yến Thanh.
Nếu không phải cảm thấy con gái nhà mình tốt, liệu người ta có nhắc chuyện này với ông không?
