Trọng Sinh Về Bên Anh - Chương 7
Cập nhật lúc: 21/08/2026 03:02
Sau khi cúp máy, anh quay sang nhìn tôi.
Lục Yến: "Chuyện bên ngoài cứ để tôi.
Em bây giờ nên về nhà một chuyến."
Tôi hiểu ý anh. Phải trấn an ba tôi.
Tôi: "Em biết rồi."
Rời Lục Thị, tôi lái xe thẳng về nhà.
Anh nói đúng. Tôi không cần lo dư luận nữa.
Việc cần làm là giải quyết trận chiến trong nhà.
Vừa bước vào phòng khách, một chiếc máy tính bảng bay thẳng đến chân tôi.
Lâm Vĩ: Mặt đỏ bừng. "Con xem con đã làm ra chuyện tốt gì!"
Tay ông run run chỉ vào tôi.
Mẹ tôi: Vuốt lưng ông, vẻ mặt lo lắng.
Tôi bình tĩnh nhặt máy tính bảng lên.
Màn hình vẫn hiện tin tức bôi nhọ.
Tôi: Thản nhiên. "Chỉ là tin lá cải thôi ba."
Lâm Vĩ: Gầm. "Lá cải?
Cổ phiếu Lâm Thị sáng nay mở cửa đã cắm đầu.
Tất cả là vì tin tức c.h.ế.t tiệt của con!
Con còn mặt mũi nói là lá cải?"
Tôi: Ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ông.
"Vậy ba nghĩ con nên làm gì?
Khóc lóc, rồi chạy đi cầu xin Cố Triết tha thứ?
Để anh ta tiếp tục lừa tình con, lừa cả công ty chúng ta sao?"
Lâm Vĩ: Sững. "Con nói vậy là có ý gì?"
Tôi: Đặt máy tính bảng xuống. Giọng lạnh đi.
"Ý trên mặt chữ.
Ba nghĩ cổ phiếu vô duyên vô cớ lao dốc sao?
Là Cố Triết giở trò.
Anh ta cấu kết Vương gia, muốn thôn tính Lâm Thị.
Những tin này cũng là một tay anh ta và Diệp Tâm Nhã tung ra.
Mục đích: hủy danh tiếng con, gây áp lực cho Lâm Gia."
Một tràng không vấp. Từng câu rõ ràng, logic.
Ba tôi sốc. Nhìn tôi như nhìn người xa lạ.
Lâm Vĩ: "An An, sao con biết những chuyện này?"
Tôi: "Ba không cần biết con biết sao.
Ba chỉ cần biết con gái ba không còn là đứa ngốc vì tình nữa.
Con đang cứu công ty chúng ta.
Và người hợp tác với con là Lục Yến."
Đúng lúc đó điện thoại ba tôi reo.
Đối tác làm ăn lâu năm - ông Trương.
Ông do dự rồi bắt máy.
Lâm Vĩ: "Alo lão Trương?"
Ông Trương: "Lão Lâm, ông xem tin tức chưa?
Trời ơi, Cố gia bị phốt to rồi!
Thằng Cố Triết đúng là cầm thú!"
Ba tôi ngẩn người. Vội mở trang tin khác.
Tiêu đề đập vào mắt, chấn động gấp 10 lần:
*_#BÓC PHỐT: Cố thiếu gia bắt cá hai tay
Lén lút hẹn hò với bạn thân Lâm tiểu thư 2 năm
BẰNG CHỨNG KHÔNG THỂ CHỐI CÃI#__
Bên dưới là toàn bộ ảnh tôi vừa gửi. Sắc nét từng chi tiết.
Ba tôi c.h.ế.t lặng. Hai mắt dán vào màn hình.
Sự tức giận dần được thay bằng kinh ngạc tột độ.
Mẹ tôi: Che miệng. "Trời đất... thằng nhóc này..."
Lâm Vĩ: Lắp bắp. "Sao... sao lại có thể..."
Cuộc gọi với ông Trương vẫn chưa cúp. Tiếng la ó vẫn vang.
Nhưng ba tôi đã không còn tâm trí nghe.
Ông run run lướt bình luận.
Cư dân mạng quay xe 180 độ.
Cư dân mạng A: "Trời ơi đôi cặn bã."
Cư dân mạng B: "Tội nghiệp Lâm tiểu thư. Vừa bị cắm sừng vừa bị đổ vỏ."
Cư dân mạng C: "Thảo nào mất kiểm soát. Ai chịu nổi?"
Cư dân mạng D: "Cố Triết cút khỏi giới kinh doanh!
Diệp Tâm Nhã trà xanh hạng nặng!
Ủng hộ Lâm tiểu thư và Lục tổng!"
Kế hoạch của Lục Yến thành công mỹ mãn.
Chưa đầy nửa tiếng, tôi từ kẻ điên vì tình
biến thành nạn nhân đáng thương.
Còn Cố Triết và Diệp Tâm Nhã bị nhấn chìm trong nước bọt dư luận.
Lâm Vĩ: Ngẩng lên. Ánh mắt phức tạp.
"An An, chuyện này... là thật sao?"
Tôi: Bình tĩnh. "Đúng ba.
Hai người họ qua lại 2 năm rồi.
Nếu không phải con vô tình phát hiện,
không biết còn bị dắt mũi đến bao giờ."
Tôi nói dối không chớp mắt.
Nhưng trong tình huống này, đây là lời giải thích hợp lý nhất.
Sự sắc bén và bình tĩnh của tôi khiến ba mẹ tin tưởng.
Mẹ tôi: Đau lòng ôm tôi.
"Con gái ngốc, sao không nói mẹ sớm hơn?
Con đã chịu nhiều rồi."
Tôi: Vỗ lưng bà. "Không sao mẹ.
Chuyện này giúp con nhìn rõ bộ mặt thật của nhiều người."
Ba tôi trầm ngâm rất lâu. Rồi thở dài. Cầm điện thoại.
Lâm Vĩ: "Lão Trương, xin lỗi. Vừa rồi nhà tôi có chút chuyện.
Chuyện hợp tác lần trước, tôi đồng ý.
Còn nữa, về phía Cố gia, phiền ông nói với mọi người:
Lâm Thị từ nay cắt đứt mọi quan hệ làm ăn với bọn họ."
Một câu. Định đoạt số phận Cố gia trên thương trường.
Đây là sự phẫn nộ của người cha khi con gái bị bắt nạt.
Cúp máy, ba tôi nhìn tôi. Ánh mắt ôn hòa hơn.
Lâm Vĩ: "An An, chuyện lần này con làm tốt lắm.
Ba không ngờ con gái ba đã thật sự trưởng thành."
Sự công nhận của ba quý hơn bất cứ thứ gì.
Đúng lúc đó điện thoại tôi rung. Số lạ.
Tôi do dự rồi bắt máy.
Lục Yến: "Màn kịch hay lắm."
Tôi: "Chẳng phải đều do đạo diễn Lục chỉ đạo tốt sao?"
Đầu dây im lặng vài giây. Anh bật cười khẽ.
Lục Yến: "Cẩn thận. Bọn họ sẽ không dễ bỏ cuộc đâu."
Tôi: "Em hiểu. Em đang đợi họ."
Lục Yến: "Tốt. Đừng sợ. Luôn có tôi sau em."
Cúp máy.
Hai ngày sau.
Cố Thị tuyên bố tái cấu trúc. Thực chất là phá sản.
Cố Triết bị điều tra vì l.ừ.a đ.ả.o.
Diệp Tâm Nhã bị đuổi khỏi hội bạn tiểu thư.
Không ai dám nhận cô ta vào công ty.
Tôi đến Lục Thị làm thực tập sinh phòng thư ký như đã hứa.
Ngày đầu tiên, cả công ty nhìn tôi bằng ánh mắt khác.
Không còn khinh bỉ. Là tò mò và... nể phục.
Hứa Văn: Dẫn tôi đi làm quen.
"Lâm tiểu thư, chỗ ngồi của cô ở đây.
Gần văn phòng Lục tổng."
Tôi: "Cảm ơn anh."
Hứa Văn: Nhỏ giọng. "Cô cố lên.
Lục tổng... đã lâu rồi không cười."
Tôi gật đầu.
Giữa trưa.
Tôi mang cơm lên cho anh.
Lục Yến đang họp online. Thấy tôi, anh ra hiệu ngồi đợi.
Tôi mở hộp cơm. Mùi canh gà lan ra.
Họp xong, anh đi đến.
Lục Yến: "Lại nấu?"
Tôi: "Ừ. Sợ anh bỏ bữa."
Anh ngồi xuống. Ăn.
Lục Yến: "Ba em thế nào?"
Tôi: "Tin em rồi. Còn khen em trưởng thành."
Anh "ừ" một tiếng.
Tôi: "Anh thì sao? Áp lực lớn không?"
Lục Yến: Ngẩng lên nhìn tôi.
"Em nghĩ tôi sợ Cố Triết?"
Tôi: "Không. Em chỉ sợ anh mệt."
Anh khựng lại. Rồi gắp một miếng sườn bỏ vào bát tôi.
Lục Yến: "Ăn đi."
Tối.
Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
_"Lâm Mạn An, cô nghĩ mình thắng rồi sao?
Trò chơi còn dài."_
Số của Diệp Tâm Nhã.
Tôi chụp màn hình. Gửi cho Lục Yến.
Anh trả lời ngay:
"Đừng rep. Tôi xử lý."
Tôi: "Em không sợ."
Lục Yến: "Tôi biết. Nhưng tôi sợ."
Ba chữ cuối khiến tim tôi mềm nhũn.
Một tuần sau.
Lục Thị và Lâm Thị chính thức công bố hợp tác chiến lược.
Tin tức đăng trang nhất tài chính.
Phóng viên hỏi: "Lâm tiểu thư, quan hệ giữa cô và Lục tổng là?"
Tôi nắm tay Lục Yến trước ống kính.
Tôi: "Quan hệ theo đuổi và được theo đuổi.
Tôi đang theo đuổi anh ấy."
Cả hội trường ồ lên.
Lục Yến không rút tay ra. Anh chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt đó, tôi hiểu.
Là đồng ý.
Đêm.
Tôi về nhà. Ba mẹ đợi cửa.
Lâm Vĩ: "Con gái, vào ăn cơm."
Bữa cơm gia đình. Lâu lắm rồi.
Mẹ tôi: "An An, con gầy đi."
Tôi: "Con ổn. Có người chăm rồi."
Ba tôi cười. Lần đầu tiên sau rất lâu.
Lâm Vĩ: "Lục Yến là một thằng tốt.
Nó gọi cho ba hôm qua. Nói sẽ chăm con."
Tôi đỏ mặt.
Tôi: "Ba, con muốn nói...
Cảm ơn ba mẹ. Vì đã tin con."
Lâm Vĩ: "Nha đầu ngốc. Con là con của ba mẹ.
Không tin con thì tin ai."
Trước khi ngủ.
Tôi nhận được tin nhắn cuối cùng trong ngày.
Lục Yến: "Ngủ sớm. Mai tôi qua đón."
Tôi: "Vâng, sếp."
Lục Yến: "Gọi tên tôi."
Tôi: "Lục Yến."
Lục Yến: "Ừ."
Tôi ôm điện thoại, cười.
Kiếp trước tôi c.h.ế.t trong sự cô độc.
Kiếp này tôi có ba mẹ. Có anh.
Đủ rồi.
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn.
Cố Triết và Diệp Tâm Nhã có lẽ đang ở một nơi nào đó
nguyền rủa tôi.
Nhưng tôi không quan tâm.
Vì tôi đã có hậu phương vững chắc nhất:
Gia đình. Và người yêu tôi.
