Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 18
Cập nhật lúc: 20/02/2026 10:03
Ngay sau đó, Tần Liệt cảm nhận có thứ gì đó mềm mại chạm vào môi mình. Hứa Chi Miểu tinh nghịch khẽ cười: “Anh cũng nếm thử đi.”
Dù là vô tình hay hữu ý, Tần Liệt vẫn có cảm giác như khi nuốt miếng bánh đậu xanh vào miệng, môi mình đã lướt nhẹ qua đầu ngón tay cô…
Hứa Chi Miểu chỉ tự mình ăn một miếng nhỏ, nhưng lại đút cho Tần Liệt ăn đến mấy miếng liền.
Biết rằng không nên nạp quá nhiều đồ ngọt vào buổi tối, Hứa Chi Miểu nhìn Tần Liệt thu dọn bánh đậu xanh, sau đó đưa cho anh chiếc bình nước.
“Xong rồi, bây giờ chúng ta đi đ.á.n.h răng thôi.”
Hứa Chi Miểu đ.á.n.h răng xong xuôi, còn Tần Liệt ra sân sau để tắm rửa. Khi anh quay vào, cô đã ngồi chờ sẵn ở mép giường.
Tối nay, cô diện chiếc váy ngủ bằng voan mỏng mà cô đã lấy ra từ không gian riêng tư của mình. Thiết kế không quá phô trương, chỉ là phần cổ áo hơi rộng. Khi còn ở ngoài sân dưới ánh trăng lờ mờ, nó không quá nổi bật, nhưng khi vào phòng dưới ánh đèn dầu, chỉ cần cô khẽ trở mình, một mảng da thịt mịn màng trắng hồng đã lọt vào tầm mắt anh.
Cô vỗ nhẹ vào mép giường: “Lại đây nào.”
Tần Liệt tiến lại gần, Hứa Chi Miểu nằm xuống giường.
Thấy anh còn ngập ngừng, cô chớp mắt nhìn anh: “Không định ngủ sao?”
Cuối cùng, Tần Liệt cũng leo lên giường, thổi tắt ngọn đèn dầu rồi nằm xuống. Hứa Chi Miểu khẽ cười, thân thể hơi nghiêng về phía anh: “Ngủ ngon nhé, Tần Liệt.”
Hứa Chi Miểu chìm vào giấc ngủ sâu, trong khi Tần Liệt lại trằn trọc, mở mắt nhìn lên trần nhà rất lâu trong bóng đêm.
Trong vòng tay anh, cô gái nhỏ đang say giấc, hương thơm dễ chịu tỏa ra từ cơ thể và mái tóc cô. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần vươn tay là anh có thể chạm vào làn da mềm mại, mịn màng của cô…
Toàn thân Tần Liệt căng cứng, không dám cử động, nhưng cũng không nỡ rời xa.
Anh chợt nhớ lại lần đầu tiên Hứa Chi Miểu theo cha mẹ về quê.
Lúc đó, anh vừa từ ngoài đồng về, vừa hoàn thành công việc cấy mạ, người dính đầy bùn đất lấm lem. Cô gái đi ngang qua, theo sau cha mẹ mình. Cô gái thành thị được chăm bẵm kỹ lưỡng, mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc tết b.í.m hai bên, đôi mắt sáng ngời, làn da mịn màng như vỏ trứng, vòng eo còn mảnh dẻ hơn cả cành liễu.
Chỉ là một khoảnh khắc lướt qua, nhưng lại khiến Tần Liệt nảy sinh cảm giác tự ti và thất bại, tựa như một kẻ thua cuộc đang cố gắng trốn tránh, không dám đối diện.
Mình không thể với tới.
Dù tự nhủ là không thể, nhưng anh vẫn không thể ngăn bản thân lén nhìn cô thêm vài lần từ xa.
Cô rộng lượng, nhân hậu và thích cười, mỗi khi cô cười, khóe miệng lại hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh.
Ngày qua ngày, anh dần đắm chìm trong sự giằng xé nội tâm. Dù biết là điều không thể, anh vẫn không thể kìm lòng, giống như những nhân vật trong câu chuyện cổ tích mà các bậc cao niên trong thôn hay kể, yêu một vầng trăng treo tít trên trời cao.
Dù không thể chung sống với cô trọn đời, chỉ cần được âm thầm dõi theo cô thôi cũng đã đủ mãn nguyện.
Về sau, khi cha mẹ cô gặp tai nạn, mọi người đều cho rằng Tần Liệt đã tình cờ cứu được Hứa Chi Miểu. Chỉ riêng anh biết, anh đã quan tâm và để ý đến cô từ rất lâu nên mới kịp thời phát hiện ra cô có ý định gieo mình xuống sông.
Cũng chính nhờ sự kiện đó mà cô gả cho anh. Dù không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng anh vẫn dấy lên một niềm vui ích kỷ.
Thế nhưng, sau khi kết hôn, sự thờ ơ của cô lại như một gáo nước lạnh dập tắt mọi cảm xúc dâng trào trong lòng anh. Anh luôn hiểu rằng cô không hề vui vẻ. Nhưng sao hôm nay lại khác lạ, dường như cô đã trở nên gần gũi với anh hơn một chút…
Tần Liệt nằm bất động, cảm giác như đang lạc vào cõi mộng. Anh giữ nguyên tư thế, dòng suy nghĩ miên man cho đến tận khi trời hửng sáng mới chìm vào giấc ngủ.
…
Hứa Chi Miểu hoàn toàn không hay biết về những dằn vặt mà Tần Liệt phải trải qua suốt đêm dài. Cô ngủ rất sâu, không hề có một giấc mơ nào. Mãi đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa đều đặn, cô mới mơ màng tỉnh giấc.
“Vợ của Tần Liệt, dậy chưa con? Bà nấu xong bữa sáng rồi, mau dậy ăn đi.” Giọng nói dịu dàng của bà Diệp Tú Chi vọng vào từ ngoài cửa.
Hứa Chi Miểu vươn vai, thấy Tần Liệt vẫn còn say giấc, cô không đ.á.n.h thức anh. Cô khẽ đáp lại: “Cháu dậy ngay đây ạ,” rồi xoay người bước xuống giường, đi ra mở cửa.
