Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - 3
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:08
Tô Vãn Tinh xoay người đi ra sảnh phụ, cô gọi lớn tiếng người làm trong nhà.
“Dọn toàn bộ đồ đạc của Hà Tâm Nghi ra khỏi căn phòng đó ngay lập tức.”
Hà Tú Cầm từ nhà bếp bước ra, nghe thấy vậy liền sa sầm nét mặt và đi tới.
Bà ta đứng chắn trước mặt con gái mình, giọng điệu mang theo sự mỉa mai rõ rệt.
“Tô tiểu thư, cô làm thế này có phải là quá đáng lắm không?”
“Cô đừng quên, cô và Cửu gia mới chỉ tổ chức hôn lễ danh nghĩa, còn chưa có danh phận chính thức.”
“Hiện tại cô chưa phải là Phó phu nhân hợp pháp, lấy quyền gì mà ra lệnh ở Tĩnh Viên này?”
Hà Tâm Nghi đứng phía sau mẹ mình, cũng lên tiếng cười nhạo một cách đầy đắc ý.
Tô Vãn Tinh không hề nổi giận, khuôn mặt cô bình thản đến mức đáng sợ.
Cô quay sang nhìn Chu quản gia vừa mới bước vào đại sảnh.
“Chu quản gia, giấy tờ đăng ký kết hôn của tôi và Cửu gia hiện đang để ở đâu?”
Chu quản gia giật mình, vội vàng cúi đầu trả lời một cách cung kính.
“Thưa phu nhân, toàn bộ giấy tờ liên quan đều đang được cất giữ trong két sắt ở phòng làm việc.”
Tô Vãn Tinh đi cùng Chu quản gia bước vào phòng làm việc của Phó Cửu Trầm.
Chu quản gia mở két sắt, lấy ra một tập hồ sơ dày và đặt lên bàn.
Tô Vãn Tinh lật mở từng trang, ánh mắt dừng lại ở tờ thỏa thuận hôn nhân của hai gia tộc.
Kiếp trước, hai gia đình mới chỉ tổ chức nghi thức đám cưới công khai và ký các thỏa thuận.
Chính cô vì nghe lời Hứa Minh Triệt nên đã cố ý tìm mọi cách trì hoãn việc đi đăng ký.
Cô luôn dùng lý do sức khỏe không tốt để trốn tránh việc trở thành vợ hợp pháp của anh.
Nhìn vào dòng ngày tháng trên hồ sơ, tim cô bỗng đập mạnh liên hồi.
Ngày hôm nay, chính là ngày mà kiếp trước hai người vốn đã hẹn nhau sẽ đi đến cục dân chính.
Và cũng chính vào ngày này của kiếp trước, cô đã thu dọn vali để bỏ trốn theo tra nam.
Tất cả mọi chuyện cứ như một sự sắp đặt trớ trêu của số phận.
Lần này, cô tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc đó một lần nào nữa.
Cô cầm lấy tập giấy tờ thông tin cá nhân của mình, ánh mắt tràn ngập sự dứt khoát.
Đến giờ ăn sáng, Phó Cửu Trầm đã ngồi sẵn ở bàn ăn lớn tại phòng khách.
Anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, không khí xung quanh vô cùng trầm mặc.
Tô Vãn Tinh bước tới, cô không ngồi xuống ghế mà đi thẳng đến bên cạnh anh.
“Xoạch.”
Cô dứt khoát đặt toàn bộ giấy tờ tùy thân và thỏa thuận hôn nhân xuống trước mặt anh.
Phó Cửu Trầm hơi nhíu mày, anh ngước mắt lên nhìn cô đầy dò xét.
“Đây là cái gì?” Giọng anh trầm thấp.
“Giấy tờ của em và anh. Hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn ngay lập tức.”
Phó Cửu Trầm khẽ cười lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên sự dè chừng rõ rệt.
Anh đẩy tập giấy tờ ra xa một chút, không hề có ý định cầm lên xem.
“Tô Vãn Tinh, em lại muốn dùng cuộc hôn nhân này để đổi lấy điều gì từ tôi?”
“Hứa Minh Triệt lại bảo em đến cầu xin tôi giúp hắn việc gì sao?”
Tô Vãn Tinh nghe thấy cái tên đó liền cảm thấy ghê tởm, cô lắc đầu thật mạnh.
“Không liên quan đến hắn, em chỉ muốn trở thành vợ hợp pháp của một mình anh.”
Một tiếng sau, chiếc xe Rolls-Royce sang trọng màu đen lăn bánh trên đường phố.
Bên trong xe, Phó Cửu Trầm ngồi im lặng, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ đầy suy tư.
Tô Vãn Tinh ngồi bên cạnh anh, hai tay cô đan c.h.ặ.t vào nhau vì có chút hồi hộp.
Chiếc xe dừng lại ngay trước cổng của cơ quan đăng ký kết hôn quận.
Phó Cửu Trầm không vội xuống xe, anh quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt cô.
“Tô Vãn Tinh, đây là cơ hội cuối cùng để em có thể đổi ý và bước xuống xe.”
“Tôi tàn phế, tính tình lại không tốt, ở bên tôi em sẽ không có hạnh phúc.”
“Nếu ngày hôm nay em bước vào cánh cửa kia, tôi sẽ không bao giờ để em rời khỏi đời mình nữa.”
Giọng nói của anh mang theo một chút tự ti giấu kín và sự đe dọa lạnh lùng.
Tô Vãn Tinh nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bất an của anh, lòng cô mềm đi.
Cô chủ động vươn tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay to lớn của người đàn ông.
“Em chưa từng tỉnh táo và kiên định như hôm nay, Phó Cửu Trầm.”
Quy trình làm thủ tục diễn ra vô cùng nhanh ch.óng trong phòng VIP riêng biệt.
Tô Vãn Tinh cầm hai cuốn sổ chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi trong tay, lòng ngập tràn hạnh phúc.
Cô chủ động tiến lại gần xe lăn của anh, giơ điện thoại lên cao.
“Cửu gia, nhìn vào màn hình nào, chúng ta chụp một kiểu ảnh chung làm kỷ niệm.”
Phó Cửu Trầm vẫn giữ khuôn mặt nghiêm nghị, không biểu lộ nhiều cảm xúc ra bên ngoài.
Nhưng khi Chu quản gia đưa tờ giấy chứng nhận gốc cho anh, anh lại đón lấy rất cẩn thận.
Anh cất cuốn sổ đỏ vào sâu trong túi áo vest bên n.g.ự.c trái của mình.
“Nếu sau này em phát hiện ra mình đã chọn sai và hối hận thì sao?” Anh hỏi.
Tô Vãn Tinh mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh nhìn anh.
“Vậy thì anh hãy trói c.h.ặ.t em lại, đừng bao giờ cho em có cơ hội để hối hận.”
Phó Cửu Trầm khẽ run lên, trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua một tia d.a.o động.
Anh im lặng quay xe lăn đi thẳng ra phía cửa, nhưng khóe môi đã giảm bớt vẻ lạnh lùng.
Chiếc xe Rolls-Royce nổ máy, từ từ chuyển bánh để trở về Tĩnh Viên.
Tô Vãn Tinh và Phó Cửu Trầm ngồi cùng nhau ở băng ghế phía sau của xe.
Không gian bên trong xe vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ vận hành êm ái.
“Rầm rầm rầm.”
Điện thoại của Tô Vãn Tinh trong túi xách đột ngột vang lên một hồi chuông ch.ói tai.
Màn hình hiển thị rõ ràng cái tên: Hứa Minh Triệt.
Phó Cửu Trầm liếc mắt nhìn qua, sắc mặt anh lập tức trở nên vô cùng âm trầm, lạnh lẽo.
Tô Vãn Tinh không hề hoảng hốt, cô mỉm cười rồi dứt khoát bấm nút nghe.
Cô nhấn luôn vào biểu tượng loa ngoài, đặt điện thoại ngay ở giữa hai người.
Giọng nói lo lắng, giả tạo của Hứa Minh Triệt lập tức vang vọng khắp khoang xe rộng rãi.
“Vãn Tinh! Em đang ở đâu rồi? Sao hôm qua không đến sân bay gặp anh?”
“Anh biết em bị tên tàn phế Phó Cửu Trầm đó ép buộc nên mới phải gả vào Phó gia!”
“Em đừng sợ, anh đã chuẩn bị mọi thứ để đưa em trốn đi rồi, nghe lời anh nhanh lên!”
Tô Vãn Tinh nhìn thẳng vào khuôn mặt đang căng thẳng của Phó Cửu Trầm, cô cất giọng lạnh lùng.
“Hứa Minh Triệt, nghe cho rõ. Tôi không bị ép.”
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng đan năm ngón tay của mình vào bàn tay của Phó Cửu Trầm.
“Là tôi tự nguyện lấy anh ấy.”
3.
Một tấm thiệp mời viền vàng tinh xảo được đặt ngay ngắn trên bàn trà của Tĩnh Viên.
Tô Vãn Tinh cầm lên, khóe môi khẽ nhếch thành một đường lạnh lẽo.
Đây là thiệp mời tiệc sinh nhật của chị kế cô, Tô Ý Nhu.
Mặt trước tấm thiệp in rõ ba chữ: "Nhị tiểu thư Tô gia".
Tô gia cố tình không viết ba chữ "Phó phu nhân", hạ thấp thân phận đã kết hôn của cô.
Họ cho rằng cô vẫn như kiếp trước, chỉ là một quân cờ đáng thương bị ép gả.
Phó Cửu Trầm ngồi trên xe lăn, ánh mắt trầm mặc dán vào tấm thiệp mời kia.
“Mục đích thật sự của bữa tiệc này không phải chúc mừng sinh nhật.”
Tô Vãn Tinh đặt tấm thiệp xuống, giọng nói vô cùng bình thản.
“Lý Mạn Dung và Tô Ý Nhu muốn ép em nhường lại phần cổ phần còn lại của mẹ em.”
Kiếp trước, cô đã ngu ngốc ký vào tờ giấy nhượng quyền ngay trong ngày này.
Lần này, cô quay về để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.
