Trọng Sinh Về Ngày Bỏ Trốn, Tôi Quay Đầu Ôm Chặt Cửu Gia - 7
Cập nhật lúc: 17/07/2026 15:09
Dấu hiệu bệnh này giống hệt một triệu chứng nhẹ của chất độc mãn tính trong người Phó Cửu Trầm.
Tô Vãn Tinh dứt khoát rút kim bạc ra, châm ba mũi vào các huyệt vị ở n.g.ự.c bệnh nhân.
Bệnh nhân lập tức nôn ra một ngụm nước đen, tiếng thở dốc dần ổn định lại.
Toàn bộ hội trường im phăng phắc, chẩn đoán chính xác của cô khiến các chuyên gia cúi đầu.
Tần Mặc Sinh từ hàng ghế danh dự bước lên, đứng bên cạnh Tô Vãn Tinh trước ống kính truyền thông.
"Tô tiểu thư chính là tiểu sư thúc của tôi, truyền nhân đích thực của thần y môn!"
Lời tuyên bố của ông như một quả b.o.m dội xuống hội trường, đập tan hoàn toàn mọi tin đồn giả mạo.
Tô Ý Nhu đứng chôn chân tại chỗ, mặt mũi xám xịt, nhục nhã tột cùng trước hàng trăm ống kính.
Tần Mặc Sinh quay sang nhìn đám đông, giọng nói đầy xúc động.
"Mẹ của cô ấy, Dung Thanh Chi, năm xưa từng sở hữu thiên phú y học vô cùng cao."
"Truyền nhân của bà ấy tuyệt đối không phải là kẻ mà các người có thể bôi nhọ."
Buổi hội thảo kết thúc, Tô Vãn Tinh đi bộ ra hành lang vắng phía sau hội trường.
Một bóng người từ góc tối bước ra, chặn lối đi của cô.
Hứa Minh Triệt gương mặt đầy vẻ hối hận, ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự khát khao.
"Vãn Tinh, anh sai rồi, anh thật sự hối hận vì đã tin lời lừa dối của Tô Ý Nhu." Hắn tiến lại gần.
"Cô ta đã lừa anh, cô ta đứng sau tất cả mọi chuyện nhằm hãm hại em."
Tô Vãn Tinh lùi lại một bước, ánh mắt nhìn tra nam đầy vẻ ghê tởm.
Hứa Minh Triệt thấy cô lạnh lùng, vội vàng hạ thấp giọng để dụ dỗ.
"Anh biết một bí mật lớn về cái c.h.ế.t của mẹ em, hãy cùng anh bắt đầu lại, anh sẽ nói cho em biết."
Hắn nghĩ rằng sự thay đổi vị thế và thông tin này sẽ khiến cô mủi lòng quay lại.
Tô Vãn Tinh khẽ nhướng mày, cô âm thầm đưa tay vào túi áo, bấm nút ghi âm trên điện thoại.
"Hứa Minh Triệt, anh nghĩ tôi vẫn là đứa ngốc của kiếp trước sao?"
"Vãn Tinh, anh thật lòng mà! Vụ tin đồn giả mạo vừa rồi cũng là Tô Ý Nhu ép anh giúp một tay để hạ bệ em thôi!" Hứa Minh Triệt cuống cuồng tự thú.
Hắn hoàn toàn không biết lời nói của mình đã bị ghi lại trọn vẹn.
Tô Vãn Tinh tắt đoạn ghi âm, ánh mắt cô lạnh như băng tuyết mùa đông.
"Anh không xứng đứng ở đây nói chuyện với tôi."
"Cho dù Phó Cửu Trầm không có quyền thế, cho dù anh ấy có ra sao, tôi vẫn chọn anh ấy."
"Còn anh, ngay cả một sợi tóc của anh ấy cũng không bằng."
Cô dứt khoát quay lưng bước đi, chấm dứt hoàn toàn mọi ảo tưởng của tra nam.
Vừa bước lên xe Rolls-Royce, điện thoại của Tô Vãn Tinh đột ngột rung lên một số lạ.
Cô nhíu mày, bấm nút nghe và đặt lên tai.
"Tô tiểu thư... tôi là Lưu Thành." Giọng nói khàn đặc, đầy vẻ hoảng sợ vang lên.
"Tôi biết cô đang điều tra tôi, tôi muốn đổi chứng cứ lấy tiền và sự bảo vệ của Phó gia."
Tô Vãn Tinh siết c.h.ặ.t điện thoại: "Ông đang ở đâu? Đồ ông giữ là gì?"
"Tôi đang giữ 'hồ sơ Thanh Chi', hồ sơ nghiên cứu năm xưa của mẹ cô." Lưu Thành thở dốc.
"Tôi đang bị người ta săn đuổi, cô phải đến một mình, ở kho hàng bỏ hoang phía Bắc."
"Đừng chậm trễ, họ sắp tìm đến tôi rồi!"
Cuộc gọi đột ngột bị ngắt, Tô Vãn Tinh lập tức quay sang Phó Cửu Trầm đang ngồi bên cạnh.
Chiếc xe lao điên cuồng trong đêm, dừng lại trước một kho hàng bỏ hoang tối tăm ở ngoại ô.
Phó Cửu Trầm không yên tâm nên đã dẫn theo vệ sĩ cùng cô bước vào trong.
Bầu không khí bên trong kho hàng sực mùi ẩm mốc và có cả mùi m.á.u tươi ngột ngạt.
Tô Vãn Tinh vội vàng chạy vào góc khuất, tim cô đập liên hồi vì lo sợ.
Trên nền đất lạnh lẽo, Lưu Thành đang nằm bất động trong vũng m.á.u, n.g.ự.c bị đ.â.m một nhát chí mạng.
Nhân chứng quan trọng nhất đã bị kẻ thủ ác g.i.ế.c c.h.ế.t ngay trước khi họ kịp đến.
Tô Vãn Tinh quỳ xuống, kiểm tra mạch tượng nhưng ông ta đã tắt thở từ vài phút trước.
Trong bàn tay co quắp của Lưu Thành, cô tìm thấy một mảnh vé tàu đi về hướng Đế Đô bị vò nát.
Ngay bên cạnh xác ông ta, một chiếc máy ghi âm mini đang nhấp nháy đèn đỏ yếu ớt.
Tô Vãn Tinh cầm chiếc máy lên, bấm nút phát lại đoạn âm thanh được ghi cách đó không lâu.
Trong đoạn ghi âm cuối cùng, giọng Lưu Thành run rẩy, đầy sự tuyệt vọng:
"Đừng tin bất kỳ ai ở Tô gia."
"Mẹ cô không c.h.ế.t vì tai nạn."
6.
Ánh đèn trong phòng làm việc của Tĩnh Viên bật sáng trưng suốt đêm.
Tô Vãn Tinh và Phó Cửu Trầm ngồi trước bàn, cùng nhau sắp xếp lại đống tài liệu.
Họ chuẩn bị đầy đủ t.h.u.ố.c men, hồ sơ kiểm nghiệm độc tố và bố trí lực lượng bảo vệ để lên đường đến Đế Đô.
Cạnh góc bàn, chiếc vòng cổ của Dung Thanh Chi nằm lặng lẽ, biểu tượng ngôi sao năm cánh phản chiếu ánh sáng lạnh.
Đột nhiên, Tô Vãn Tinh run nhẹ, chiếc b.út trong tay suýt rơi xuống sàn.
Phó Cửu Trầm chú ý tới, anh vươn tay giữ lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
"Em lại gặp ác mộng sao?" Giọng anh trầm thấp, xen lẫn một chút lo lắng kín đáo.
Gần đây cô thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm, toàn thân đẫm mồ hôi, miệng liên tục hét lên vì sợ lửa.
Tô Vãn Tinh lắc đầu, cô cố gắng điều hòa hơi thở, dùng lực siết c.h.ặ.t lại tay anh.
"Em không sao, lần này chúng ta đi Đế Đô, nhất định phải tìm ra sự thật."
Tại một căn phòng ngột ngạt của Tô gia, không khí căng thẳng bao trùm.
Tô Ý Nhu đi đi lại lại trong phòng, gương mặt lộ rõ sự hoảng loạn, không còn chút kiêu ngạo nào.
Lý Mạn Dung ngồi trên ghế sofa, sắc mặt xám xịt, trong tay là chiếc điện thoại vừa ngắt kết nối.
Hứa Minh Triệt đứng bên cạnh, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng sau thất bại ở hội trường y học.
"Mẹ, Lưu Thành đã c.h.ế.t, nhưng nếu đoạn ghi âm lọt vào tay Tô Vãn Tinh thì sao?" Tô Ý Nhu nghiến răng nói.
"Con tiện nhân đó đã biết cái c.h.ế.t của Dung Thanh Chi không phải t.a.i n.ạ.n rồi."
Lý Mạn Dung đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt lộ ra vẻ độc ác dữ tợn.
"Nó muốn đến Đế Đô để lật lại vụ án năm xưa, mơ tưởng!"
Bà ta quay sang nhìn Hứa Minh Triệt, ra lệnh bằng giọng lạnh ngắt:
"Bằng mọi giá phải ngăn Tô Vãn Tinh lại, tuyệt đối không được để nó sống sót rời khỏi Giang Thành."
Chiếc xe dừng lại ở bãi đỗ xe của bệnh viện thành phố, Tô Vãn Tinh mở cửa bước xuống.
Cô đến đây để lấy một số mẫu thảo d.ư.ợ.c đặc biệt chuẩn bị cho chuyến đi Đế Đô dài ngày.
Vừa bước đến lối đi bộ vắng vẻ, điện thoại trong túi xách của cô đột ngột rung lên.
Màn hình hiển thị một tin nhắn từ một số máy lạ, nội dung rất ngắn:
"Tiểu sư thúc, tôi gặp phục kích ở nhà máy bỏ hoang phía Nam, mau đến cứu tôi, đừng báo cho Phó gia."
Tô Vãn Tinh khựng lại, đôi mắt cô lập tức nheo lại đầy cảnh giác.
Cách xưng hô "tiểu sư thúc" này chỉ có người trong sư môn của cô và Tần Mặc Sinh biết rõ.
Kẻ gửi tin nhắn rõ ràng đã điều tra rất kỹ về thân phận mới bị lộ của cô.
Dù biết đây có thể là một cái bẫy, cô vẫn phải đi, vì cô không thể đ.á.n.h cược mạng sống của Tần Mặc Sinh.
Cô nhanh ch.óng bước lên một chiếc xe taxi, hướng thẳng về phía khu công nghiệp bỏ hoang.
Nhà máy bỏ hoang phía Nam chìm trong màn sương tối tăm, nồng nặc mùi ẩm mốc.
Tô Vãn Tinh vừa bước qua cánh cửa sắt rỉ sét thì một bóng đen đột ngột lao ra từ phía sau.
Một chiếc khăn tẩm t.h.u.ố.c mê bịt c.h.ặ.t lấy mũi cô, hai gã đàn ông lực lưỡng khóa c.h.ặ.t t.a.y cô lại.
Tô Vãn Tinh không giãy giụa điên cuồng, cô chủ động nín thở để giảm lượng t.h.u.ố.c hít vào.
Cơ thể cô đổ sụp xuống, giả vờ ngất xỉu hoàn toàn để bọn chúng nới lỏng sự phòng bị.
