Trọng Sinh Về Ngày Quỷ Dị Giáng Lâm - Chương 15
Cập nhật lúc: 31/08/2026 21:00
Đầu ngón tay Úc Viên lướt nhẹ, dứt khoát tắt phụt cửa sổ vay tiền.
Khoảnh khắc vệt sáng ấy biến mất, cô bỗng cảm thấy đầu óc tỉnh táo và bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Cửa thép Cấp 5 tuy hiện tại vẫn đủ an toàn, nhưng con quỷ dị kia cứ mỗi lần g.i.ế.c thêm một người lại tiến hóa thêm một bậc. Cánh cửa này bị đ.â.m thủng cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
Cô ngoảnh đầu lại, ánh mắt dừng ở ô chứa đồ thứ hai đang trống trên sàn.
Giá mà có thêm một chiếc hộp mù nữa thì tốt biết mấy.
Đột nhiên, một ý nghĩ táo bạo và điên rồ nảy ra trong đầu cô.
Biết đâu bên ngoài thực sự vẫn còn hộp mù thì sao?
Nhớ lại trận chiến giành giật hộp mù ban ngày, sự tham lam chính là căn bệnh chung của tất cả mọi người.
Không ít kẻ bị lòng tham làm lu mờ lý trí, giật lấy số lượng hộp mù vượt xa giới hạn ô chứa đồ trong phòng. Những đạo cụ dạng đặt cố định, cần chiếm ô chứa đồ, rất có thể vẫn đang nằm im lìm trong một gian phòng nào đó!
Tâm trí Úc Viên lập tức sôi sục lên.
Nhưng ngay sau đó, một luồng khí lạnh lại dập tắt cơn cuồng nhiệt ấy.
Con quỷ dị bên ngoài tuyệt đối không phải dạng vừa.
Dù lúc này nó đang ở khá xa phòng cô, nhưng với tốc độ gần như dịch chuyển tức thời đó, chỉ cần nhận ra tiếng mở cửa, nó hoàn toàn có thể vượt qua khoảng cách hàng trăm mét, xé xác cô thành từng mảnh trong chớp mắt.
Đơn thương độc mã chắc chắn là con đường c.h.ế.t.
Cô cần một viện binh có thể tạm thời kiềm chế quỷ dị, hoặc ít nhất tạo ra một loại “tín hiệu nhiễu” khiến nó phân tâm.
Úc Viên nhấn mở danh sách nhóm chat, ngón tay nhanh ch.óng lướt xuống.
Đầu tiên, cô loại trừ những kẻ vừa vay tiền để nâng lên Cấp 6.
Mấy gã này vì đã tự tay ký vào bản hợp đồng bán mình nên tâm lý lúc này cực kỳ vặn vẹo, chỉ mong một “kẻ dị biệt” như cô mau ch.óng gặp nạn.
Tìm bọn chúng chẳng khác nào giao trứng cho ác.
Danh sách tiếp tục trượt xuống.
Cho đến khi chạm đến tận đáy.
[Cư dân - Tống Duật (Cấp 10)]
“Trời đất quỷ thần ơi!”
Úc Viên không kìm được mà thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Người khác phải vay nợ mới lên được Cấp 6, còn người này là quái vật gì mà đã cày thẳng lên Cấp 10 rồi?
Đây là mở h.a.c.k trong phó bản đấy à?!
Úc Viên lập tức gạt phăng sự tò mò sang một bên, nhấn vào khung chat riêng với đối phương. Ngón tay cô gõ phím liên hồi.
[Đại lão, chào anh.]
[Liệu có tiện giúp tôi một tay không?]
[Tôi định ra ngoài hôi vài chiếc hộp mù để gia tăng phòng thủ, cần một người trong lúc đó giúp tôi thu hút sự chú ý của quỷ dị, tạo ra chút quấy rối.]
[Yên tâm, tôi sẽ không để anh phải mạo hiểm. Sau khi xong việc, tôi chỉ dùng một cái hộp mù để qua nạn, số còn lại đều thuộc về anh. Chờ trời sáng, tôi sẽ dâng lên đủ, không thiếu một cái.]
Thương vụ này, cô đang dùng chính mạng sống của mình để đặt cược.
Còn đối phương chỉ cần cung cấp sự hỗ trợ từ xa.
Úc Viên gửi tin nhắn đi, tự thấy bản thân đã vô cùng thành tâm thành ý. Cô hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ phía bên kia.
Nhưng hai phút trôi qua, đối phương vẫn biệt tăm biệt tích.
Ngay khi Úc Viên nghĩ rằng mình đã bị ngó lơ và chuẩn bị đi tìm đối tác tiếp theo, khung chat đột nhiên nhảy ra hai chữ:
[Được]
Còn hai tiếng nữa là trời sáng.
Các phòng Cấp 4 hầu như đã bị quét sạch.
Úc Viên c.ắ.n răng bỏ ra 2 tiền vàng trong Thương Thành để mua một ống hormone hưng phấn, rồi găm thẳng vào người.
Sau đó, cô lặng lẽ đứng rình bên cửa, chờ đợi tín hiệu từ vị đại lão Cấp 10 kia.
Đột nhiên, cuối hành lang bùng nổ một tiếng nổ lớn, chấn động kinh thiên động địa!
Quỷ dị nhanh như một tàn ảnh, điên cuồng lao v.út về phía điểm phát ra tiếng nổ.
Gần như cùng lúc, Úc Viên kéo mạnh cánh cửa phòng.
Tình cảnh ngoài hành lang còn t.h.ả.m khốc hơn nhiều so với những gì cô nhìn thấy qua mắt mèo.
Mùi tanh hôi đặc quánh lập tức xộc vào khoang mũi. Máu tươi trải thành từng mảng dày cộp trên sàn nhà, chẳng khác nào những vệt sơn đỏ chưa kịp khô, dính c.h.ặ.t lấy đế giày.
Nhờ ánh sáng xanh lục u uất từ đèn chỉ dẫn lối thoát hiểm, Úc Viên nhìn rõ cửa lớn của những căn phòng xung quanh hầu như đều đã bị quỷ dị phá hủy hoàn toàn bằng bạo lực, chỉ còn lại những hốc cửa đen ngòm, trông rợn người đến cực điểm.
Tiếng gầm rú của quỷ dị ở cuối hành lang vẫn đang tiếp diễn.
Úc Viên không dám chần chừ dù chỉ một giây.
Cô lập tức lao tọt vào căn phòng gần nhất…
