Trọng Sinh Về Ngày Quỷ Dị Giáng Lâm - Chương 5
Cập nhật lúc: 27/08/2026 05:13
Dưới chân chao đảo dữ dội.
Căn phòng của Úc Viên tựa như bị một bàn tay khổng lồ vô hình nhấc bổng khỏi tòa chung cư.
Do căn phòng đột ngột nghiêng đi với biên độ khủng khiếp, Úc Viên “vón cục” một cái, lăn thẳng đến bên ô cửa sổ.
Cô cố nén cảm giác choáng váng, đưa mắt nhìn ra bên ngoài.
Chỉ một ánh nhìn đã đủ để hoàn toàn đập tan thế giới quan của cô.
Căn phòng nhỏ của cô đang bị bao bọc trong một lớp sương mù đặc quánh như m.á.u, lao v.út lên không trung với tốc độ xé gió.
Mà phía dưới là một vùng đất cằn cỗi đến nghẹt thở, trải dài vô tận, chẳng thể nhìn thấy điểm cuối.
Vô số những tòa chung cư mọc chi chít trên mặt đất.
Chúng giống như những tảng đá lởm chởm nhô lên từ vùng hoang địa, lại tựa vô số b.úp măng đen đúa đ.â.m chồi sau cơn mưa, lạnh lẽo và quỷ dị đến rợn người.
Trên mỗi tòa nhà đều điểm xuyết vô số ô vuông nhỏ yếu ớt, lập lòe như ánh đom đóm.
Bên trong những ô vuông ấy là những con người đang co cụm, hèn mọn cầu sinh giữa thời mạt thế quỷ dị.
Những tòa chung cư sừng sững như từng hàng bia mộ khổng lồ.
Nền văn minh nhân loại… đã hoàn toàn tan thành mây khói.
[Ting! Nhảy vọt hoàn tất, đã tải thành công kênh khu vực hiện tại.]
Một màn hình quang học mạ vàng lập tức hiện ra trước mặt Úc Viên, điên cuồng nhấp nháy.
Ngay sau đó, một giao diện trông chẳng khác gì “nhóm chat cầu sinh” xuất hiện.
Tin nhắn cuộn trôi với tốc độ ch.óng mặt.
Trong khi đó, vài dòng thông báo hệ thống đỏ ngầu lại bá đạo chễm chệ ngay trên cùng.
[Chào mừng bạn đến với tòa nhà chung cư “Quần Anh Trục Lộc”.]
[Màn đêm sẽ giáng lâm sau 2 giờ nữa. Tòa nhà này sẽ làm mới quỷ dị “Phi Quy Tắc”.]
[Ban ngày là thời gian an toàn tuyệt đối. Các hộp mù cấp cao sẽ rơi ngẫu nhiên ngoài hành lang, không giới hạn số lượng nhặt.]
[Khóa cửa phòng sẽ tự động giải trừ sau 10 phút. Các chủ hộ có thể tự do ra vào.]
“Quỷ dị Phi Quy Tắc…”
“Không giới hạn số lượng nhặt…”
Nhìn thấy hai dòng thông báo này, Úc Viên không kìm được mà hít sâu một hơi lạnh.
Rõ ràng hệ thống đang công khai nhắc nhở tất cả mọi người rằng: Ban đêm sẽ vô cùng nguy hiểm.
Đồng thời, nó lại trắng trợn khuyến khích mọi người tranh giành, thậm chí tàn sát lẫn nhau vào ban ngày.
Úc Viên chỉ muốn kiếm thêm chút tiền vàng thôi mà!
Sao lại bị cái hệ thống rác rưởi này đ.á.n.h giá là “phát triển quá nhanh”, rồi lôi xềnh xệch vào một phó bản tàn khốc như thế này chứ?!
Kiếp trước, cho đến tận lúc c.h.ế.t, cô cũng chưa từng nghe nói đến cái “kèo ẩn” này!
Úc Viên hít sâu một hơi.
Cô bắt đầu vuốt màn hình với tốc độ ch.óng mặt, nhanh ch.óng xem qua lịch sử trò chuyện, cố gắng moi móc một tia sinh cơ từ những dòng thông tin hỗn loạn ấy.
[Chủ hộ - Ngụy Nhân (Cấp 4):] Mọi người nghe tôi nói này! Quy tắc đang cố tình dụ dỗ chúng ta tự tàn sát lẫn nhau đấy! Chúng ta phải đoàn kết, tuyệt đối đừng đại sát giới!
[Chủ hộ - Mạnh Hoan (Cấp 5):] Lầu trên bớt giả tạo đi. Có giỏi thì 10 phút nữa đừng mở cửa ra cướp hộp mù.
[Chủ hộ - Trương Đào (Cấp 4):] Tôi từng làm lính đ.á.n.h thuê 8 năm ở hải ngoại. Nói trước luôn, lát nữa gặp tôi ngoài hành lang thì khôn hồn một chút. Bằng không… tay tôi không biết nặng nhẹ đâu.
Nhìn những lời phát biểu ấy, lòng bàn tay Úc Viên đã ướt đẫm mồ hôi.
Không chỉ vì những lời đe dọa lạnh lẽo kia.
Điều khiến cô bất an hơn cả là cấp độ phòng phổ biến trong nhóm đều là Cấp 4, Cấp 5.
Căn phòng Cấp 3 vốn từng khiến cô vô cùng tự hào…
Ở nơi này, lại chỉ là một tồn tại lót đường dưới đáy xã hội.
[Chủ hộ - Lưu Niệm (Cấp 4):] Đừng có dọa người. Những kẻ lọt được vào phó bản này, làm gì có mấy ai là hạng xoàng?
[Chủ hộ - Vương Tuấn (Cấp 4):] Trong nhóm hình như cũng có mấy con gà mờ Cấp 3. Xem ra tình hình phát triển của từng tòa chung cư không đồng đều rồi.
[Chủ hộ - Trương Đào (Cấp 4):] Tôi đã chú ý từ lâu. Tiếc là khi cửa lớn chưa bị phá hủy thì không thể xâm nhập vào khu vực của người khác. Bằng không… thật sự rất muốn ghé thăm một chuyến.
[Chủ hộ - Vi Hách (Cấp 5):] Việc gì phải tính đến chuyện phá cửa? Đợi vài phút nữa bọn chúng bước chân ra khỏi cửa là có thể… haha.
Những lời còn lại không cần nói ra.
Nhưng sát khí như xuyên qua màn hình, lạnh lẽo quấn lấy Úc Viên, khiến cảm giác khủng hoảng trong lòng cô lập tức bùng nổ đến cực hạn.
Yếu ớt chính là như vậy.
Còn chưa bắt đầu đã bị người ta coi là quả hồng mềm để mặc sức bóp nặn.
Không ra ngoài thì không có đạo cụ hộp mù.
Đêm xuống chắc chắn phải c.h.ế.t.
Nhưng nếu ra ngoài, bên ngoài lại toàn là những đại lão đang chực chờ, chỉ hận không thể xé xác cô ngay tại chỗ.
Ngay lúc Úc Viên đang giằng co đến mức não trái đ.á.n.h nhau sống c.h.ế.t với não phải.
Một tiếng chuông ch.ói tai đột ngột vang lên.
[Đồng hồ đếm ngược 10:00 kết thúc——]
[Khóa cửa đã giải trừ. Mời các chủ hộ khẩn trương nắm bắt thời gian.]
“Cạch.”
Cánh cửa sắt vừa mới nâng cấp tự động hé ra một khe nhỏ.
Bên ngoài là dãy hành lang của một tòa chung cư cao cấp, ánh sáng kim loại lạnh lẽo phủ lên từng góc cạnh, mang đến cảm giác xa hoa nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Trong lòng Úc Viên vẫn đang giằng xé điên cuồng.
Nhưng cơ thể cô đã nhanh hơn não bộ đưa ra quyết định.
Ngay khoảnh khắc khóa cửa được giải trừ, cô lập tức lao vọt ra ngoài như một quả pháo được châm ngòi.
Gần như cùng lúc đó, ngoài hành lang liên tiếp vang lên tiếng cửa mở “ken két”.
Tất cả mọi người, vào khoảnh khắc này, đều hoàn toàn vứt bỏ sự dè dặt.
Hai mắt đỏ ngầu.
Điên cuồng lao ra hành lang.
“Cái đó là tao nhìn thấy trước!”
“Cút sang một bên! Ai cướp được thì là của người đó!”
Dãy hành lang vốn tịch mịch trong chớp mắt đã biến thành một Tu La tràng khốc liệt.
Tiếng quát tháo.
Tiếng bước chân.
Tiếng tranh giành.
Tất cả hòa thành một mớ hỗn loạn.
Mà Úc Viên vô cùng may mắn.
Ngay tại góc rẽ bên phải, chưa đầy ba mét tính từ cửa phòng cô.
Một chiếc hộp mù đang tỏa ra ánh hào quang vàng óng lung linh, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung.
Đó chính là mục tiêu của cô!
