Trọng Sinh Về Ngày Tỷ Tỷ Bỏ Trốn, Ta Khống Cứu Nàng Nữa - Chương 3
Cập nhật lúc: 10/09/2026 03:02
Ta chỉ biết bật lên một tiếng cười khổ đầy mệt mỏi.
Rõ ràng là do lỗi lầm của nàng ta gây ra, hà cớ gì ta phải chịu thay, để rồi cuối cùng tội lỗi ấy lại trút lên đầu ta?
Thật là một thứ suy nghĩ vô lý hết chỗ nói.
Nàng ta quăng lại đĩa bánh đào, món ăn mà ta từng thích nhất, rồi hậm hực quay lưng bỏ đi.
Giữa đêm khuya khoắt, ta bỗng bị cái lạnh buốt giá làm cho giật mình tỉnh giấc.
Lại nhìn thấy Tạ Chiêu đang lẵng lặng ngồi trên chiếc ghế gỗ, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi làm nổi bật từng đường nét cương nghị trên gương mặt hắn.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu lên vì tức giận, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t vào nhau phát ra tiếng ken két, rồi đột ngột lao tới đè ngã quỵ ta xuống giường, cất giọng trầm đồn đầy âm trầm đồng thời bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta.
Mới có từng này mà đã không chịu đựng nổi nữa rồi sao.
Ngươi chẳng phải vốn rất giỏi giả vờ đáng thương lắm cơ mà.
Cắn răng làm gì thế hả.
Thấy đau lắm hay sao.
Có thấm tháp gì bằng nỗi đau trong lòng ta lúc này không.
Đau đớn quá... khắp người đâu đâu cũng nhức buốt.
Ta không tài nào kìm được mà run lẩy bẩy toàn thân.
Đau quá đi mất...
Thế nhưng sự cầu xin của ta chẳng những không làm hắn dừng lại, trái lại càng khiến những động tác của Tạ Chiêu thêm phần thô bạo.
Hắn cười lạnh một tiếng, những giọt mồ hôi nhễ nhại trên cơ thể cứ thế rơi lã chã xuống mặt ta.
Như thế này mà đã kêu đau rồi đấy à.
Dù có đau đến c.h.ế.t cũng phải ngậm đắng nuốt cay mà chịu đựng, quãng đường đau khổ phía sau vẫn còn dài lắm.
Mọi chuyện qua đi, hắn nâng bừng cằm ta lên với ánh mắt rực lửa quét qua khuôn mặt nhợt nhạt.
Có muốn bước chân ra ngoài kia không hả.
Muốn ra cũng được thôi, nhưng danh phận duy nhất ngươi nhận được chỉ có thể là một vị mỹ nhân thấp kém.
Ta mệt mỏi quay mặt sang một bên, kiên quyết tránh khỏi bàn tay đang giữ c.h.ặ.t của hắn.
Vẻ mặt Tạ Chiêu khựng lại, sự đắc ý khi nãy bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho lớp băng giá lạnh lẽo bao trùm.
Hắn chỉnh trang lại y phục, cúi đầu nhìn xuống ta với giọng điệu đầy phẫn nộ.
Đã không muốn rời khỏi chốn lãnh cung này đến thế, vậy thì cứ ở lại đây mà chôn vùi cả phần đời còn lại đi.
Dứt lời, hắn phất mạnh tay áo rồi bỏ đi một mạch không thèm ngoảnh đầu nhìn lại.
Tròn một tháng sau đó, những cơn nôn mửa liên tục hành hạ cơ thể ta.
Tính nhẩm lại thì chu kỳ kinh nguyệt đã chậm trễ trọn vẹn một tháng trời.
Ta khẽ đưa tay xoa nhẹ lên vùng bụng hãy còn phẳng lì.
Thà rằng đừng bao giờ mang đứa trẻ này đến với trần gian khổ ải, còn hơn phải gánh chịu một người cha vô tình vô nghĩa.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta lặng lẽ tìm một ngọn đèn dầu, tự mình khóa c.h.ặ.t then cửa từ bên trong.
Sau đó châm ngọn lửa đốt trụi lãnh cung, buông xuôi mặc cho bản thân chìm nghỉm giữa biển lửa mịt mù khói t.h.u.ố.c.
Phía bên ngoài, tiếng mấy tiểu tư thị nữ hoảng loạn đập cửa ầm ĩ, cuống cuồng giội từng gạt nước hòng dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
Trong cơn mơ màng, dường như ta thoáng thấy bóng dáng Tạ Chiêu bất chấp tất cả sự cản trở để lao vào biển lửa.
Nhưng ta đã kiệt sức đến mức chẳng thể mở nổi đôi mắt ra nữa, mệt mỏi quá rồi.
Ta dứt khoát khép c.h.ặ.t mi mắt, chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Mở mắt ra lần nữa, ta nhận ra mình đã trọng sinh trở về đúng thời điểm trưởng tỷ vừa mới bỏ trốn khỏi phủ.
Đời này, dứt khoát sẽ không để bản thân giẫm lên vết xe đổ tồi tệ ấy thêm lần nào nữa.
Phụ thân trầm ngâm suy tính một hồi lâu rồi cất tiếng hỏi.
Hiện tại chúng đang trốn ở chốn nào.
Ta rành mạch thốt ra từng chữ rõ ràng.
Đang ở Dương Châu.
Ngay trong đêm hôm đó, phụ thân lập tức dẫn theo ta cùng đám gia đinh rầm rộ lên đường suốt đêm hướng thẳng tới Dương Châu, quả nhiên bắt quả tang bóng dáng hai kẻ đó đang dan díu mặn nồng tại một căn biệt viện kín đáo.
Trưởng tỷ khi ấy chưa qua cửa nhà chồng mà đã làm ra cái chuyện đồi phong bại tục nhục nhã nhường này, khiến phụ thân tức giận đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, liền quát lớn lệnh cho gia nhân lôi hai kẻ gian phu dâm phụ ra rồi tự tay giáng cho ả một cái bạt tai trời giáng. ôm gương mặt sưng vù hằn rõ dấu tay, đôi mắt ngấn lệ nhìn phụ thân đầy bất ngờ.
Đây chính là lần đầu tiên trong suốt mười mấy năm qua, phụ thân nổi giận lôi đình đến mức ra tay đ.á.n.h ả.
Dù trong lòng xót xa khôn tả, nhưng vì giữ gìn thể diện của gia tộc, ngài đành phải c.ắ.n răng trừng trị.
Trưởng tỷ bị trói gô lại rồi áp giải thẳng về kinh.
Lúc cất bước ra đi, ả vẫn không quên trừng mắt nhìn ta bằng ánh mắt đượm đầy căm hờn thấu xương.
Ta điềm nhiên liếc nhìn tên gian phu đang quỳ sụp dưới đất dập đầu khóc lóc van xin tha mạng.
Bản thân không nhịn được mà bật cười nhạt một tiếng.
Phụ thân, chuyện này cứ để con toàn quyền xử lý cho.
Lúc này tâm trí phụ thân đã sớm rối loạn vì chuyện gia phong, nào còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tên nam nhân kia, liền phất tay đồng ý giao phó.
Được rồi, vậy thì tùy con xử lý đi.
Ngay khi phụ thân vừa khuất bóng, tên gian phu kia liền lớn giọng lên tiếng đe dọa.
Đồ tiện nhân này! Sao còn chưa mau cởi trói cho ta, bằng không Trường Nguyệt nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!
Ta khinh bỉ nhếch mép cười lạnh.
Dứt khoát vung chân tung một cú đá thẳng vào n.g.ự.c hắn ta.
Một kẻ tiểu nhân đơ bẩn hèn hạ mà cũng dám lớn lối giương oai diễu võ trước mặt ta, xem ra cái mạng ch.ó này ngươi sống chán lắm rồi.
Thấy thái độ lạnh lùng vô cảm chẳng còn chút dáng vẻ khuê nữ quyền quý nào của ta, cộng thêm giọng nói băng lãnh thấu xương, hắn ta lập tức sợ hãi đến mức hồn vía lên mây, vội vàng bò sấp xuống dưới chân ta liên tục dập đầu lạy lục.
Đều do tỷ tỷ ngươi là kẻ chủ động tìm đến dụ dỗ ta trước, chứ vốn dĩ ta nào dám tơ tưởng gì... Cầu xin tiểu thư nể mặt tỷ tỷ ngươi mà rộng lượng tha mạng cho ta một lần!
Đã bảo ta phải nể mặt trưởng tỷ cơ mà, vậy thì ta càng phải tiễn ngươi đi một đoạn đường cho trọn vẹn tình nghĩa vậy!
Nghe đến đây, sắc mặt gian phu đại biến tái mét, vội vã dập đầu cầu xin t.h.ả.m thiết không ngừng.
Nghĩ lại kiếp trước, nếu không có thứ tiểu nhân chuyên rỉ tai xúi giục bên cạnh trưởng tỷ này, đời ta đã chẳng rơi vào hoàn cảnh bi t.h.ả.m đến thế.
Ta liền liếc mắt ra hiệu cho đám thị vệ đứng chờ sẵn.
Chỉ nghe một tiếng leng keng sắc lạnh khi thanh trường kiếm vừa được rút vỏ.
Tiếng thét ch.ói tai vừa cất lên đã vội vụt tắt.
Đầu và thân tên gian phu lập tức lìa nhau, m.á.u tươi phun xối xả nhuộm đỏ cả một khoảng sân.
Trở về đến phủ trạch.
Phụ thân lập tức lôi gia pháp ra để trị tội trưởng tỷ.
Mẫu thân đứng bên cạnh thấy con gái chịu đòn thì xót ruột vô cùng, liên tục mở lời van xin phụ thân nương tay chiếu cố.
Lão gia ơi, thể chất của Trường Nguyệt từ nhỏ vốn đã yếu ớt bệnh tật, làm sao có thể gánh nổi những hình phạt nặng nề thế này chứ!
Trong đáy mắt phụ thân lúc này vẫn sục sôi ngọn lửa giận dữ ngút trời, quyết tâm không buông lơi nửa bước.
Hết thảy mọi người đều tận mắt chứng kiến con ranh Trường Nguyệt này gây ra đại họa tày trời cỡ nào, nếu hôm nay không nghiêm trị làm gương, sau này còn thể thống gì để quản lý gia môn nữa!
Ta đứng lặng lẽ một bên không nói nửa lời.
Mẫu thân ngước mắt lên nhìn thấy thái độ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra của ta, cơn giận trong lòng lập tức bốc lên ngùn ngụt, trút toàn bộ tội lỗi lên đầu ta rồi nhe răng trợn mắt chỉ thẳng tay vào mặt mà rủa xả.
Đều tại con tiện nhân Trường Lạc c.h.ế.t tiệt này gây ra cả, nếu từ đầu nó chịu khuyên can thì Trường Nguyệt đã chẳng u mê theo cái tên nam nhân hoang dã kia trốn xuống Dương Châu, cũng sẽ không dẫn đến cơ sự tày trời này! Muốn đ.á.n.h thì phải lôi cả con tiện nhân Trường Lạc này ra mà đ.á.n.h chung mới phải lẽ!
Không đúng, bản thân Trường Nguyệt vốn dĩ chẳng có lỗi lầm gì cả, phải bắt con tiện nhân Trường Lạc gánh luôn phần hình phạt thay cho tỷ tỷ nó mới đúng đời!
