Trọng Sinh Về Thập Niên 60: Những Ngày Nuôi Con Bình Dị - Chương 534

Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:17

"Anh ba, chị dâu ba, chị hai về rồi." Lâm Phán Phán đứng ở ngoài cửa gọi.

"Chị về rồi à?" Lâm Tam Lang nói.

"Ừ, nghe nói vợ em m.a.n.g t.h.a.i nên chị đến thăm." Lâm Vãn Vãn đi vào nói.

"Chị ngồi đi, em rót nước cho." Lâm Tam Lang nói.

"Chị cả, em út tới rồi ạ." Tĩnh Nhi vác cái bụng bầu to ra.

"Bụng to vậy rồi, được mấy tháng rồi?" Lâm Vãn Vãn hỏi.

"Sáu tháng." Tĩnh Nhi nói.

"Chị ơi, đó là sinh đôi đấy." Lâm Phán Phán nói.

"Thật sao? Mau ngồi xuống đi, đừng đứng. Mẹ cũng không nói cho chị biết, nếu không chị đã mang bong bóng cá sang cho em ăn rồi." Lâm Vãn Vãn kéo ghế ra nói.

"Chắc mẹ vui quá nên quên mất." Lâm Phán Phán nói.

"Hai hôm nữa chị lại xuống huyện, lúc đó sẽ mang cho em chút." Lâm Vãn Vãn vui vẻ nói.

Mang t.h.a.i đôi một lúc, đúng là trúng lớn.

Tĩnh Nhi không hiểu bong bóng cá là gì, tỏ vẻ nghi hoặc.

"Là đồ tốt đấy, ăn bổ lắm, cái đó quý lắm." Lâm Phán Phán nói.

"Cảm ơn chị."

"Tháng to thế này rồi, em còn đi làm sao?" Lâm Vãn Vãn hỏi.

"Hôm nay là bắt đầu nghỉ rồi. Bụng sắp sang tháng thứ bảy. Vì là song t.h.a.i nên nghỉ sớm, nghỉ t.h.a.i sản xong lại đi làm." Tĩnh Nhi nói.

"Vậy em bụng to thế này ở nhà một mình có bất tiện không?" Lâm Vãn Vãn nói.

Mang t.h.a.i đôi rất vất vả và cũng nguy hiểm.

"Từ khi biết mang song thai, em rất ít làm việc nhà. Toàn bộ là Tam Lang làm. Cuối tuần mẹ em cũng sang giúp đỡ trông em, bà nội cũng thỉnh thoảng sang." Tĩnh Nhi nói.

"Về sau bụng em sẽ càng lớn hơn, mẹ em bây giờ ở nhà rảnh thì có thể bảo bà sang chăm sóc em." Lâm Vãn Vãn đề nghị.

"Tam Lang cũng nói vậy, nhưng mẹ em bảo khớp xương bà giờ không được tốt lắm. Công việc của bà giờ đang tìm người bán, bán xong sẽ sang đây chăm sóc em. Lúc em hết t.h.a.i sản đi làm, bà cũng sẽ giúp trông bé." Tĩnh Nhi nói.

Nói xong, cô nhìn Lâm Vãn Vãn, sợ cô không vui vì gọi mẹ ruột đến mà không gọi bà nội.

"Thế thì tốt quá rồi. Có mẹ ruột ở bên, có chuyện gì cũng dễ nói hơn." Lâm Vãn Vãn cũng sẽ chọn mẹ ruột nếu cô phải chọn, dù sao thì mẹ chồng sao bằng mẹ ruột được.

Với lại, có mẹ ruột cô ấy chăm sóc thì mẹ Lâm của cô cũng không cần vất vả. Trông con không phải là việc nhẹ nhàng. Như vậy cũng không làm mẹ cô mệt, càng tốt. Lâm Vãn Vãn không hề có ý kiến gì.

Lâm Phán Phán cũng vậy, dù sao cô đã trải qua, nếu được chọn thì cô cũng sẽ chọn mẹ ruột.

Nếu lúc đó bà Lưu không trông giupps, cô đã gọi mẹ ruột sang ở cữ. Cũng không phải tức giận đến uất ức.

"Chị cả, em gọi mẹ em sang, chị không giận ạ?" Tĩnh Nhi hỏi.

"Giận gì chứ? Nếu là chị, chị cũng sẽ chọn mẹ ruột thôi, có gì mà giận? Mẹ em sang giúp, chúng ta còn phải cảm ơn bà ấy ấy chứ."

"Nhưng lúc nãy em có nói mẹ em muốn bán công việc, chuyện này chị có hứng thú đấy. Em có thể về nhà hỏi mẹ xem công việc đó bán bao nhiêu, vị trí gì, xưởng nào không?" Lâm Vãn Vãn hỏi.

Không ngờ hôm nay lại may mắn như vậy, vừa ra ngoài là đã hỏi được tin tức.

"Nhà chị muốn mua à?" Tĩnh Nhi hỏi.

"Anh hai nhà chồng chị muốn." Lâm Vãn Vãn nói.

"Vậy được ạ, việc này em có thể quyết định. Công việc là ở xưởng gạch. Nhưng vị trí của mẹ em chắc chắn không phù hợp với đàn ông, phải đổi. Tiền thì giờ khoảng 580 tệ." Tĩnh Nhi nói.

Trong nhà cô là con một, nên cô vẫn có quyền lợi này. Mẹ cô sinh cô xong không thể sinh nữa, nên trong nhà cưng chiều cô.

"Xưởng gạch? Không phải làm nghề đốt gạch đấy chứ, vất vả lắm." Lâm Vãn Vãn nói.

"Đốt gạch cũng là công việc kỹ thuật, không có kinh nghiệm thì không được. Nhưng mấy việc như đào đất, lái xe nâng thì cũng không làm được, chắc chắn là công việc xếp gạch, xây gạch." Tĩnh Nhi phân tích.

"Việc đó được. 580 tệ cũng không thành vấn đề. Nếu em chắc chắn có thể quyết định, chị sẽ về nói với anh rể hai." Lâm Vãn Vãn nói.

"Vâng, lát nữa Tam Lang anh nói với mẹ em một tiếng, bảo bà giữ lại." Tĩnh Nhi nói.

"Được."

"Chị có mua chút sườn này, cầm lấy đi, m.a.n.g t.h.a.i thì nên ăn thịt nhiều." Lâm Vãn Vãn cầm ba miếng sườn đã mua đưa cho Lâm Tam Lang.

"Cảm ơn chị."

"Nhà các em thuê rộng hơn Phán Phán, có đắt không?" Lâm Vãn Vãn hỏi.

"Không đắt. Lương cả hai vợ chồng đều có thể để dành được." Tĩnh Nhi nói.

"Ừ, thế thì tốt. Thế các em đi nấu cơm đi, chị về báo tin vui này cho anh rể hai." Lâm Vãn Vãn đứng dậy nói.

"Vâng."

Lâm Vãn Vãn gặp Triệu Lôi, liền nói cho anh tin tốt này.

"Vậy chúng ta về bảo anh ấy chiều nay đến luôn." Triệu Lôi nói.

"Được." Hai người đạp xe về.

Về đến nhà, Đại Oa đã nhóm lửa nấu cơm.

"Nhị Oa, cắt hai cân thịt này ra, kho tàu đi." Lâm Vãn Vãn cầm miếng thịt ba chỉ nói.

"Vâng."

"Ông bà đâu?" Triệu Lôi hỏi.

"Ông mang máy ghi âm với Tam Oa đi ra ngoài rồi." Nhị Oa nói.

"Được rồi." Bây giờ Đại Oa và Nhị Oa đã lớn, Lâm Vãn Vãn nhàn hơn nhiều, đến cơm cũng không cần cô nấu.

Triệu Lôi nhốt những con thỏ đã mua vào l.ồ.ng gà. Còn năm con gà cũng nhốt lại.

"Oa, mẹ mua nhiều gà với thỏ thế." Đại Oa ra ngoài nói.

"Ừ, để nấu canh, trưa nay mẹ sẽ nấu canh bong bóng cá cho các con ăn." Lâm Vãn Vãn nói.

"Vâng."

Triệu Lôi sắp xếp lại đồ đã mua, lấy mấy miếng đậu phụ và bột mì ra.

"Quên mất cuộn phim chưa mang đi tráng ảnh. Chiều đi nhớ mang theo. Triệu Lôi, chiều nay em không đi đâu. Lúc tráng ảnh, anh xem có khung ảnh nào đẹp thì mua về, chọn mấy tấm ảnh đẹp treo lên tường. Gửi cho mẹ em mấy tấm." Lâm Vãn Vãn nói.

"Được, thế anh mua nhiều về." Triệu Lôi gật đầu.

"Còn một chuyện nữa, tuy công việc này là chúng ta tìm giúp, nhưng tiền thì em không định cho mượn. Anh biết đấy, nhà anh hai với em không hợp nhau. Hơn nữa 580 tệ, mấy năm ra riêng rồi, chắc chắn là có đủ." Lâm Vãn Vãn nói.

"Anh biết. Đã mấy năm rồi, chắc chắn là có đủ." Triệu Lôi nói.

Lâm Vãn Vãn: Sợ nhất là không nỡ lấy tiền ra, rồi lại kêu nghèo với cô, thấy nhà cô giàu có rồi mượn tiền không trả. Vạn nhất cô đòi lại, họ lại thấy cô đã giàu rồi mà thiếu gì chút tiền đó. Cuối cùng, cô lại giúp sai người.

Triệu Lôi làm sao lại không biết điều đó.

Hiện tại Triệu Nhị Trụ vẫn đang làm việc ngoài đồng, Triệu Lôi cũng không vội, định ăn cơm xong rồi nói.

"Xong cơm thì gọi em nhé, nóng quá, em vào phòng nằm một lát." Lâm Vãn Vãn nói.

Thật ra là muốn vào phòng bật điều hòa.

"Được, thế anh đi làm thịt một con gà đây." Triệu Lôi nói.

"Ừ, một nửa để chiều em nấu canh, nửa còn lại anh muốn làm gì thì làm." Lâm Vãn Vãn nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.