Trong Tiệc Cảm Ơn Sau Đám Tang Của Chồng, Mẹ Chồng Tôi Đứng Vạch Trần Từng “tội Trạng” Của Tôi Không Sót Một Điều Nào Trước Mặt Tất Cả Họ Hàng - Chương 9

Cập nhật lúc: 07/07/2026 04:03

“Tôi sẽ ủy quyền cho luật sư đến làm việc và đối chiếu rõ ràng với mẹ sau.”

“Còn về đống giấy vay nợ kia nữa, tôi cũng sẽ giao toàn bộ cho luật sư để xử lý theo đúng quy định của pháp luật một thể.”

“Khoản tiền ba tỷ tám trăm triệu mà các người đang nợ tôi, một đồng một cắc cũng đừng hòng có ý định quỵt nhé.”

“Chẳng phải quy củ của nhà họ Từ các người vừa mới nói vô cùng rõ ràng và rành mạch rồi đó sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ấy.

“Tiền bạc của người ngoài thì không thể đòi ăn trắng trợn được đâu nhé.”

Nói xong những lời đó, tôi dứt khoát quay lưng bước đi thẳng ra ngoài.

Phía sau lưng lập tức truyền đến tiếng la hét thất thanh đầy bất lực của mẹ chồng.

“Cô đứng lại đó cho tôi! Cô đứng lại ngay cho tôi!”

Tôi chẳng thèm dừng bước chân lại dù chỉ một giây.

“Vương Tri Ý! Cô không phải là con người nữa rồi!”

Tiểu Vũ cùng hai đứa con gái đã đứng đợi tôi sẵn ở ngay cửa thang máy từ trước, tôi nhanh ch.óng dắt hai con cùng bước vào bên trong cabin thang máy.

Cánh cửa thang máy từ từ khép c.h.ặ.t lại.

Hoàn toàn ngăn cách đống âm thanh la hét ch.ói tai của bà ấy ở phía bên ngoài.

Con gái lớn ở trong thang máy khẽ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn tôi, lí nhí hỏi.

“Mẹ ơi, bà nội đang mắng c.h.ử.i mẹ kìa.”

“Mẹ cứ để cho bà mắng thoải mái đi con.”

“Mẹ không cảm thấy tức giận chút nào sao mẹ?”

“Mẹ không tức giận.”

“Tại sao thế ạ?”

“Bởi vì từng lời mắng c.h.ử.i x.úc p.hạ.m mà bà thốt ra ngày hôm nay, đến cuối cùng đều sẽ biến thành những cái tát vô hình tự vỗ bôm bóp vào chính khuôn mặt của bà mà thôi con ạ.”

Thang máy nhanh ch.óng hạ xuống đến tầng một.

Cửa thang máy mở ra.

Ánh nắng mặt trời ch.ói chang từ phía cửa kính lớn của đại sảnh tầng một chiếu rọi vào bên trong, trông vô cùng rực rỡ và có chút ch.ói mắt.

Tôi khẽ nheo đôi mắt lại một chút, rồi dứt khoát bước chân ra ngoài.

Phía sau lưng loáng thoáng truyền đến tiếng của quản lý nhà hàng vọng xuống từ phía tầng ba, dẫu có bị ngăn cách bởi khoảng cách các tầng và hộp thang máy nhưng âm thanh lọt ra vẫn có thể nghe thấy được đôi chút.

“Thưa quý vị, vậy khoản tiền một trăm bốn mươi mấy triệu này rốt cuộc là ai đứng ra thanh toán đây ạ?”

“Quý khách muốn quẹt thẻ hay trả bằng tiền mặt đây ạ?”

Ngay sau đó là tiếng hét lớn vô cùng ch.ói tai của mẹ chồng bỗng nhiên vang lên đầy t.h.ả.m hại.

“Tôi làm gì có tiền mà trả! Đi mà đòi con gái tôi ấy!”

“Mẹ ơi! Con cũng làm gì có tiền đâu cơ chứ!”

“Chẳng phải thằng anh trai mày có để lại hai trăm ba mươi triệu trong thẻ ngân hàng đó sao? Mau đem cái đó ra mà thanh toán trước đi!”

“Đấy là tài sản thừa kế chưa được phân chia cơ mà! Không được phép động vào đâu!”

“Không được động vào á? Hôm nay mày không chịu bỏ tiền ra trả thì mày nghĩ hai mẹ con mình có cửa bước chân ra khỏi cái nhà hàng này được không hả?”

Giọng điệu của cô em chồng bỗng chốc thay đổi hẳn tông giọng, trở nên vô cùng tuyệt vọng.

“Mẹ! Mẹ là mẹ ruột của con cơ mà! Sao mẹ lại có thể đối xử với con như thế—”

“Sao tôi lại không thể chứ? Mày dẫu sao cũng là người của nhà họ Từ này cơ mà! Bữa cơm này là tổ chức cho anh trai mày, mày không trả tiền thì ai trả đây hả?”

“Con…?”

“Nếu ngày hôm nay mày không chịu bỏ tiền ra trả hóa đơn này, thì từ ngày mai trở đi mày đừng có vác mặt về gọi tôi là mẹ nữa!”

Tôi đứng sừng sững trên bực thềm đá ngay trước cửa ra vào của nhà hàng Kim Mãn Lầu, ánh nắng mặt trời buổi trưa chiếu rọi lên bờ vai, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp và dễ chịu.

Phía sau lưng, anh nhân viên bảo vệ của nhà hàng khẽ thò đầu ra ngoài nhìn ngó lên phía tầng ba một cái, rồi vội vàng rụt đầu lại, ghé tai nói nhỏ với người đồng nghiệp đứng bên cạnh một câu.

“Ở trên tầng ba bọn họ đang lao vào tẩn nhau rồi kìa.”

Tôi không hề ngoảnh đầu lại nhìn lấy một lần.

Con gái nhỏ ở trong vòng tay tôi khẽ cựa quậy lật người một cái, miệng lẩm bẩm một câu gì đó ngái ngủ.

Con gái lớn khẽ kéo kéo vạt áo của tôi hỏi nhỏ.

“Mẹ ơi, liệu bà nội có chịu bỏ tiền ra trả cho bữa ăn ngày hôm nay không ạ?”

“Mẹ cũng không biết nữa con ạ.”

“Nếu như bà không có đủ tiền để trả thì sao hả mẹ?”

“Thì bà sẽ trở thành người ăn quỵt.”

“Ăn quỵt nghĩa là gì thế ạ?”

“Nghĩa là người ta vào nhà hàng ăn uống no say xong xuôi rồi lại không chịu bỏ tiền túi ra để thanh toán đấy con.”

“Vậy thì sẽ bị làm sao hả mẹ?”

“Nhà hàng người ta sẽ lập tức báo cảnh sát đến giải quyết.”

Con gái lớn im lặng suy nghĩ một hồi lâu.

“Bà nội liệu có bị các chú cảnh sát bắt đi không hả mẹ?”

Tôi đưa mắt nhìn con bé qua chiếc gương chiếu hậu trong xe.

“Đấy là do bà tự mình chuốc lấy hậu quả mà thôi con ạ.”

“Nhưng mà, cháu không muốn nhìn thấy bà nội bị cảnh sát bắt đi đâu.”

Tôi nghe thấy thế liền khẽ quay đầu lại nhìn về phía hội trường tầng ba đang vô cùng hỗn loạn ở đằng xa kia.

Khẽ lẩm bẩm một câu nhỏ trong miệng: “Bà già sống bằng ngần ấy tuổi đầu rồi mà hành xử còn chẳng bằng một đứa trẻ con!”

Ở trên xe ô tô, con gái lớn khẽ tựa đầu vào bờ vai của tôi.

Nói nhỏ một câu: “Mẹ ơi, ngày hôm nay trông mẹ thực sự ngầu và đỉnh lắm luôn ấy.”

Tôi không nói lời nào, chỉ đưa bàn tay lên nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mềm mại của con bé.

Con bé lại khẽ hỏi tiếp: “Mẹ ơi, có phải ngày trước bố đã làm sai chuyện gì đó rất lớn đúng không ạ?”

Tôi đã im lặng suy nghĩ một hồi rất lâu trước khi trả lời con.

“Đúng vậy con ạ, nhưng có một điều chắc chắn là bố vẫn luôn yêu thương hai chị em con rất nhiều.”

Qua chiếc gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy con gái nhỏ lúc này đã ngủ say sưa từ bao giờ rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.