Trục Ngọc - Chương 122
Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:03
Triệu thợ mộc đang xem vết thương cho một con chiến mã, chợt nghe thấy tiếng của Phàn Trường Ngọc, lão còn tưởng tai mình nghe nhầm. Lão nheo đôi mắt già nua nhìn ra ngoài, khi nhìn rõ đúng là Phàn Trường Ngọc liền kinh hỷ vạn phần. Nhưng khi phát hiện nàng đang mặc quân phục của binh sĩ, sắc mặt lão lập tức thay đổi.
Lão vội sai viên quan binh đang giúp mình giữ chân ngựa: "Ngươi đi lấy cái kìm tới đây."
Chờ viên quan binh kia đi rồi, lão mới ngoắc tay bảo Phàn Trường Ngọc vào phụ giúp. Tên tiểu tốt dẫn Phàn Trường Ngọc tới định ngăn cản, nhưng Phàn Trường Ngọc đã nhanh nhảu nói mình là đồng hương với Triệu thợ mộc rồi tiến lại gần trò chuyện.
Triệu thợ mộc sốt ruột đến đỏ cả mắt, nương theo danh nghĩa bảo Phàn Trường Ngọc làm phụ tá để hạ thấp giọng hỏi nàng: "Sao cháu lại tới quân ngũ? Nếu để người khác phát hiện cháu là thân nữ nhi, đó là tội c.h.é.m đầu đấy!"
Phàn Trường Ngọc sau khi thay y phục khô ráo đã tháo tóc ra lau khô rồi buộc lại. Đây là quân doanh, nàng mặc quân phục của tiểu tốt nên không tiện chải kiểu tóc của cô nương, đành tùy tiện b.úi gọn lên. Nàng không cố ý cải trang nam nhi, nhưng giữa lông mày sẵn có một luồng anh khí, thoáng nhìn qua quả thực rất giống một thiếu niên tuấn tú, thanh tú.
Thấy Triệu thợ mộc hiểu lầm, Phàn Trường Ngọc vội vàng giải thích tóm tắt những chuyện xảy ra thời gian qua.
Biết nàng không phải giả nam tòng quân, Triệu thợ mộc mới trút bỏ được tảng đá trong lòng. Nhưng khi nghe tin huyện Thanh Bình bị sơn tặc đốt g·iết, bà bạn già của mình còn bị thương, lòng lão không khỏi xót xa, liên tục dùng tay áo lau nước mắt.
Sau khi xử lý xong vết thương ở móng trước của con ngựa, hai người tạm thời tìm một góc khuất để trò chuyện.
Phàn Trường Ngọc hỏi: "Triệu thúc cũng bị bắt đi lính để đắp đê sao?"
Triệu thợ mộc thở dài: "Ta vốn ở Lư Thành làm khí cụ phòng thủ thành trì. Sau nghe nói Yến Châu muốn mượn hai vạn binh, cái thân già này của ta cũng bị đưa đi theo. Đi ròng rã mấy ngày, khi đại quân dừng chân ở đây ta mới biết là để đắp đê chặn nước. Trên đường đi ngựa chiến luôn có con bị bệnh, lừa thồ đá cũng thường bị đá dăm đ.â.m vào chân cần người chữa trị, ta tới đây chủ yếu là để khám bệnh cho súc vật."
Phàn Trường Ngọc trước đó bị giam lỏng ở khu mỏ đá phía ngoài, chưa từng bước chân vào trung tâm quân doanh, còn Triệu thợ mộc cũng không ra ngoài khu mỏ, thế nên hai người mới chưa từng chạm mặt. Nghĩ lại chuyện cũ, cả hai không khỏi bùi ngùi.
Phàn Trường Ngọc nhớ tới Ngôn Chính, bèn hỏi thêm một câu: "Vậy Triệu thúc vào quân doanh thời gian qua, đã từng có tin tức gì của Ngôn Chính chưa?"
Nhắc đến chuyện này, Triệu thợ mộc có chút do dự nhìn Phàn Trường Ngọc, đáp: "Nó thuộc nhóm quân tốt đầu tiên được mượn sang Yến Châu, những đồ vật cháu nhờ ta mang đi ta đều đã sai người chuyển giao cho nó rồi. Ban đầu ta tưởng nó cũng ở đây đắp đê, nhưng dò hỏi nhiều ngày qua thì nghe nói nó đã bị điều động sang Yến Châu."
Yến Châu láng giềng gần tiền tuyến, lại là nơi giao tranh trực tiếp với quân Bắc Quyết, xét về góc độ nào đó thì còn nguy hiểm hơn ở Lư Thành nhiều.
Phàn Trường Ngọc im lặng một lát rồi nói: "Hắn có bản lĩnh đầy mình, chắc chắn sẽ tự mưu cầu được tiền đồ tốt cho bản thân."
Triệu thợ mộc chưa biết trong hành lý có tờ hòa ly thư, cười nói: "Nó mà có tiền đồ thì nha đầu cháu cũng được hưởng phúc."
Phàn Trường Ngọc không định giấu Triệu thợ mộc chuyện mình và Ngôn Chính đã hòa ly nữa, nàng mím môi nói: "Triệu thúc, cháu và hắn thực ra đã hòa ly rồi."
Triệu thợ mộc đang bưng bát gốm thô uống nước ấm để xua bớt cái lạnh, nghe vậy suýt nữa làm rơi bát. Lão nheo đôi mắt nhăn nheo hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Phàn Trường Ngọc nói thật: "Lúc trước việc ở rể vốn chỉ là giả, mục đích là để đối phó với nhà Phàn Đại nhằm giữ lại gia sản mà thôi."
Triệu thợ mộc đặt bát nước xuống, im lặng một hồi lâu để tiêu hóa tin tức này mới thở dài một tiếng: "Trường Ngọc nha đầu, ta thấy thằng bé Ngôn Chính kia đối với cháu không phải là vô tình. Phu thê trẻ tuổi thường dễ bốc đồng, đi đường vòng. Sau này nếu còn cơ hội gặp lại, cứ đem mọi chuyện nói rõ ràng ra thì tốt hơn, đừng để đến lúc tuổi già lại mang theo một món nợ mơ hồ."
Nghĩ đến ngày Ngôn Chính rời đi, bản thân còn chưa kịp nói với hắn một lời t.ử tế, đáy lòng Phàn Trường Ngọc cũng dâng lên một nỗi niềm khó tả, nàng cúi đầu khẽ vâng một tiếng.
Bên ngoài lều, quan binh lại dắt tới một thớt chiến mã bị thương, gọi lớn bảo Triệu thợ mộc mau ra xem giúp. Phàn Trường Ngọc đã tìm được hành lý của mình, rảnh rỗi không có việc gì làm liền đi theo phụ giúp Triệu thợ mộc một tay.
Đào thái phó ở bên quân trướng chờ mãi không thấy Phàn Trường Ngọc quay lại, đích thân tìm tới đây thì thấy nàng chẳng màng dơ bẩn đang giúp một lão già thú y nhấc chân ngựa. Vẻ nhiệt tình hăng hái đó so với sự xa cách khi đối xử với lão quả thực là một trời một vực.
Sắc mặt Đào thái phó lập tức trở nên khó coi. Ta dạy nha đầu này học mà nàng không chịu bái sư thì chớ, nay lại có mắt không tròng muốn đi học nghề của một lão già thú y hay sao?
Lão đứng ngoài chuồng ngựa ho khan vài tiếng, ngặt nỗi tiếng sấm rền rĩ cộng với sự ồn ào trong chuồng ngựa đã át sạch tiếng ho của lão.
