Trục Ngọc - Chương 127
Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:03
Y đã nghe thấy nhiều chuyện không nên nghe như thế, liệu quay đầu lại có bị Hầu gia g·iết người diệt khẩu hay không?
Thấy vị quân y run lẩy bẩy từ đầu đến chân, Phàn Trường Ngọc lo lắng y sẽ chẩn sai mạch cho Tạ Chinh, bèn lên tiếng hỏi với vẻ đầy lo âu: "Quân y, ông không sao chứ?"
Chỉ trong một lát ngắn ngủi mà trên trán quân y mồ hôi đã vã ra như tắm. Y vội vàng nâng tay áo lên lau mồ hôi, dưới cái nhìn chăm chú của Tạ Chinh, y gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Không sao... Không có gì đáng ngại..."
Vất vả lắm mới bắt xong mạch, Phàn Trường Ngọc liền sốt sắng hỏi về tình hình của Tạ Chinh. Quân y vừa lau mồ hôi vừa đáp: "Hầu..."
Chữ này vừa thốt ra nửa chừng, y liền giật mình nhận được cái nháy mắt cảnh cáo từ tên thân vệ của Tạ Chinh. Quân y vội vàng sửa miệng: "Hậu sinh khả úy! Vết thương này chỉ suýt chút nữa là phạm vào phủ tạng, quả thực vô cùng hung hiểm. Nhờ có thân thể cường tráng nên mới kéo dài được nhiều ngày như vậy, nhưng vẫn cần phải kịp thời dùng t.h.u.ố.c và tĩnh dưỡng thật tốt. Mấy ngày nay do mất m.á.u quá nhiều nên có lẽ sẽ thường xuyên bị ch.óng mặt, tốt nhất... tốt nhất là nên ăn chút đồ mặn để bồi bổ."
Bắt mạch xong, y cần phải cạo sạch phần thịt thối rữa trên miệng vết thương để bôi t.h.u.ố.c mới cho Tạ Chinh. Nhìn thấy đôi bàn tay quân y vẫn còn run rẩy, Phàn Trường Ngọc sợ y sơ sẩy làm đau Tạ Chinh nên liền đề nghị: "Để ta tự làm cho."
Đôi tay quân y run rẩy chẳng qua là vì quá sợ hãi, lúc này y đang cố gắng bình tâm lại. Y vạn lần không dám để Tạ Chinh xảy ra bất kỳ sơ suất nào, nhưng cũng không yên tâm để một người chưa có kinh nghiệm như Phàn Trường Ngọc động thủ.
Đúng lúc này, Tạ Chinh cất tiếng: "Cứ để nội t.ử làm đi."
Trái tim quân y một lần nữa lại dậy lên sóng gió bão bùng. Hóa ra cô nương này chính là vị Hầu phu nhân chưa từng lộ diện của bọn họ!
Phàn Trường Ngọc đột nhiên nghe thấy xưng hô này cũng ngẩn người ra một chút, nhưng nàng không nói gì thêm.
Suốt thời gian ngồi trên chiếc ghế đẩu chỉ huy Phàn Trường Ngọc cạo thịt thối, chòm râu nơi khóe miệng của vị quân y vẫn không ngừng run rẩy.
Công Tôn Ngân hiển nhiên cũng vô cùng kinh ngạc. Lão mượn danh nghĩa đến thăm hỏi các tướng sĩ bị thương để quang minh chính đại nán lại trong trướng. Dù bị Tạ Chinh lườm nguýt mấy lần bằng những ánh mắt sắc như d.a.o nhưng lão vẫn không hề xê dịch nửa bước, ánh mắt cứ liên tục đảo qua đảo lại giữa Phàn Trường Ngọc và Tạ Chinh.
Phàn Trường Ngọc cầm cây chủy thủ hơ qua lửa sát trùng, toàn bộ sự chú ý của nàng đều dồn vào phần thịt thối trên l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Chinh, căn bản không để tâm đến những người xung quanh.
Thân binh cầm một miếng vải bông sạch định đưa cho Tạ Chinh c.ắ.n để giảm đau, nhưng hắn từ chối.
Phàn Trường Ngọc tay cầm chủy thủ, tay kia nhẹ nhàng đặt lên n.g.ự.c hắn, khẽ hỏi: "Có sợ không?"
Tạ Chinh đáp: "Nàng cứ ra tay đi."
Phàn Trường Ngọc bỗng thấy sống mũi cay cay. Nàng đè nén mọi cảm xúc trong lòng xuống, tập trung cao độ cạo đi lớp thịt thối trên n.g.ự.c hắn. Từng nhát d.a.o hạ xuống cực kỳ chuẩn xác và vững vàng, đôi môi nàng cũng mím c.h.ặ.t lại.
Tạ Chinh chỉ đăm đăm nhìn Phàn Trường Ngọc không chớp mắt, dường như vết thương trên n.g.ự.c hay ngay cả tính mạng của bản thân hắn cũng chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm.
Mồ hôi rịn ra trên trán cả hai người, nhưng tuyệt nhiên không một ai rên rỉ lấy một lời.
Phát hiện lòng bàn tay mình cũng đổ mồ hôi, Phàn Trường Ngọc liền nhờ người lau sạch tay và chuôi d.a.o rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.
Toàn thân Tạ Chinh căng cứng như đá, các đường gân xanh từ cánh tay lên đến thái dương đều nổi gồ lên. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống khóe mắt nhưng hắn vẫn không hề chớp mắt lấy một lần.
Trong quân trướng không một ai lên tiếng, không gian im ắng đến lạ thường.
Công Tôn Ngân đứng một bên cầm quạt, vẻ cợt nhả trên mắt và nụ cười nơi khóe môi đều thu lại sạch sẽ.
Một cảm giác vô cùng kỳ lạ dâng lên trong lòng lão. Mới một khắc trước, lão còn nghĩ dung mạo của nữ t.ử này tuy xứng đôi với Tạ Chinh, nhưng xét về gia thế thì việc gả cho hắn chưa biết chừng lại là tai họa đối với nàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, lão đột nhiên nhận ra rằng trên đời này, ngoại trừ nữ t.ử trước mắt ra, có lẽ chẳng còn người thứ hai nào có thể khiến Tạ Chinh yên lòng giao phó tính mạng của mình như vậy.
Hắn ngay cả mạng sống còn có thể dâng hiến cho nàng, tương lai làm sao có thể để nàng chịu nửa phần ủy khuất giữa chốn kinh kỳ vàng thau lẫn lộn kia chứ?
Còn về phần nàng có xứng đáng với Tạ Chinh hay không, nàng đã có thể khiến Tạ Chinh tự nguyện hiến dâng cả tấm chân tình đến mức này, thì còn đến lượt kẻ khác phán xét nàng có xứng hay không sao?
Lão dùng sống quạt khẽ gõ nhẹ hai nhịp vào lòng bàn tay, khóe miệng lại khẽ cong lên một nét cười thoảng qua.
Sau khi miếng thịt thối cuối cùng trên n.g.ự.c Tạ Chinh được cạo sạch, cả tấm lưng của Phàn Trường Ngọc hầu như đã bị mồ hôi thấm đẫm. Nàng quay đầu nói với quân y: "Xong rồi."
Quân y vội vàng rắc một lọ kim sang d.ư.ợ.c lên vết thương, rồi đắp phần thảo d.ư.ợ.c đã giã nát lúc trước lên cho Tạ Chinh, dặn dò mấy ngày tới tuyệt đối không được xuống giường, trước khi vết thương lành hẳn cũng không được mang vác vật nặng.
Phàn Trường Ngọc vẫn luôn im lặng đứng một bên.
