Trục Ngọc - Chương 138
Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:04
Vậy mà nàng đến mắt cũng chẳng thèm chớp một cái, ánh mắt hung ác hệt như một con báo đang liều mạng vật lộn với gấu.
Sau khi con gấu đen đổ rầm xuống đất, Phàn Trường Ngọc mới vẩy vẩy vết m.á.u trên d.a.o, lẩm bẩm một mình: "Săn gấu đúng là tốn sức hơn thật."
Năm xưa cha nàng vì muốn có thêm tiền trang trải việc nhà, khi lên núi săn b.ắ.n cũng từng săn được gấu, nhưng lúc đó nàng còn chưa biết săn gấu lại là chuyện nguy hiểm đến nhường này.
Đám thân vệ và tiểu tốt bấy giờ mới chạy lại. Nhìn con gấu đen ch·ết gục trên mặt đất và Phàn Trường Ngọc với vạt áo đẫm m.á.u, kẻ nào kẻ nấy đều vô thức nuốt nước bọt, trong sự kinh ngạc còn mang theo vài phần ngơ ngác, chỉ cảm thấy như đang nằm mơ.
Cô nương trông hiền lành ngoan ngoãn trước mắt này lại có thể một mình hạ gục một con gấu? Chuyện này mà truyền về quân doanh chắc chẳng ai tin nổi, đây rốt cuộc là loại quái t.h.a.i gì vậy?
Hai tên thân vệ trước đó từng theo Tạ Chinh đến huyện Thanh Bình, đã thấy Phàn Trường Ngọc một tay quẳng người xuống thuyền nên biểu cảm còn trấn tĩnh được đôi chút, chỉ là đột nhiên không hẹn mà cùng nhìn nhau: Sau này nếu cô nương này mà động thủ với Hầu gia nhà mình, không biết ai thắng ai thua đây?
Phàn Trường Ngọc dùng ống tay áo lau vết m.á.u trên mặt, sát khí trong mắt tan đi, lại trở về vẻ mặt thành thật vô hại, hỏi họ: "Chúng ta chỉ c.h.ặ.t t.a.y gấu mang về, hay là mang cả con gấu này về luôn?"
Mấy tên tiểu tốt không có chủ ý gì, vẫn là tên thân vệ lên tiếng: "Lương thảo trên núi vốn không dư dả, mang cả về đi."
Mọi người nhất trí đồng ý, nhanh ch.óng c.h.ặ.t trúc và dây mây bện thành một cái cáng đơn sơ, đặt xác gấu đen lên trên. Đám tiểu tốt và thân vệ thay phiên nhau kéo, lúc về cũng không để Phàn Trường Ngọc phải tốn thêm sức lực nào.
Chỉ là kéo vật nặng nên tốc độ đường về chậm lại. Giữa đường họ gặp viên tiểu tướng đang xách một con lợn rừng đi về, đối phương khi biết Phàn Trường Ngọc săn được gấu đen thì cũng suýt rơi cả cằm.
Đoàn người mang theo tâm trạng vui sướng lẫn phức tạp đi về, vừa ra khỏi cánh rừng đã nghe thấy tiếng tù và cầu cứu dưới chân núi.
Viên tiểu tướng nói: "Hỏng rồi! Phản tặc đang công sơn!"
Hắn nhanh ch.óng lệnh cho mười mấy người tiếp tục mang con mồi về, số còn lại cùng hắn đến chi viện cho các yếu đạo lên núi.
Không ngoài dự đoán, Phàn Trường Ngọc vẫn bị sắp xếp tiếp tục vận chuyển con mồi. Nàng vốn cũng không định xuống chân núi, nhưng ngặt nỗi mũi nàng thính, ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng.
Nàng hỏi đám thân vệ và tiểu tốt: "Các anh có ngửi thấy mùi hương gì không?"
Đám quân tốt đã lâu không được ăn một bữa no nê đều nuốt nước bọt. Trên núi mấy ngày qua chỉ toàn cháo loãng và dưa chua, giờ chỉ cần nghĩ đến vị mặn là nước miếng đã trào ra, huống chi là mùi thịt nồng đậm thế này.
Tên thân vệ hỏi một quân tốt đang chạy lên núi báo tin, rồi đáp: "Phản tặc vừa tấn công vừa nướng thịt dưới chân núi để dụ dỗ chúng ta quy hàng, hòng làm loạn quân tâm."
Phàn Trường Ngọc cảm thấy chiêu này quá thâm độc, cũng không biết Đào lão đầu và viện quân của hai châu Yến, Kế ở dưới chân núi có nghĩ ra cách gì không.
Tên thân vệ thấy Phàn Trường Ngọc lo lắng liền trấn an: "Nhi lang Yến Châu đều là người có cốt cách, đừng nói trên núi hiện giờ vẫn còn lương thực, dù chỉ còn rễ cây vỏ cây thì cũng không bao giờ bị những thủ đoạn thấp hèn này chiêu hàng!"
Nơi này chính là ranh giới giữa doanh trại và rừng núi, tầm nhìn trống trải, nhìn xuống dưới có thể thấy rõ số lượng lều trại của quân phản tặc chiếm đóng ở chân núi.
Phàn Trường Ngọc thấy số lượng lều trại của quân Sùng Châu nhiều hơn gấp đôi so với trên núi, nàng nhíu mày: "Phản tặc đông người, đường đều bị bọn chúng phong tỏa hết rồi."
Thân vệ lại giải thích: "Cô nương đừng chỉ nhìn cách bài trí doanh trướng của chúng. Phản tặc đã điều đi một nửa binh lực, lẽ ra phải giảm bớt doanh trướng, nhưng chúng không dỡ trại. Một là để đề phòng chúng ta đ.á.n.h lén ban đêm từ trên núi xuống nên bày trận nghi binh, hai là để thị uy, khiến tân binh của ta tưởng rằng dưới núi nhân mã đông đảo mà sinh lòng khiếp sợ."
Dọc đường tới đây Phàn Trường Ngọc đã nghe Đào lão đầu giảng về việc đ.á.n.h trận, nhưng lúc đó không có vật cụ thể để đối chiếu nên nàng nghe chỉ hiểu lõm bõm. Lúc này nghe một tên tiểu tốt trong quân Yến Châu cũng hiểu biết nhiều như vậy, nàng không khỏi khen ngợi: "Anh biết nhiều thật đấy!"
Tên thân vệ biết mình lỡ lời, sợ hỏng việc nên vội nói: "Ở quân doanh lâu ngày, ít nhiều cũng biết chút ít."
Phàn Trường Ngọc tò mò hỏi: "Vậy làm sao các anh phân biệt được quân số thực tế của bọn chúng?"
Thân vệ đáp: "Xem khói bếp. Số lượng lều trại có thể làm giả, nhưng khói bếp nấu cơm thì không. Bao nhiêu người ăn thì cần bấy nhiêu cái bếp, nhìn khói là ước tính được ngay quân số."
Phàn Trường Ngọc liền quan sát những nơi có khói đậm dưới chân núi, rồi nhìn lại phía sau núi nơi chỉ có thưa thớt vài đạo khói bếp, nàng rút con d.a.o g·iết lợn của mình ra, đôi mắt hạnh mở to đầy chân thành, đề nghị: "Bên kia ít người, hay là chúng ta sang bên đó đ.á.n.h lén đi?"
Nơi xa phong hỏa liên thiên, nhưng trung quân đại trướng trên núi vẫn là một mảnh tĩnh mịch.
