Trùm Trường! Anh Mất Não À?😡 - Chương 24

Cập nhật lúc: 20/06/2026 07:01

1.

Sáng thứ Hai, bầu trời thành phố cao v.út và trong vắt sau những ngày bão giông liên miên. Không khí trước cổng Tòa án Nhân dân Thành phố trang nghiêm và yên ắng đến lạ thường. Đường Trúc Dĩ đứng dưới chân những bậc thềm đá cẩm thạch lớn, chiếc cặp sách quen thuộc ôm c.h.ặ.t trước n.g.ự.c. Hôm nay là ngày phán quyết cuối cùng cho vụ án tái thẩm của cha cô.

"Trúc Dĩ."

Một giọng nói trầm ấm kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ phức tạp. Trương Mạn Lâm bước đến bên cạnh, bộ đồng phục xộc xệch ngày thường đã được thay bằng chiếc áo thun đen đơn giản và quần jean năng động, trông hắn vừa trưởng thành lại vừa vững chãi. Hắn không nói lời hoa mỹ, chỉ tự nhiên vươn tay lấy chiếc cặp sách từ tay cô khoác lên vai mình, rồi dùng bàn tay còn lại nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

"Đừng căng thẳng. Tôi đã bảo A Kiệt và Béo đứng canh ở lối ra rồi. Chú Quang nói mọi lập luận và thuật toán phân tích của em đều khớp 100% với tài liệu gốc. Sự thật sẽ được trả lại đúng vị trí của nó."

Trúc Dĩ nhìn bàn tay hai người đang đan vào nhau. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn tựa như một dòng điện chạy dọc cơ thể, xoa dịu đi nhịp tim đang d.a.o động ở mức 110 nhịp/phút của cô. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi:

"Theo định luật vạn vật hấp dẫn, một vật có khối lượng càng lớn thì lực hút càng mạnh. Tôi nghĩ sự kiên trì của chúng ta suốt thời gian qua đã tạo ra một lực hút đủ lớn để kéo công lý về phía này."

Mạn Lâm bật cười, cúi đầu sát tai cô chọc ghẹo: "Lại nữa rồi, học bá. Lúc nào em cũng phải lôi mấy cái định luật vào mới chịu được à? Hôm nay em chỉ cần dùng định luật 'tin tưởng vào Trương Mạn Lâm' là đủ rồi."

Ba tiếng đồng hồ trong phòng xử án trôi qua dài tựa như ba thế kỷ. Khi vị chủ tọa đứng dậy đọc bản án tuyên bố ông Đường Minh hoàn toàn vô tội, phục hồi mọi danh dự và yêu cầu bồi thường từ phía tập đoàn Hàn thị, cả khán phòng như vỡ òa.

Chú Quang đứng dậy, tháo kính cận ra lau vội giọt nước mắt lăn dài trên nếp nhăn khóe mắt. Trúc Dĩ ngồi bất động trên ghế, đôi mắt cô nhòe đi. Mười năm gánh chịu cái mác "con của kẻ tội phạm", mười năm một mình gồng gánh trong bóng tối, cuối cùng cô cũng có thể ngẩng cao đầu.

Cánh cửa phòng xử án mở ra, ông Đường bước ra trong bộ quần áo giản dị nhưng gương mặt đã lấy lại được vẻ nhẹ nhõm, tự do. Trúc Dĩ không kìm được nữa, cô lao vào lòng cha, những giọt nước mắt kiềm nén bấy lâu nay tuôn rơi như mưa sa.

Mạn Lâm đứng cách đó vài bước, lặng lẽ nhìn hai cha con đoàn tụ. Hắn khẽ mỉm cười, một cảm giác tự hào và nhẹ nhõm dâng tràn trong l.ồ.ng n.g.ự.c gã trùm trường. Cha hắn – ông Trương – hôm nay cũng đến tham dự. Ông đứng ở góc hành lang, nhìn đứa con trai vốn bị mình coi là bất trị giờ đây đang đứng hiên ngang, bảo vệ người khác bằng sự trưởng thành của một người đàn ông thực thụ. Ông Trương khẽ thở dài, bước đến vỗ vai Mạn Lâm:

"Con làm tốt lắm. Trương Gia tự hào vì con."

Mạn Lâm khựng lại, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhận được lời khen ngợi chân thành từ cha. Hắn quay lại, nhìn ông bằng ánh mắt kiêu hãnh: "Con cảm ơn cha. Con chỉ làm những gì một người con nên làm thôi."

Chiều muộn, sau khi đã sắp xếp cho ông Đường về nhà nghỉ ngơi cùng chú Quang, Mạn Lâm dắt Trúc Dĩ đến ga tàu hỏa cũ ngoại ô thành phố – nơi vắng vẻ và mang đậm màu sắc hoài niệm.

Hai người ngồi trên băng ghế gỗ dài bên đường ray, ánh hoàng hôn đỏ thẫm nhuộm rực cả không gian, kéo bóng họ dài lê thê trên nền đá sỏi. Trúc Dĩ dựa đầu vào vai Mạn Lâm, tay cô vẽ những vòng tròn vô định trên mu bàn tay hắn.

"Này, Trương Mạn Lâm."

"Hửm?" Hắn xoay đầu lại, môi khẽ chạm vào mái tóc mềm mại còn vương mùi nắng của cô.

"Nếu lúc trước tôi không cá cược với anh, nếu tôi cứ tiếp tục sống một cuộc đời cô độc như một tên trùm trường bạo lực, anh nghĩ bây giờ chúng ta sẽ thế nào?"

Mạn Lâm im lặng một lúc, rồi hắn siết c.h.ặ.t lấy vai cô, giọng nói trầm ấm vang lên giữa không gian lộng gió:

"Thì tôi vẫn sẽ tìm cách va vào em. Nếu em là hằng số bất biến, tôi sẽ là ngoại lực duy nhất làm thay đổi trạng thái đứng yên của em. Em không thoát khỏi tôi được đâu, Đường Trúc Dĩ."

Trúc Dĩ mím môi cười, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nhìn hắn: "Anh dạo này phát biểu có tính triết lý và vật lý cao quá nhỉ? Ai dạy anh thế?"

"Thì chẳng phải nhờ cô giáo Đường nghiêm khắc chép phạt tôi 50 lần cấu trúc 'I love you' đó sao?" Mạn Lâm nhéo nhẹ mũi cô, ánh mắt tràn ngập sự nuông chiều – "Bây giờ bài toán lớn nhất đã giải xong rồi, thủ khoa có tính toán xem bước tiếp theo của phương trình này là gì không?"

Trúc Dĩ không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động vươn người lên, hai tay vòng qua cổ Mạn Lâm, kéo hắn thấp xuống và đặt lên môi hắn một nụ hôn ngọt ngào. Nụ hôn không còn sự hoang mang của khu xưởng cũ, không còn sự vội vã của phòng kính, mà là sự giao thoa trọn vẹn của hai tâm hồn đã cùng nhau bước qua giông bão.

Tuýt!

Tiếng còi tàu từ đằng xa vang lên, một đoàn tàu chở hàng chậm chạp lướt qua đường ray, x.é to.ạc không gian yên tĩnh của buổi chiều muộn. Dưới ánh sáng lập lòe của những toa tàu chạy qua, hai bóng hình đan c.h.ặ.t vào nhau, tạo nên một định luật bất biến duy nhất của mùa hạ năm mười sáu tuổi: định luật của tình yêu vĩnh cửu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùm Trường! Anh Mất Não À?😡 - Chương 24: Chương 24 | MonkeyD