Trùng Phùng - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:04
Nó ngẩng đầu lên đầy tội nghiệp, đôi mắt đen láy tràn ngập sợ hãi và hoảng hốt.
“Mẹ có thể đưa con đi cùng không? Con cũng muốn sống cùng mẹ.”
Tôi nhìn căn biệt thự rộng lớn trước mắt:
“Nhưng nhà của mẹ không lớn.”
“Hơn nữa...”
Tôi nhìn qua An An, hướng mắt về phía Hoắc Tư Nam:
“Nếu con đi rồi thì bố con phải làm sao?”
Hoắc Tư Nam im lặng nhướng mày, dường như không ngờ tôi còn nghĩ đến anh.
An An không chịu bỏ qua dù chỉ một chút cơ hội:
“Nhỏ cũng không sao mà, con chỉ cần một chỗ nhỏ xíu thế này là được rồi.”
An An đưa tay ra giữa không trung, khoa tay một khoảng chỉ lớn bằng bàn tay.
“Còn bố...”
Thằng bé nhíu mày, quay đầu nhìn Hoắc Tư Nam.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra cách.
Nó chạy tới nắm tay Hoắc Tư Nam, kéo anh đến bên cạnh tôi.
Rồi lại nắm lấy tay tôi, Hoắc An An đứng giữa hai người, hào hứng khoa tay múa chân:
“Bố đi cùng chúng ta là được rồi mà.”
Hoắc Tư Nam cúi người nhìn thẳng vào mắt thằng bé:
“Đây là cách con nghĩ ra đấy à?”
Hoắc An An nghiêm túc gật đầu.
Hoắc Tư Nam bế An An lên khỏi mặt đất, nhét thằng bé vào lòng tôi.
“Được rồi.”
Giọng Hoắc Tư Nam bình thản:
“Cứ để thằng bé đi với em đi.”
“Nếu không ngày nào ở nhà nó cũng quấn lấy tôi, đến công việc cũng chẳng làm nổi.”
“Thật sự được sao?” Tôi hỏi.
Hoắc Tư Nam nhìn tôi, gật đầu.
“Em là mẹ thằng bé, chẳng có gì là không được cả.”
An An theo tôi về căn nhà thuê.
Đồ đạc mấy năm ở nước ngoài đều được gửi về, muốn dọn dẹp hết quả thật là một công việc khổng lồ.
Tôi lau mồ hôi trên trán An An:
“Có mệt không?”
Thằng bé ôm một chiếc thùng gần bằng cả người mình, gương mặt nhỏ đỏ bừng vì dùng sức.
Vậy mà vẫn nhất quyết muốn giúp tôi làm việc.
“Không mệt, đây là lần đầu tiên con được làm việc cùng mẹ mà.”
Nhìn dáng vẻ lém lỉnh đáng yêu của thằng bé, tôi không nhịn được bật cười.
Nhưng cười một lúc, tôi lại vô thức tự hỏi liệu lựa chọn năm xưa của mình có thật sự sai hay không.
“Mẹ ơi, người này là ai vậy?”
Giọng An An kéo tôi trở về thực tại. Tôi nhìn khung ảnh trong tay thằng bé.
Bên trong là ảnh chụp chung của tôi và một người đàn ông.
“Ồ, con biết rồi. Đây có phải là bố mới mà mẹ tìm cho con không?”
An An lại cúi xuống nhìn tấm ảnh.
“Còn nói tiếng nước ngoài nữa.”
Suy nghĩ của trẻ con đúng là muôn hình muôn vẻ.
Tôi trêu thằng bé:
“Nếu đúng thì sao? Con có muốn sang sống cùng mẹ không?”
An An im lặng một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi lắc đầu.
“Không được, con không thể bỏ bố lại.”
“Bố nuôi con một mình rất vất vả. Nếu con đi rồi, lúc bố khóc sẽ chẳng có ai lau nước mắt cho bố nữa.”
Sự chú ý của tôi lập tức bị lời thằng bé thu hút:
“Khóc?”
An An gật đầu:
“Vâng.”
“Có đôi khi bố sẽ ngồi một mình ở đó rồi chảy nước mắt. Con hỏi bố cũng chẳng nói gì.”
“Bố cứ nhìn con mãi, sau đó lại ôm con vào lòng.”
An An suy nghĩ rồi nói:
“Cho nên con không thể rời xa bố.”
“Nhưng mà...”
An An lại nhìn tôi:
“Con cũng muốn ở bên mẹ.”
Thằng bé chạy tới ôm eo tôi, ngẩng đầu, tựa cằm lên bụng tôi.
“Sau này nếu mẹ kết hôn rồi, mẹ cũng nhất định phải nhớ thường xuyên đến thăm con nhé, có được không ạ?”
Giọng An An đầy sốt ruột, rõ ràng vô cùng bất an.
Nhìn đôi mắt long lanh ngấn nước của thằng bé, tôi lập tức hối hận vì sao vừa rồi lại đem chuyện này ra đùa với con.
“Không đâu, người đó là thầy giáo của mẹ ở nước ngoài.”
Chỉ là trông khá trẻ mà thôi.
Hai mắt An An lập tức sáng lên:
“Thật ạ?”
Tôi gật đầu:
“Thật hơn cả vàng thật.”
Tôi xoay người tiếp tục dọn đồ, không nhìn thấy An An khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thằng bé lấy điện thoại ra, lén lút gửi tin nhắn thoại cho một người nào đó.
[Bố yên tâm đi nhé.]
13
Ngày đầu tiên đi làm, tôi không yên tâm để An An ở nhà một mình.
Lại chưa kịp tìm bảo mẫu.
Thế là tôi dứt khoát đưa thằng bé đến văn phòng cùng mình.
An An rất ngoan, ngồi trên t.h.ả.m chơi xếp lego.
Mỗi người bước vào văn phòng, sau khi biết thằng bé là con trai tôi đều vô cùng kinh ngạc.
“Con trai cô lớn thế này rồi à? Nhìn cô chẳng ai đoán ra được luôn.”
Đồng nghiệp nhìn tôi đầy ngưỡng mộ:
“Thích thật đấy, tôi cũng muốn sinh một đứa bé xinh xắn thế này.”
Nghe thấy có người khen mình, An An ngẩng đầu khỏi đống đồ chơi.
Miệng thằng bé ngọt như rót mật:
“Cảm ơn dì ạ!”
“Dì cũng xinh lắm ạ!”
Chọc cho đồng nghiệp của tôi vui đến không biết trời đất gì nữa, mua cho thằng bé cả đống đồ ăn ngon.
Gần đến giờ tan làm buổi tối, Hoắc Tư Nam gửi tin nhắn cho tôi.
[Vẫn còn ở công ty à?]
Tôi gõ trả lời trên màn hình:
[Ừ.]
Nghĩ một lát, tôi lại bổ sung:
[An An cũng ở đây.]
Hoắc Tư Nam:
[Ừ, tôi tới đón hai người.]
...
Đúng lúc sắp đến giờ cao điểm tan tầm, dưới tòa nhà công ty đông nghịt người.
Vừa đi đến quầy lễ tân, tôi đã nhìn thấy Hoắc Tư Nam đang tựa bên cửa chiếc Cullinan đỗ ven đường.
An An vẫy tay về phía anh:
“Bố.”
Nghe tiếng gọi, Hoắc Tư Nam ngẩng đầu lên, nhưng người anh nhìn không phải An An mà là tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong lòng cả hai đều dâng lên một cảm giác khác lạ.
Hoắc Tư Nam đón An An từ trong lòng tôi.
Ánh mắt anh dừng trên cánh tay tôi:
“Có mệt không?”
Tôi lắc đầu:
“Cũng ổn.”
Anh nhấc An An trong lòng lên một chút:
“Không được lén ăn vặt nữa, biết chưa?”
Hoắc An An ngượng ngùng vùi mặt vào lòng Hoắc Tư Nam, khóe mắt lén lút ra hiệu cho tôi.
Hoắc Tư Nam tiện thể cảnh cáo luôn cả tôi:
“Em cũng không được lén cho thằng bé ăn.”
Tôi giả vờ giấu túi đồ ăn vặt đồng nghiệp mua ra sau lưng.
“Đâu... đâu có.”
