Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 77: Cơn Mưa Đúng Lúc

Cập nhật lúc: 23/02/2026 03:06

Tôn Huân tụ tập đ.á.n.h bạc còn trộm đồ nhà máy đi bán, tin tức này lập tức lan truyền khắp nơi. Rất nhanh đã có người chạy đến chỗ lãnh đạo, bày tỏ loại bại hoại như vậy nhà máy nhất định phải sa thải.

Vợ Tôn Huân là Liễu Tiểu Nguyệt nghe được tin này, sau khi xác nhận là thật thì ngất xỉu. Đợi đến khi tỉnh lại, bà ôm lấy con trai lớn khóc lóc t.h.ả.m thiết. Tôn Huân sắp bị nhà máy sa thải, vậy thì bọn họ không thể tiếp tục ở đây nữa. Bà làm ầm ĩ một trận mới đòi được một trăm đồng từ chỗ Tôn Huân, nhưng chi tiêu những ngày qua cộng thêm con trai út và con gái út lần lượt bị bệnh đã tiêu mất hơn sáu mươi đồng rồi. Trong tay chỉ còn hơn ba mươi đồng, lại phải nuôi con bây giờ còn phải đi thuê nhà, chẳng mấy chốc sẽ tiêu hết. Đợi tiền tiêu hết, bà và các con biết làm sao?

Càng nghĩ càng tuyệt vọng, tiếng khóc cũng càng lúc càng lớn, mấy đứa trẻ thấy bà như vậy cũng không nhịn được mà khóc theo.

Lúc cả nhà đang ôm nhau khóc rống, bên ngoài có người gõ cửa. Nhìn thấy người đến, trong lòng Liễu Tiểu Nguyệt tràn ngập bi thương vô tận.

Người đến là một người bà con xa không thể sinh nở, đối phương muốn xin một đứa con nuôi. Vì điều kiện gia đình tốt, người chồng có yêu cầu rất cao đối với đứa trẻ nhận nuôi, phải thông minh, ngoại hình đẹp lại còn phải là con trai. Bà ta tìm kiếm đã lâu mà không được, sau đó nghe người ta nói chuyện thì để mắt đến con trai út của Liễu Tiểu Nguyệt. Trước đó đã đến một lần, chỉ là bị từ chối. Nghe tin Tôn Huân bị bắt lại vội vàng tới cửa, sợ bị người khác giành trước.

Tình cảnh trong nhà hiện giờ, con cái đi theo mình có thể sẽ c.h.ế.t đói. Chỉ là nhất thời Liễu Tiểu Nguyệt làm sao nỡ, nghẹn ngào tỏ vẻ sẽ suy nghĩ.

Đối phương hớn hở ra về.

Đến chập tối lại có người qua báo cho Liễu Tiểu Nguyệt, nói nhà máy sau khi họp đã quyết định sa thải Tôn Huân. Thông báo sa thải sáng mai sẽ dán ra, đến lúc đó nhà máy chắc chắn sẽ bắt bà dọn nhà đi, bảo bà sớm tính toán.

Liễu Tiểu Nguyệt bây giờ là đi bước nào tính bước đó, sống ngày nào hay ngày đó, còn tính toán được gì. Nếu không phải không nỡ bỏ lại mấy đứa con, bà đã muốn dùng một sợi dây thừng kết liễu đời mình rồi.

Sau khi tiễn người đi, bà ngồi trên ghế ngẩn người. Mãi đến khi tiếng khóc của con gái út vang lên mới khiến bà lấy lại tinh thần, sau đó lau nước mắt đứng dậy nấu cơm.

Ăn xong cơm, bốn đứa lớn đều ngoan ngoãn đi ngủ, hai đứa nhỏ còn phải đợi bà dỗ dành. Đợi bọn trẻ ngủ say, bà lôi từ trong rương của hồi môn ra một chiếc khăn tay. Hôm nay mua lương thực lại tốn năm đồng, chỉ còn lại ba mươi ba đồng.

Trong nhà bảy miệng ăn, chút tiền này nhiều nhất dùng được một tháng. Chẳng lẽ thật sự phải đem cho thằng Năm và con Sáu? Đều là thịt rơi ra từ trên người bà, bà làm sao nỡ chứ!

Nghĩ tới nghĩ lui, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.

Con trai lớn Tôn Đông đột nhiên từ trên giường bò xuống, ngồi bên cạnh bà, nắm lấy tay bà nói: "Mẹ, mẹ đừng lo, con sẽ cùng mẹ kiếm tiền nuôi các em."

Liễu Tiểu Nguyệt ôm lấy nó, vì sợ đ.á.n.h thức những đứa trẻ khác nên bà không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt.

"Cốc, cốc, cốc..."

Đúng lúc này bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Liễu Tiểu Nguyệt lau nước mắt, cao giọng hỏi: "Ai đó?"

Muộn thế này rồi còn gõ cửa, cũng không biết có chuyện gì.

Người bên ngoài không trả lời, nhưng tiếng gõ cửa không dứt.

Tôn Đông cầm lấy con d.a.o phay đi ra cửa. Chỗ cả nhà họ ở là gian phòng chứa đồ bỏ hoang bên cạnh nhà kho, vị trí vô cùng hẻo lánh. Nếu không phải thật sự hết cách, ai lại muốn ở cái chỗ này.

Liễu Tiểu Nguyệt chăm chỉ lại tháo vát, dọn vào đây đã dọn sạch đồ linh tinh trong phòng ra, bên ngoài cũng dọn dẹp gọn gàng. Cũng chính vì thế, những người nhà ở chật chội lại bắt đầu để ý đến căn phòng này.

Liễu Tiểu Nguyệt kéo nó lại, nói: "Không cần sợ, nếu thật sự có người xấu lát nữa con cứ hét to lên, biết chưa?"

Dù hẻo lánh đến đâu thì cũng là trong nhà máy, buổi tối nhà máy có người trực ban và tuần tra. Chỉ cần nó hét lớn, rất nhanh sẽ có người tới.

"Vâng."

Điều khiến hai mẹ con không ngờ tới là, cửa mở ra lại chẳng có ai, nhưng trước cửa đặt hai cái bao tải lớn.

Tôn Đông kinh ngạc không thôi: "Mẹ, cái này..."

Liễu Tiểu Nguyệt phản ứng lại rất nhanh: "Đừng nói chuyện, chúng ta khiêng đồ vào nhà."

Khiêng hai bao tải đồ lớn vào nhà, Liễu Tiểu Nguyệt vội vàng đóng cửa khóa trái lại. Thắp nến lên, Liễu Tiểu Nguyệt mới bắt đầu cởi dây thừng trên bao tải.

Hai bao tải một cái đựng bột mì trắng, một cái đựng gạo, trong đó bao gạo còn đặt một cái túi vải nhỏ màu xanh lam.

Nhìn thấy bột mì trắng và gạo, nước mắt Liễu Tiểu Nguyệt lại trào ra. Cũng không biết là người tốt bụng nào gửi lương thực tới, nhưng lương thực tốt thế này bà không nỡ ăn, định ngày mai mang đi đổi lấy lương thực thô. Đến lúc đó ra chợ nhặt lá rau người ta vứt đi hoặc ra ngoài đào ít rau dại, ăn kèm với lương thực thô cũng có thể ăn được hai ba tháng.

Tôn Đông mở cái túi vải màu xanh lam ra, trên cùng là một tờ báo, bên dưới tờ báo là những tờ "Đại Đoàn Kết", cậu thất thanh kêu lên: "Mẹ, mẹ mau nhìn này..."

Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, Liễu Tiểu Nguyệt cũng kinh ngạc đến ngây người: "Cái này, cái này..."

Hai mẹ con bình tĩnh lại đếm thử, phát hiện tổng cộng có năm trăm tờ Đại Đoàn Kết, tức là năm ngàn đồng. Liễu Tiểu Nguyệt sống đến giờ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tiền như vậy.

Tôn Đông run giọng hỏi: "Mẹ, có số tiền này, chúng ta có phải không cần đem cho các em nữa không?"

Cậu biết trong nhà không còn bao nhiêu tiền, đợi chút tiền còn lại tiêu hết thì nhà sẽ đứt bữa. Những ngày này không ít người đến hỏi thăm các em, trong lòng cậu vô cùng không nỡ, chỉ là cũng hiểu rõ, trong nhà nuôi không nổi đem cho các em cũng là tìm một con đường sống.

Liễu Tiểu Nguyệt hoàn hồn, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tiền, khẽ nói: "Con yên tâm, mẹ sẽ không đem cho thằng Năm và con Sáu đâu."

Có số tiền này, bà có thể nuôi lớn sáu đứa con.

Liễu Tiểu Nguyệt cầm tờ báo lên xem, chỉ là bà không biết chữ bèn đưa cho Tôn Đông: "Trên báo này viết cái gì?"

Tôn Đông học đến lớp bốn thì bỏ học, đọc báo vẫn không thành vấn đề. Chỉ là nhìn thấy tiêu đề bên trên, cậu nghi hoặc.

Liễu Tiểu Nguyệt hỏi: "Đông Tử, trên báo viết cái gì?"

Nói là tờ báo, thực ra là một bài báo được cắt ra từ tờ báo, tiêu đề là 'Hộ cá thể Chương Hoa Muội — Cải cách mở cửa đã cho tôi cơ hội và dũng khí'.

Tôn Đông đọc xong bài báo này, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Liễu Tiểu Nguyệt: "Mẹ, đại ân nhân có ý gì vậy?"

Liễu Tiểu Nguyệt suy nghĩ một hồi, lau nước mắt nói: "Đại ân nhân đây là đang chỉ đường cho chúng ta, bảo mẹ đi làm hộ cá thể."

Nhà là nhất định phải mua, hơn nữa phải mua nhà độc môn độc viện, như vậy có thể bớt đi rất nhiều rắc rối. Mua nhà xong còn phải tìm việc làm kiếm tiền, sáu đứa con mỗi ngày chỉ riêng ăn uống đã là một khoản chi lớn, còn phải cho con đi học, không thể miệng ăn núi lở. Tiền công bà chăm sóc bà cụ không nhiều, người nhà còn hay bắt bẻ không cho bà về nhà buổi tối. Trước đây là không còn cách nào, bây giờ chắc chắn phải nghỉ việc rồi.

Mắt Tôn Đông sáng lên: "Mẹ, mẹ làm bánh bao và súp cay ngon như vậy, nếu ra ngoài bày sạp chắc chắn kiếm được tiền."

Liễu Tiểu Nguyệt cảm thấy có thể thử một lần. Bày sạp vốn liếng không cần bao nhiêu, cho dù lỗ vốn cũng không sợ, đến lúc đó lại tìm đường khác.

Nhờ sự giúp đỡ ngầm của Lục Gia Hinh, khiến Liễu Tiểu Nguyệt sớm hơn hai năm bước lên con đường bày sạp, đứa thứ ba không c.h.ế.t yểu, cặp song sinh cũng không bị đem cho người ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.