Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền! - Chương 231: Cha Mẹ Đến Thăm
Cập nhật lúc: 09/01/2026 12:36
Đến tháng mười một, bụng Lưu Duyệt như được thổi khí, bỗng chốc phồng lên.
Quần áo trước kia còn mặc được, bây giờ cúc cũng có chút không cài nổi.
Ngay cả trên bụng cũng bắt đầu mọc một số vết rạn nhỏ.
Lưu Duyệt mỗi lần xem lại cảm thấy dường như nhiều thêm mấy đường.
Rất nhanh.
Trời đã trở lạnh, quần áo cô may cho hai đứa trẻ vừa hay dùng đến.
Kiểu dáng màu sắc quần áo của hai chị em đều giống nhau.
Màu gan lợn chấm bi đen.
Tôn lên làn da hai chị em vừa trắng vừa mềm.
"Mẹ ơi! Con với em đi tìm An T.ử chơi đây ạ! Bà Đỗ bảo trưa nay cho bọn con ăn cơm ở nhà bà ấy, bọn con không về đâu ạ!" Lục Tiểu Tuyết dắt Lục Nhuyễn Nhuyễn đi ra ngoài.
"Mẹ ơi! Tạm biệt." Lục Nhuyễn Nhuyễn lưu luyến chào Lưu Duyệt.
"Ừm, tối về sớm nhé ~" Lưu Duyệt đứng ở cửa bếp nói với hai đứa trẻ.
"Vâng ~"
Lưu Duyệt nhìn bóng lưng nhảy chân sáo của chúng, cười lắc đầu, vừa định quay người vào trong thì nghe thấy tiếng phụ nữ nói chuyện ở cửa.
"Là đây nhỉ? Đại Duyệt?" Giọng Triệu Phạm vang lên ở cửa.
"Địa chỉ bên trên nói chính là đây mà... Đại Duyệt?" Còn có giọng của Lưu Văn Thanh.
Lưu Duyệt còn nghi ngờ tai mình nghe nhầm, bước nhanh ra cửa vài bước: "Bố? Mẹ?"
"Ấy ấy ấy! Thật sự là con rồi, tôi đã bảo không tìm nhầm mà!" Triệu Phạm cười hì hì, rảnh tay vỗ vỗ vai Lưu Văn Thanh.
"Đúng đúng đúng, Đại Duyệt mau mở cửa."
"Đến đây!" Lưu Duyệt vội vàng mở cửa, vừa nhìn thấy hai người ở cửa, cô suýt nữa không kìm được khóc òa lên.
"Ôi chao sao thế này, sao lại còn khóc..." Triệu Phạm vội vàng đặt hết đồ trên tay xuống đất, ôm chầm lấy Lưu Duyệt vào lòng.
"Béo lên rồi..." Triệu Phạm quan sát kỹ Lưu Duyệt một chút, thấy cằm nhọn của cô biến thành khuôn mặt tròn nhỏ vẫn rất vui mừng.
"Sao bố mẹ đột nhiên lại đến?" Lưu Duyệt đỏ hoe mắt cười cười.
"Bác cả con, trước kia đã muốn để bố mẹ đến rồi, chị dâu hai con tướng t.h.a.i vẫn luôn không tốt lắm nên chưa đến, lần này anh họ lớn con đặc biệt về đón bố mẹ..." Triệu Phạm có chút bất lực cười cười.
"Nghe nói Lục Thành đi công tác rồi? Bao giờ mới về được? Con bây giờ bụng to làm gì cũng không tiện, còn phải trông hai đứa trẻ..." Lưu Văn Thanh nhíu mày nói.
"Khó nói lắm, chắc sắp rồi ạ..." Lưu Duyệt vội vàng lảng sang chuyện khác: "Bố mẹ qua đây ở bao lâu? Bao giờ đi?"
"Ở ba năm ngày thôi..." Trong nhà chỉ có một mình vợ thằng hai ở nhà bà rất không yên tâm.
"Vâng... được, vậy thì ở đây đi ạ." Lưu Duyệt khoác tay Triệu Phạm, đưa bà đến một phòng cho khách, bên trong trừ một cái giường, những cái khác đều không có.
"Được, chỗ này cũng không có giường sưởi, sau này lạnh thì làm thế nào? Đốt than chưa?" Triệu Phạm có chút lo lắng vỗ vỗ tay Lưu Duyệt.
"Đốt rồi, đốt rồi..." Lưu Duyệt cười híp mắt dán vào người bà: "Vui quá đi..."
"Mẹ với bố con mang cho con không ít đồ, gà nuôi trong nhà mẹ thịt hai con mang sang, còn có cá muối bố con làm, Nhuyễn Nhuyễn chẳng phải thích ăn trứng vịt muối sao, mẹ đều luộc chín mang sang rồi..."
"Còn có một số đồ lặt vặt, mẹ còn may quần áo cho hai đứa nó, bọn trẻ đâu?" Triệu Phạm nói nhiều như vậy mới phát hiện không thấy hai đứa cháu ngoại bảo bối.
"Chúng nó sang nhà Chu Văn An chơi rồi ạ..."
"Ồ... vậy được rồi." Triệu Phạm có chút thất vọng.
Lưu Văn Thanh càng thất vọng hơn, thời gian dài như vậy trôi qua rồi, cũng không biết Nhuyễn Nhuyễn còn nhận ra mình không.
"Bố mẹ ăn chưa? Trong nhà còn cháo đấy ạ..."
"Bố mẹ ăn rồi, dọc đường đi anh họ lớn con sắp xếp chu đáo lắm, mua đồ ăn mua nước uống..." Triệu Phạm nghĩ đến đứa cháu trai lớn trong lòng chua xót thêm vài phần.
Triệu Thừa Quang đều không giống bố bà bằng đứa con trai lớn của ông ấy.
Mỗi lần nhìn thấy Triệu Chí Thành bà đều có thể nghĩ đến bố.
"Hôm nào con gặp anh họ lớn, cảm ơn anh ấy t.ử tế." Lưu Duyệt cười hì hì lại dán sát vào Triệu Phạm.
"Đúng rồi, lúc nãy bố mẹ đến, thì thấy có người cứ ngó nghiêng ở đây, một người đàn ông, con dạo này không sao chứ?" Lưu Văn Thanh lo lắng nói.
Vừa rồi, lúc ông đưa Triệu Phạm đi về phía này, ở đầu ngõ nhìn thấy một người đàn ông nằm bò ở cửa nhà cô, lén lút không biết đang nhìn cái gì.
Thấy bọn họ đến, vội vàng nhìn bọn họ một cái, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ đi.
Lưu Duyệt hai ngày nay đúng là cảm thấy có người đang nhìn trộm bọn họ.
Lưu Văn Thanh nói vậy cô không khỏi để tâm hơn.
"Trong nhà có thiếu gì không? Hay có thừa cái gì không, có người lạ đến nhà không?" Triệu Phạm hỏi kỹ càng, trong mắt là sự lo lắng không giấu được.
"Không có ạ..." Lưu Duyệt nhẹ nhàng lắc đầu.
"Vậy con phải chú ý chút, đặc biệt là hai đứa trẻ, không có việc gì thì đừng mở cửa." Lưu Văn Thanh đứng ở cửa hút một điếu t.h.u.ố.c, vừa nói vừa quan sát cái sân này.
Trong sân trồng không ít rau, ngay ngắn chỉnh tề, tường sân cũng rất cao, muốn từ bên ngoài vào cơ bản là không thể.
Lưu Duyệt nghiêm túc gật đầu: "Con biết rồi..."
"Cái nhà Văn An gì đó ở đâu? Lát nữa bố đi đón chúng nó." Lưu Văn Thanh càng nghĩ càng không yên tâm.
"Đúng, lát nữa để bố con đi đón... bây giờ bọn bắt cóc lộng hành lắm." Triệu Phạm cũng lo lắng theo.
"Vâng." Hai người đều nói vậy Lưu Duyệt cũng căng thẳng theo.
Buổi trưa.
Lưu Văn Thanh vào bếp nấu cơm, để Lưu Duyệt và Triệu Phạm dọn dẹp phòng.
"Anh cả bọn họ dạo này thế nào ạ?"
"Anh cả con với anh hai con bây giờ một người ở đội hai, một người ở đội 4, bảo là làm quản đốc gì đó, lương đều 55 một tháng rồi."
"Thế thì tốt quá." Lưu Duyệt thật lòng nói.
"Các anh con con đừng lo, lần này đến, bọn nó còn bảo mẹ chăm sóc con nhiều hơn..." Triệu Phạm nói rồi động tác trên tay chậm lại: "Tiếc là con chạy càng ngày càng xa, gặp con một lần cũng khó."
Triệu Phạm cười cười tiếp tục l.ồ.ng chăn: "Không nói cái này nữa, xem mẹ này chẳng biết nói chuyện gì cả."
"Mẹ." Lưu Duyệt đi tới nhẹ nhàng ôm lấy vai bà.
"Ôi chao." Triệu Phạm thẳng lưng, vỗ vỗ cánh tay cô đang ôm mình: "Lớn thế này rồi còn làm nũng..."
Lưu Duyệt không nói gì cứ lẳng lặng ôm bà như vậy.
"Mẹ dạo này có thể già rồi, cứ hay nghĩ đến mấy đứa hồi trước, thằng cả cắt cỏ thằng hai cõng, con thì đi theo sau bọn nó la hét đòi bế..." Triệu Phạm đột nhiên nói đến chuyện ngày xưa.
"Con còn nhớ không? Có một lần anh con đưa con xuống hồ bắt cá, con cũng đi theo sau, sau đó rơi xuống nước, mẹ đ.á.n.h anh cả con một trận..."
"Nhớ ạ..." Lưu Duyệt đương nhiên nhớ, đó là lần anh cả cô bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhất.
Triệu Phạm đ.á.n.h xong, Lưu Văn Thanh đ.á.n.h! Lưu Văn Thanh đ.á.n.h xong, anh hai cô lại xông lên đ.á.n.h.
Cô ở bên cạnh vỗ tay khen hay.
Tức đến mức anh cả cô kêu oai oái!
