Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 132: Thông Cung
Cập nhật lúc: 09/04/2026 03:16
“Đông ca, nếu anh đã nói như vậy, thế thì chúng ta đến đồn cảnh sát đi!” Lão Tam cười lạnh.
“Đi thì đi, tôi cũng là nạn nhân, các cậu cũng thấy tiền tôi gửi đi rồi mà!” Đông ca chẳng có chút sợ hãi nào, ai chứng minh được gã đã lấy tiền?
“Anh là người gửi đi, ai biết hai người có phải là một giuộc không! Không không không, hai người chắc chắn là một giuộc! Hợp sức lừa tiền của chúng tôi!” Triệu Tiểu Xuyên nghiến răng.
“Các cậu đừng có nói bậy, chúng tôi không phải một giuộc, gọi điện thoại các cậu cũng nghe thấy rồi, tôi chỉ nhờ mang hàng hộ thôi!”
“Anh cố tình cho chúng tôi nghe, hai người đã bàn bạc từ trước rồi, hợp sức l.ừ.a đ.ả.o!” Lão Tam c.ắ.n c.h.ế.t không buông.
“Tùy các cậu nghĩ sao thì nghĩ, dù sao tôi cũng không nhận được tiền, tôi cũng là nạn nhân.” Đông ca bày ra bộ dạng các cậu làm gì được tôi.
“Đi, Tiểu Xuyên, chúng ta đưa hắn đến đồn cảnh sát, đến đó hai chúng ta cứ nói bọn chúng là một giuộc, l.ừ.a đ.ả.o liên tỉnh!”
“Tôi sẽ nói là hắn chủ động tìm chúng ta, bảo lợi nhuận quần áo rất cao, bảo chúng ta đầu tư, đảm bảo chúng ta kiếm được tiền.”
“Hắn tìm cậu trước, đảm bảo chắc chắn kiếm được tiền, cậu mới động lòng, cậu không đủ tiền nên mới tìm tôi.”
Triệu Tiểu Xuyên chớp chớp mắt: “Đúng, chính là anh mặt dày mày dạn tìm tôi, nói với tôi kiếm tiền thế này thế nọ, tôi không chịu nổi cám dỗ mới động lòng, bây giờ chúng tôi nghi ngờ bọn họ là một giuộc, hắn chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”
Hai người vây quanh Đông ca bắt đầu khớp khẩu cung.
Đông ca tức đến mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài, có ai thông cung ngay trước mặt người khác thế này không! “Các cậu coi công an là kẻ ngốc à, các cậu nói là họ tin sao?”
“Tin hay không thì đến đó anh cũng chẳng có quả ngon mà ăn đâu! Anh nói bị đối phương lừa là bị đối phương lừa à! Anh coi công an là kẻ ngốc chắc!” Triệu Tiểu Xuyên trả lại nguyên văn câu nói cho Đông ca.
Đúng lúc trước ga tàu hỏa có một đồn cảnh sát, cách khoảng một trăm mét, hai người trực tiếp lôi Đông ca vào trong.
Đồn cảnh sát đối với những trường hợp này đã quá quen thuộc, lấy khẩu cung riêng từng người, Đông ca liên tục nói hai người kia thông cung.
Lão Tam và Triệu Tiểu Xuyên c.ắ.n c.h.ế.t câu chuyện đã bàn bạc trước đó, chính là bị Đông ca lừa, đầu dây điện thoại bên kia là ở đâu bọn họ cũng không rõ, tất cả là do Đông ca tự biên tự diễn.
Công an bảo Đông ca gọi điện cho bạn gã, gọi nửa ngày vẫn không liên lạc được.
Công an nhìn Đông ca với ánh mắt đầy ẩn ý, thủ đoạn gây án liên kết.
Đông ca kêu oan ầm ĩ, nhưng Lão Tam và Triệu Tiểu Xuyên đều chỉ điểm gã là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, công an tạm thời giam giữ Đông ca, đợi liên lạc với công an phía Nam, điều tra xem lời Đông ca nói có đúng sự thật không, sau đó mới thả hoặc định tội.
Đông ca không ngờ công an lại tin lời hai người kia, lời gã nói công an căn bản không tin, không có chứng cứ dựa vào đâu mà giam giữ gã!
Công an: Hai người bọn họ chính là nhân chứng! Ai bảo anh là người liên hệ người và nguồn hàng, tiền cũng là anh gửi đi, đối tác cũng là anh tìm.
Đông ca: Không phải tôi tìm, là bọn họ chủ động đến tận cửa tìm tôi nằng nặc đòi làm!
Công an: Có khẩu cung của hai người, là anh chủ động.
Đông ca: Bọn họ thông cung.
Công an: Chứng cứ.
Đông ca: Tôi chính là chứng cứ.
Công an: Vậy cứ xử lý thế này trước đã!
Đông ca: ……
Lấy xong khẩu cung, Lão Tam và Triệu Tiểu Xuyên hai nạn nhân được thả ra trước, bên ngoài trời đã tối, còn đổ tuyết lớn.
Gió bấc cuốn theo tuyết, luồn thẳng vào cổ áo.
Trái tim hai người còn lạnh hơn cả thời tiết này.
“Cẩu Đản Tử, làm sao bây giờ?” Lão Tam mang theo giọng nức nở, tống Đông ca vào đó rồi, tiền của bọn họ cũng mất tăm, về nhà chắc chắn m.á.u chảy thành sông!
Triệu Tiểu Xuyên nhìn ngó xung quanh: “Đi!”
“Đi đâu?” Lão Tam sụt sịt mũi.
“Cứ đi theo tôi là được!”
Hai người đội tuyết lớn, đi hơn một tiếng đồng hồ đến bên ngoài nhà Đông ca.
“Anh Ba, chúng ta đến đây làm gì?” Lão Tam lấm lét nhìn quanh như kẻ trộm, trong lòng cũng đã đoán được.
“Anh không biết à? Chúng ta lấy hết đống quần áo kia đi, kiểu gì cũng bán được ngàn tám trăm! Làm không? Không thể để thằng khốn nạn đó hời được!” Triệu Tiểu Xuyên nghĩ đến việc về nhà không có cách nào ăn nói, c.ắ.n răng nghĩ ra chiêu này.
Lão Tam nghiến răng.
“Làm!!”
Hai người ăn nhịp với nhau.
Cổng lớn đang khóa, hai người nhảy vào sân, trời giúp hai người, cửa phòng không khóa, hai người vào nhà gom hết quần áo đang bày nhét vào túi lớn, trên giá áo còn treo vài bộ, đều là đồ Đông ca tự mặc, bọn họ cũng chẳng khách sáo, gom hết vào.
“Anh Ba, hai ta thay bộ quần áo, thay đôi giày đi!” Triệu Tiểu Xuyên tâm tư khá tỉ mỉ, hai người thay quần áo, trùm kín mít đầu đuôi, mỗi người vác hai cái túi lớn, đội gió tuyết, chui vào trong hẻm, dấu chân của hai người cũng bị tuyết lớn che lấp hoàn toàn.
Hai người đi đến dưới một gầm cầu thì dừng lại: “Cẩu Đản Tử, đống quần áo này chúng ta tính sao?”
“Bán chứ sao!”
“Thế có bị bắt không?” Lão Tam có chút sợ hãi.
“Bắt ai? Quần áo thứ này đầy đường, Kinh Thành lớn như vậy, đi đâu tìm mấy bộ quần áo!” Triệu Tiểu Xuyên bĩu môi, thứ này mất rồi biết tìm ở đâu, Kinh Thành lớn thế này, tính lưu động lại mạnh.
“Vậy chúng ta đến chỗ Bách hóa đại lâu bán, bên đó đông người, bán được giá mà lại nhanh!” Lão Tam cảm thấy Triệu Tiểu Xuyên nói đúng, quần áo này mất rồi biết tìm ở đâu.
Hơn nữa Đông ca còn chưa biết khi nào mới ra được, đợi qua năm mới ra, hoa cúc vàng cũng tàn rồi!
Hai người bước thấp bước cao bận rộn đến khi trời tờ mờ sáng, mới chuyển hết đồ đến gần Bách hóa đại lâu, hai người cũng không dám gọi xe, chỉ có thể dựa vào đôi chân, còn vác theo hai cái túi lớn, mệt đến mức hai mắt nổ đom đóm.
Hai người canh giữ bốn cái túi lớn, mua mấy cái bánh bao to, ngồi xổm ở chỗ khuất gió phồng má nhai, toàn thân mệt mỏi không còn chút sức lực nào.
Bọn họ đến sớm, lại tìm được một vị trí bày hàng đẹp nhất, con đường bắt buộc phải đi qua để đến Bách hóa đại lâu, tuyết lớn cũng đã tạnh.
Hai người trùm kín mít mặt mũi, quần áo trên người lại thay thành quần áo trong túi lớn, Lão Tam lấy một bộ quần áo của Đông ca.
Bộ quần áo này mặc vài lần hơi cũ rồi, chắc khó bán, Lão Tam liền mặc vào, tay theo thói quen thọc vào túi.
Động tác của Lão Tam cứng đờ!
Triệu Tiểu Xuyên lạnh đến mức nhảy tưng tưng, nhìn động tác của Lão Tam: “Sao thế?”
Lão Tam quay lưng lại, từ trong túi móc ra một xấp tiền.
Triệu Tiểu Xuyên kêu lên một tiếng “Mẹ ơi~”, Lão Tam vội vàng bịt miệng hắn lại! Mẹ kiếp, sợ người khác không nghe thấy hay sao!
Triệu Tiểu Xuyên gỡ ngón tay Lão Tam ra, giọng nói mang theo sự hưng phấn: “Anh Ba, bao nhiêu tiền?”
“Cậu canh chừng người, để tôi đếm.”
Triệu Tiểu Xuyên vội vàng che chắn cho Lão Tam, lấm la lấm lét nhìn quanh, nhìn là biết hai người này chẳng làm chuyện gì tốt đẹp, may mà sáng sớm chỗ này ít người.
Lão Tam đếm đến mức ngón tay cứng đờ: “Cẩu Đản Tử, có một ngàn hai trăm hơn!”
“Trời đất ơi, hắn sao lại nhiều tiền thế, vậy chúng ta bán đống này đi, không chừng còn có lời nữa đấy!” Triệu Tiểu Xuyên hưng phấn nói.
Lão Tam vội vàng cất tiền đi, sau đó lục tung đống quần áo trong túi, trong một cái quần khác Đông ca từng mặc lại tìm được mấy chục đồng.
Trong mắt Triệu Tiểu Xuyên tràn ngập sự hưng phấn, cuối cùng cũng có cái để ăn nói với người nhà rồi!
Đến giờ đi làm của Bách hóa đại lâu, người bắt đầu đông dần lên, hai chàng trai thời thượng ăn mặc sặc sỡ, thu hút sự chú ý của không ít người.
Lão Tam bóp giọng hét lên: “Ông chủ xưởng miền Nam ôm em vợ bỏ trốn rồi, quần áo mẫu mới cứ đưa tiền là bán!”
Triệu Tiểu Xuyên lảo đảo một cái, đây là từ ngữ hổ báo gì vậy.
Người qua đường đều bị tiếng rao hàng thu hút: “Chàng trai, ông chủ ôm em vợ bỏ trốn rồi, thì liên quan gì đến quần áo rẻ?” Có người trêu đùa hỏi.
“Ông chủ bỏ trốn rồi, xưởng chắc chắn phá sản, tiền lương công nhân chỉ có thể lấy đống quần áo này gán nợ thôi! Cho nên mới rẻ!” Lão Tam cười hì hì giải thích.
“Cậu đúng là ranh ma, thế sao không bán ở miền Nam, còn vác xa thế này làm gì?”
“Người Kinh Thành chúng ta có gu thẩm mỹ lại có tiền mà! Đến đây có thể bán được nhiều hơn một chút, công nhân cũng có thể ăn một cái Tết no ấm không phải sao!” Lão Tam nhẹ nhàng tâng bốc những người đang vây xem một chút.
