Trùng Sinh 80: Mẹ Hiền Dạy Dỗ Lũ Con Bất Hiếu - Chương 948: Ăn Lẩu
Cập nhật lúc: 10/04/2026 02:18
“Anh không ăn được cay, chúng ta gọi nồi lẩu uyên ương là được rồi, một nửa cay một nửa không cay, thế là cả hai đều ăn được.” Tiểu Ngư Nhi mong đợi nhìn tên tóc vàng.
Tên tóc vàng không phải không ăn được cay, mà là trong túi không đủ tiền, nhìn cái mặt tiền của quán ăn này là biết, không có ba bốn trăm tệ thì sợ là không bước ra nổi.
Tiểu Ngư Nhi chớp chớp đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn hắn, tên tóc vàng c.ắ.n răng dậm chân một cái: “Được, đi, chúng ta ăn lẩu uyên ương!”
Trên mặt Tiểu Ngư Nhi nở nụ cười rạng rỡ, nắm c.h.ặ.t t.a.y phấn khích hét lên: “Tuyệt quá, chúng ta đi mau thôi.”
“Anh Vĩ, hai người đi đâu đấy, cho mấy anh em đi cùng với?” Mấy tên tóc vàng tóc xanh bên cạnh đều nhìn về phía hai người.
“Đi ăn mảnh, dẫn tụi mày theo làm gì.” Tên tóc vàng tên là Trương Vĩ, năm nay mười bảy tuổi, đã nghỉ học, suốt ngày lêu lổng với mấy đứa nhóc trạc tuổi.
“Ăn mảnh thì ăn ở đây luôn đi, ra ngoài làm gì.” Mấy tên lưu manh nhép miệng cười mờ ám.
“Cút cút cút, làm cái gì cũng phải để tụi mày xem à.” Tên tóc vàng Trương Vĩ tuổi còn nhỏ nhưng mở miệng ra toàn lời thô tục.
“Anh nói linh tinh gì thế.” Tiểu Ngư Nhi đỏ bừng mặt, hung hăng đá Trương Vĩ một cái.
Mấy tên lưu manh xung quanh cười phá lên ngạo mạn.
Tiểu Ngư Nhi trừng mắt nhìn bọn chúng, chạy ra khỏi tiệm net trước.
“Mấy anh em, cho tao mượn ít tiền.” Trương Vĩ thấy Tiểu Ngư Nhi ra ngoài rồi, liền thò tay vào túi mấy thằng nhóc bên cạnh móc mỏi.
“Sáng nay không phải vừa mới chia sao, ra ngoài ăn mảnh một bữa mà còn không đủ à?” Mấy thằng nhóc bên cạnh vội vàng che c.h.ặ.t túi mình.
“Mùa đông lạnh lẽo thế này mà ăn ở ngoài à, không phải tìm một cái ổ sao.” Trương Vĩ tiếp tục lục lọi.
“Đệch, mày còn muốn thuê phòng à? Ra quán bar, trong nhà vệ sinh, ngoài hành lang, lúc nào chỗ nào chả làm được, vừa kích thích lại không tốn tiền.” Tên lưu manh che túi không cho Trương Vĩ móc.
“Có phải không trả tụi mày đâu, không giúp tao, sau này tụi mày có việc gì tao cũng không giúp đâu nhé.” Trương Vĩ đe dọa.
Mấy tên lưu manh miễn cưỡng mỗi đứa đưa cho Trương Vĩ một trăm tệ.
Trương Vĩ cười hì hì: “Có gái không tán là đại nghịch bất đạo, mấy anh em, tao đi đây.”
Bên ngoài rất lạnh, Tiểu Ngư Nhi xoa xoa tay đứng đợi Trương Vĩ.
Trương Vĩ bước ra, ôm lấy vai Tiểu Ngư Nhi: “Đi, đi ăn lẩu.”
Tiểu Ngư Nhi gạt cánh tay Trương Vĩ ra: “Đừng có động tay động chân.”
“Tuân lệnh, công chúa.” Sau đó hắn nắm lấy tay Tiểu Ngư Nhi, chạy về phía quán lẩu.
Tiểu Ngư Nhi vùng vằng vài cái nhưng không thoát ra được, đành đi theo Trương Vĩ đến quán lẩu.
Bọn họ đến lúc đã qua giờ cao điểm ăn uống, xếp hàng nửa tiếng là đến lượt.
Trương Vĩ đẩy thực đơn cho Tiểu Ngư Nhi: “Thích ăn gì thì gọi nấy, không cần khách sáo.”
“Vậy em không khách sáo đâu nhé!” Tiểu Ngư Nhi đã lâu không được ra ngoài ăn ngon, nhìn cái gì cũng muốn ăn, tên tóc vàng đã nói vậy, con bé cũng chẳng khách khí.
Tên tóc vàng thấy con bé gọi hơn chục món mà vẫn chưa có ý định dừng lại, mí mắt giật liên hồi.
“Hai đứa mình ăn ngần này là đủ rồi, muốn ăn thì ngày mai anh lại dẫn em đến.”
“Thật không?” Thực đơn che khuất hơn nửa khuôn mặt Tiểu Ngư Nhi, chỉ lộ ra đôi mắt tinh nghịch.
“Đương nhiên rồi, anh Vĩ còn lừa em sao, gọi nhiều quá hai đứa mình ăn không hết lại lãng phí, chi bằng ngày mai lại đến ăn tiếp.” Trương Vĩ ngoài miệng nói rất hào phóng.
Tiểu Ngư Nhi luyến tiếc bỏ thực đơn xuống: “Anh nói đúng, ngày mai chúng ta lại đến ăn.”
Lẩu rất ngon, tên tóc vàng không ăn được cay, đũa cứ gắp rau trong nồi cay, Tiểu Ngư Nhi ăn cắm cúi không ngẩng đầu lên.
Hai người ăn sạch sành sanh một bàn thức ăn, chỉ thiếu điều húp luôn cả nước lẩu.
“Ngon quá đi mất, hèn chi ngày nào cũng có nhiều người xếp hàng đến vậy.” Tiểu Ngư Nhi ăn xong vẫn còn thòm thèm.
“Em thích ăn, ngày nào chúng ta cũng đến ăn, cho đến khi em ăn chán thì thôi.” Tên tóc vàng vỗ vỗ cái n.g.ự.c lép kẹp của mình.
“Thật sự được sao? Ở đây đắt lắm đấy.” Đôi mắt to tròn ngấn nước của Tiểu Ngư Nhi mong đợi nhìn Trương Vĩ.
“Chút tiền lẻ này nhằm nhò gì, em không biết nhà anh làm nghề gì sao?” Trương Vĩ hất cằm lên.
Bọn họ quen nhau ở tiệm net, Tiểu Ngư Nhi làm sao biết nhà Trương Vĩ làm gì.
“Anh không phải người Kinh Thành đúng không?” Giọng của Trương Vĩ không phải giọng Kinh Thành.
Trương Vĩ gật đầu: “Không phải, nhà anh ở Giang Bắc, mở mỏ than, bố anh đưa anh đến thủ đô đi học.”
Tiểu Ngư Nhi nhìn cái đầu vàng khè của Trương Vĩ, trường học đàng hoàng nào lại cho học sinh nhuộm tóc chứ.
Trương Vĩ vuốt vuốt mái tóc vàng của mình: “Hì hì, anh học trung cấp, cứ nộp tiền là được học, đến lúc đó lấy cái bằng tốt nghiệp là xong.”
“Bố anh tốt thật đấy!” Tiểu Ngư Nhi vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, nhìn bố người ta xem, con cái học không giỏi thì bỏ tiền ra mua bằng cho con, tiền tiêu thoải mái, sao con bé lại không có được một gia đình tốt như vậy chứ.
“Cũng bình thường thôi, ăn no thế này rồi, hai đứa mình đi quán bar chơi nhé?” Trương Vĩ chuyển chủ đề.
Quán bar thì Tiểu Ngư Nhi chưa đi bao giờ, nghe nói trong đó hạng người nào cũng có, con bé hơi muốn đi, lại hơi sợ, quen tên tóc vàng ở tiệm net, quan hệ cũng chưa thân thiết lắm.
“Chúng ta vẫn nên về tiệm net đi, em hẹn bạn chơi game rồi, ngày mai chúng ta hẵng đi.” Tiểu Ngư Nhi suy nghĩ một chút rồi từ chối.
“Từ quán bar ra rồi mình đi tiệm net cũng được mà, quán bar vui lắm, vào đó quẩy cực sung.” Tên tóc vàng Trương Vĩ thổi thổi phần tóc mái dài thượt.
“Ngày mai đi, hôm nay em lỡ hẹn với bạn rồi, dù sao ngày mai chúng ta cũng lại đến ăn lẩu mà.”
“Không phải em sợ đấy chứ? Trong đó toàn người hai mươi mấy tuổi, nam nữ đều có, chẳng ai quen ai, mình chơi phần mình, cũng giống như đi ăn lẩu thôi, em đừng nghĩ quán bar xấu xa thế, toàn người xấu thì người ta mở cửa làm gì, đi, anh dẫn em đi mở mang tầm mắt, lát nữa ra rồi đi bao đêm sau.”
Tên tóc vàng Trương Vĩ mềm nắn rắn buông, Tiểu Ngư Nhi d.a.o động, đi theo Trương Vĩ đến quán bar.
Mới đến cửa quán bar đã nghe thấy tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc bên trong, trước cửa còn có dăm ba đám nam nữ thanh niên tụ tập hút t.h.u.ố.c.
Tiểu Ngư Nhi tò mò đ.á.n.h giá xung quanh: “Vào trong này chắc đắt lắm nhỉ?”
“Vào trong không mất tiền, không gọi rượu mà chỉ vào nhảy thì không tốn đồng nào, đi, mau vào thôi.” Trương Vĩ kéo Tiểu Ngư Nhi vào quán bar.
Ở cửa có bảo vệ, kiểm tra một chút rồi cho bọn họ vào.
“Họ kiểm tra cái gì vậy?” Tiểu Ngư Nhi cái gì cũng không biết.
“Không cho mang rượu nước và đồ ăn vào, bên trong có bán, đắt lắm, người ta dựa vào cái đó để kiếm tiền mà.” Trương Vĩ quen đường quen nẻo kéo Tiểu Ngư Nhi vào trong.
Bên trong ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc khổng lồ, cảm giác như sàn nhà cũng đang rung chuyển, giữa quán bar có một sân khấu, đang có mấy cô gái ăn mặc mát mẻ nhảy nhót cuồng nhiệt trên đó, những người dưới sàn nhảy thì lắc đầu vẫy đuôi nhảy kiểu gì cũng có.
Xung quanh còn có không ít bàn rượu, người bên trong vừa uống rượu vừa nhảy.
Tiểu Ngư Nhi cảm thấy sau khi vào đây tim đập nhanh hơn hẳn, cơ thể bất giác chuyển động theo nhịp điệu của âm nhạc, bọn họ vào cũng chẳng ai thèm nhìn, đúng như lời Trương Vĩ nói, ai chơi phần người nấy.
Tên tóc vàng Trương Vĩ vừa vào đã hưng phấn, kéo Tiểu Ngư Nhi vào sàn nhảy, mái tóc vàng bồng bềnh bắt đầu hất tung, đầu lắc lư điên cuồng...
“Học theo anh này, nhảy thế này mới sung.”
Tiểu Ngư Nhi học theo lắc vài cái, cảm thấy hơi ch.óng mặt, nhưng cái cảm giác lâng lâng ấy hòa cùng bầu không khí lại càng thấy sung hơn, Tiểu Ngư Nhi từng học múa, bắt chước động tác của mấy cô gái nhảy đẹp xung quanh, chẳng mấy chốc đã chơi rất nhiệt.
