Trùng Sinh Chạy Nạn: Đoạn Tuyệt Thân Tình Ta Chỉ Bảo Vệ Phu Nhi - Chương 19: Ớt

Cập nhật lúc: 08/05/2026 20:20

Phó Bạch biết nơi họ ở không có ớt, lập tức giao dịch một đống lớn sang, còn chia sẻ cách ăn ớt ngon nhất là nấu lẩu, lại bảo trước đó cũng đã giao dịch rất nhiều cốt lẩu cho hắn. Nhắc đến lẩu, Thẩm An Niên mới sực nhớ ra, trong không gian quả thực có rất nhiều túi cốt lẩu đủ loại.

Sau đó họ đã ăn thử, quả thực vô cùng ngon, hương vị đậm đà, cách làm lại đơn giản. Tuy nhiên cũng vì mùi thơm quá nồng nên họ chỉ dám đóng cửa ăn trong nhà.

Liễu Văn Thanh cũng không sợ Lý Khê ăn xong sẽ nảy sinh nghi ngờ. Đại Lịch triều đất rộng người thưa, những người dân thôn quê cả đời không ra khỏi lũy tre làng mấy lần như họ thì làm sao biết rõ thiên hạ có những gì. Những thứ như ớt hay tương ớt, ở đây không có không có nghĩa là nơi khác cũng không, cho dù thực sự không có thì cũng chẳng ai nghi ngờ, chỉ cần cất kỹ hũ đựng tương ớt đi là được.

Giống như khoai lang và khoai tây, nghe nói từ lâu Đại Lịch triều đã có, chẳng qua là mấy năm gần đây dân chúng vùng này mới được tiếp xúc tới.

Lý Khê quả thực không hề nghi ngờ, An Niên huynh thường xuyên lên trấn bán con mồi, quen biết rộng, nhờ vả được người tìm giúp cũng là chuyện thường tình. Nghe Liễu Văn Thanh miêu tả, đệ ấy lập tức động lòng, ghé sát lại hỏi: "Là thứ gì vậy? Cay là cảm giác thế nào?"

Liễu Văn Thanh nhất thời không biết miêu tả sao cho đúng: "Lát nữa đệ nếm thử là biết ngay."

Lý Khê ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước bệ bếp: "Được, Văn Thanh ca huynh mau làm đi, để đệ nhóm lửa cho huynh."

Liễu Văn Thanh mỉm cười, đây cũng chẳng phải việc nặng nhọc gì nên y không ngăn cản. Y lấy từ trong sọt rau ra hai quả ớt đỏ rực, rửa sạch rồi thái nhỏ. Vì Khê ca nhi chưa từng ăn nên y chỉ cho một chút. Lý Khê nhìn loại quả lạ lẫm chưa từng thấy bao giờ, tò mò hỏi: "Đây là cái gì vậy?"

"Đây là ớt, cho thứ này vào thức ăn sẽ có vị cay nồng." Liễu Văn Thanh rửa sạch chảo, đợi chảo nóng thì đổ dầu vào, cho ớt và tỏi vào phi thơm, sau đó trút thịt vào đảo nhanh tay. Một mùi hăng nồng bốc lên, Lý Khê nhịn không được mà ho khan mấy tiếng, nhưng lại thấy nước miếng trong miệng không ngừng tiết ra: "Mùi vị này kích thích thật đấy, nhưng mà thơm quá chừng."

Đợi đến khi xào xong thịt, y lại làm thêm một món rau và nấu bát canh trứng. Đúng lúc đó Thẩm An Niên cũng cõng củi trở về. Hắn đốn rất nhiều củi trên núi nên mới về muộn một chút. Thấy thức ăn đã bày lên bàn, hắn ngạc nhiên: "Hôm nay sao lại dùng bữa sớm vậy?"

"Khê ca nhi sang chơi, ta bảo đệ ấy ở lại dùng cơm. Vì đệ ấy chưa báo trước với Hoắc thẩm t.ử nên ta nấu sớm một chút." Nhìn Lý Khê và Tiểu Bảo ngồi bên bàn ăn, dáng vẻ như sắp không nhịn nổi trước mùi thơm ngào ngạt, y thấy thật buồn cười: "Được rồi, ăn thôi. Khê ca nhi, đệ cứ nếm thử một chút trước xem có thấy khó chịu chỗ nào không nhé."

Vị ớt khá kích thích, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

"Được, được." Lý Khê vốn định gắp một miếng thịt xào ớt thật lớn, nghe vậy đành tiếc nuối nới lỏng đũa, chỉ gắp một miếng nhỏ bỏ vào miệng. Một hương vị kích thích lập tức bùng nổ trong khoang miệng, ngon quá đi mất!

Đệ ấy không nhịn được gắp thêm mấy miếng nữa, đến khi nuốt xuống bụng thì bắt đầu xuýt xoa không ngừng. Đệ ấy cũng chẳng hiểu sao mình lại làm vậy, nhưng quả thực là không kìm lại được.

"Đó chính là vị cay." Liễu Văn Thanh múc cho đệ ấy một bát canh trứng.

"Cái này thực sự rất ngon, vừa thơm lại vừa khai vị." Lý Khê vừa xoa bụng vừa nói, đã lâu lắm rồi đệ ấy mới được một bữa thỏa thuê như thế, ăn đến mức căng cả bụng.

"Vậy lát nữa đệ mang một ít về đi."

Dùng bữa xong, Liễu Văn Thanh đưa cho đệ ấy một túi vải nhỏ đựng ớt, còn dùng hũ sành đựng thêm một ít tương ớt: "Ớt này khi nấu không nên cho quá nhiều, nếu không sẽ cay đến chảy nước mắt đấy. Hạt bên trong chắc là trồng được, đệ cứ thử xem sao. Còn trong hũ sành này là tương làm từ ớt, có thể dùng để trộn trực tiếp với cơm hoặc mì."

Lý Khê mừng rỡ ra mặt: "Đa tạ Văn Thanh ca, vậy đệ xin phép về trước."

Liễu Văn Thanh thấy dáng đi của đệ ấy có chút lâng lâng, liền dặn dò: "Đi đứng cẩn thận một chút."

Thời tiết ngày một nóng lên, tới tháng Bảy, chỉ cần bước chân ra khỏi cửa một lát là mồ hôi đã đầm đìa. Thẩm An Niên ra đồng xem xét, phát hiện trên mạ có xuất hiện không ít trứng sâu màu trắng. Lòng hắn chùng xuống, ở vùng này lúa nước, khoai tây, khoai lang mỗi năm chỉ trồng được một vụ, điều đó có nghĩa là hoa màu trên đồng lúc này chính là lương thực cả năm của người nông dân. Nếu tất cả bị châu chấu ăn sạch, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Hắn âm thầm dùng dị năng tiêu diệt rất nhiều trứng sâu.

Mấy ngày sau, trong thôn bắt đầu rộ lên tin đồn rằng nạn châu chấu sắp ập đến. Người tin kẻ ngờ, nhưng không khí trong thôn đã trở nên xôn xao, bất an.

Mặc kệ bên ngoài thế nào, Thẩm An Niên vẫn đóng cửa tận hưởng những ngày tháng bình yên của riêng mình. Dẫu sao lời cảnh báo hắn cũng đã đưa ra, tin hay không là lựa chọn của mỗi người, hắn không thể ép buộc họ phải tin rồi nghiêm túc đối phó được.

Kết quả chẳng bao lâu sau, Thôn trưởng đã thông báo mỗi hộ gia đình cử người ra đầu thôn họp. Ở đầu thôn có một bục cao, mỗi khi Thẩm Gia Thôn có đại sự, Thôn trưởng đều sẽ khua chiêng gọi dân làng tụ họp tại đó.

Thẩm An Niên đưa phu lang và Tiểu Bảo cùng đi, trên đường gặp người mỗi lúc một đông, ai nấy đều bàn tán xôn xao xem sắp có chuyện lớn gì xảy ra. Thẩm An Niên nghe được suốt cả dọc đường.

"Không phải dạo này đồn rằng nạn châu chấu sắp đến sao, chắc là về chuyện này rồi."

"Nạn châu chấu gì chứ, nghe còn chưa từng nghe qua."

"Có khi Thôn trưởng muốn tìm kẻ tung tin đồn nhảm thì có, hai hôm trước chẳng phải Thôn trưởng tìm mãi không ra sao?"

"............"

Đến đầu thôn, nơi đó đã tập trung khá đông người, ồn ào náo nhiệt. Đợi chừng một nén nhang, Thôn trưởng bước lên bục cao, nhìn quanh một lượt rồi gõ một tiếng chiêng đồng, hiện trường lập tức im bặt.

"Hiện tại người đã đến đông đủ, chắc hẳn mọi người cũng đoán được ta định nói chuyện gì rồi. Gần đây trong thôn có tin đồn rằng nạn châu chấu sắp tới."

Phía dưới lại bắt đầu xôn xao, Thôn trưởng gõ thêm một tiếng chiêng nữa: "Tất cả trật tự! Ban đầu ta cũng bán tín bán nghi, nhưng Thúc công đã tới tìm ta, người nói những dấu hiệu bất thường gần đây rất giống với nạn châu chấu trăm năm trước. Chắc mọi người cũng nhận thấy đã lâu không có mưa, trứng sâu trên mạ ngoài đồng cũng nhiều lên trông thấy, thế nên thà tin là có còn hơn không."

Đại Lịch triều là một vương triều mới, chỉ mới được ba mươi mấy năm. Nhưng Thẩm Gia Thôn thì không, người họ Thẩm đã định cư ở đây không biết bao nhiêu đời. Lứa trẻ có lẽ không biết, nhưng những người lớn tuổi đa phần đều từng nghe bậc cha chú kể về t.h.ả.m cảnh nạn châu chấu trăm năm trước, châu chấu tràn qua, ngọn cỏ cũng không còn.

Thế là Thúc công đã tìm đến Thôn trưởng để nói lên suy đoán của mình. Thôn trưởng nghe xong cũng tin đến bảy tám phần, liền tìm các tộc lão cùng hai người đọc sách trong thôn bàn bạc suốt hai ngày trời mới quyết định mở cuộc họp này.

Phía dưới có thôn dân lên tiếng hỏi: "Vậy Thôn trưởng muốn chúng ta làm gì? Cho dù cái nạn châu chấu đó có đến thật thì chúng ta cũng chẳng có cách nào mà."

"Đúng đấy, chẳng lẽ còn có thể bảo nó đừng đến được chắc?"

"............"

"Im lặng! Biết được chuyện này, ta đã tìm các tộc lão cùng hai tiểu t.ử An Bách, An Khang. Chúng nó đã lên tiệm sách tra cứu rất nhiều tài liệu, muốn tiêu diệt nạn châu chấu thì phải giảm bớt trứng sâu từ sớm."

"Đây là chuyện liên quan đến lương thực cả năm của mọi người, không thể lơ là được. Vì vậy mỗi hộ gia đình đều phải cử người, hán t.ử từ mười hai tuổi trở lên đến sáu mươi tuổi trở xuống đều phải tham gia, đi tiêu hủy hết trứng sâu trên đồng ruộng, nương rẫy và quanh thôn."

Có người không cam lòng: "Chúng ta ngày nào cũng bao việc, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi thế, vả lại đây cũng chỉ là tin đồn, đã biết là thật hay giả đâu." Không ít người gật đầu tán thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.