Trùng Sinh Đổi Gả, Ta Cùng Phu Quân Báo Thù - Chương 5

Cập nhật lúc: 21/06/2026 18:01

Sở Sách bị đ.á.n.h đến ngây người, ánh mắt nhìn Sở Tiêu gần như muốn g.i.ế.c người, "Một kẻ tàn phế như ngươi mà cũng dám động thủ với ta?"

Sở Tiêu liếc nhìn một cái, khóe môi mang theo ý cười châm biếm, "Người tàn phế thì sao? Nhìn kỹ đường kim mũi chỉ trên đôi hộ tất này xem, có thấy quen mắt không? Là phu nhân của ngươi đích thân làm cho một kẻ tàn phế như ta đấy."

Lần này Sở Sách lập tức im lặng. Hắn ta nhặt đôi hộ tất dưới đất lên xem đi xem lại, cuối cùng buột miệng mắng một câu, "Ăn nói linh tinh! Tay nghề may vá tệ thế này, chắc chắn là do vị phu nhân ngốc nghếch của ngươi làm!"

Nghe người khác nói ta ngốc, ta đã quen từ lâu. Nhưng Sở Tiêu lại nổi giận, "Người đâu!"

Vừa dứt lời, hai gia đinh mà công gia mới điều tới cho chàng hôm nay lập tức chạy vào, "Đại công t.ử có gì sai bảo ạ?"

Sở Tiêu lạnh lùng nhìn Sở Sách đang c.h.ế.t lặng, "Chiếu theo gia quy, vô lễ với trưởng tẩu, phạt hai mươi roi."

Nói xong, ánh mắt chàng lại rơi xuống đôi hộ tất, "Còn thứ này có phải do đệ muội làm hay không, ngươi mang về hỏi nàng ta là biết."

Hai gia đinh nhìn nhau đầy lúng túng, không ai dám động thủ. Sở Tiêu bật cười, "Thế nào? Hay muốn ta mời cha tới đích thân thi hành gia pháp?"

07.

Gia đinh vẫn không dám động thủ, còn Sở Sách thì lớn tiếng đòi gặp phụ thân. Cả đoàn người kéo đến tiền sảnh.

Sau khi nghe Sở Sách thêm mắm dặm muối kể lại đầu đuôi câu chuyện, công gia lập tức trừng mắt nhìn Sở Tiêu, "Chỉ vì một kẻ ngốc mà đáng để con phải dùng gia pháp với chính đệ đệ mình sao?"

Sở Tiêu khẽ nhíu mày, "Hôm cha bảo con cưới Thanh Từ, chẳng phải cha từng nói nàng ấy nhìn hiền lành ngoan ngoãn, là tướng vượng gia sao? Nếu cha đã chướng mắt phu thê con như vậy, số bạc con ứng trước cho thương hành cũng chỉ đành thu lại thôi."

Sắc mặt công gia lúc xanh lúc trắng, cuối cùng nghiến răng ra lệnh, "Mang gia pháp tới đây, ta tự tay thi hành!"

Sở Tiêu hài lòng ngồi thẳng lưng hơn một chút, còn không quên đổ thêm dầu vào lửa, "Cha tuyệt đối đừng mềm lòng. Nếu không đ.á.n.h thật mạnh, e rằng không dạy nổi Nhị đệ biết kính trọng trưởng tẩu."

Có tiền sai khiến được cả quỷ thần, chiếc roi trong tay công gia quất xuống một roi lại một roi mạnh hơn. Sở Sách bị đ.á.n.h đủ hai mươi roi, lưng da thịt be bết m.á.u rồi bị khiêng về viện.

Đêm đó, từ viện bên cạnh liên tục truyền tới tiếng cãi vã. Sở Sách chất vấn Nhị tỷ tỷ về đôi bảo hộ đầu gối, tiếng tát vang đến mức bên viện bọn ta cũng nghe rõ.

Sở Tiêu ngồi dưới gốc cây quế trong sân, rót một chén trà rồi buồn cười gọi ta, "Đừng bám cửa viện nữa, lại đây ngồi đi. Ngồi đây cũng nghe rõ mà."

Ta ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống, vừa uống trà vừa cảm thán, "Thật hả giận quá. Ta còn tưởng Nhị tỷ tỷ và Sở Sách tình sâu nghĩa nặng lắm, hóa ra lúc ra tay cũng chẳng hề nương tình."

Sở Tiêu cầm chén trà, hờ hững hỏi, "Tại sao lại là cũng? Chẳng lẽ nàng từng thấy hắn động thủ với người khác rồi sao?"

Tim ta thót lên, vội vàng cười gượng, "Không có, không có đâu. Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi."

Sở Tiêu vẫn tiếp tục truy hỏi, "Nghĩ kỹ lại thì từ sau khi gả cho ta, nàng luôn có ác cảm với Nhị đệ. Nhưng trước khi thành thân, lẽ ra nàng chưa từng gặp hắn mới đúng."

Mí mắt ta giật mạnh. Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sáng rực đang nhìn mình của Sở Tiêu, ta bỗng hoảng hốt, "Ta... ta chỉ không chịu nổi việc hắn ta luôn bắt nạt chàng!"

"Tại sao lại không chịu nổi?"

Từng câu từng chữ đều ép sát không buông. Ta luống cuống nhìn vào mắt chàng, đột nhiên như được khai sáng. Bảo sao người ta nói ta phản ứng chậm chạp! Trước khi thành thân ta chưa từng gặp Sở Sách, đương nhiên cũng chưa từng gặp Sở Tiêu. Thế nhưng chàng lại biết ta thích ăn giò heo kho tương!

Ta dè dặt hỏi, "Sở Tiêu, vậy tại sao chàng lại đột nhiên muốn tranh giành với hắn ta?"

Sở Tiêu bật cười nhẹ nhõm, thở phào một hơi thật dài, "Thanh Từ ngốc à, cuối cùng nàng cũng nghĩ ra rồi."

Ta kinh ngạc trợn to mắt, "Chàng... chàng cũng quay về thật sao?"

Một câu hỏi không đầu không cuối, vậy mà Sở Tiêu lại hiểu ngay, "Ừm. Không lâu sau khi nàng qua đời, bọn chúng vì muốn chiếm đoạt tài sản của ta nên đã liên thủ đầu độc ta."

Thì ra chàng cũng từng trải qua kiếp trước! Bảo sao từ đầu đến cuối chàng chưa từng hỏi vì sao ta đột nhiên muốn gả cho chàng. Có lẽ ngay từ khoảnh khắc nắm tay ta bước xuống kiệu hoa, chàng đã đoán ra tất cả rồi.

Nước mắt ta lập tức trào ra khỏi hốc mắt. Sở Tiêu không ngờ ta lại khóc, nhất thời luống cuống tay chân, "Sao vậy? Sao tự nhiên lại khóc rồi?"

Ta vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói, "Sở Tiêu, ta muốn báo thù. Ngày nào ta cũng nghĩ đến chuyện đó, nhưng ta không biết phải làm thế nào."

Sở Tiêu cúi người lại gần, dịu dàng lau nước mắt cho ta, "Đừng lo. Mọi chuyện đã có ta. Ta nhất định sẽ khiến bọn chúng phải trả giá."

08.

Sở Sách cực kỳ coi trọng danh tiếng tài t.ử của mình trong kinh thành. Dù trên người còn mang thương tích, vẫn nhất quyết đến dự yến tiệc thưởng họa ở phủ An Lạc Bá. Những buổi tiệc kiểu này từ trước đến nay chỉ mời riêng Sở Sách. Năm nay có lẽ vì Sở Tiêu đã trở thành quản sự của Thương hành nên thiệp mời mới có thêm tên chàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trùng Sinh Đổi Gả, Ta Cùng Phu Quân Báo Thù - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD