Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 274: Sự Im Lặng Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 06/04/2026 21:02
Giang Dã muốn lấy tiền, tay phải vừa chạm vào túi quần mới nhớ ra tiền đã bị cướp mất rồi, trên người cậu chẳng còn một xu dính túi. Cậu ngượng ngùng nói: “Sếp Tống, chị có thể cho tôi mượn 50 tệ được không? Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ trả lại cho chị.”
Tống Chiêu Đệ đáp: “Được. Tôi sẽ đưa 50 tệ cho bà Ngô. Cậu cứ ở đây yên tâm dưỡng thương đi.”
Nói xong cô liền đứng dậy rời đi, lúc bước đến cửa phòng bệnh lại bị Giang Dã gọi giật lại: “Khoan đã, sếp Tống, viện phí đã đóng chưa?”
“Đóng rồi. Tôi đóng giúp cậu 500 tệ, sau này nhớ phải trả tôi đấy nhé!”
“Chị yên tâm, tiền nhất định sẽ trả lại cho chị!”
Tống Chiêu Đệ vẫy vẫy tay rời đi.
“Chiêu Đệ, Giang Dã sao rồi?” Tống Chiêu Đệ vừa về đến thôn Phong Đường, Chu Tam Cường đã chạy tới hỏi.
“Bị chấn động não nhẹ, vết d.a.o đ.â.m trên tay thì không tính là nghiêm trọng. Bác sĩ bảo nằm viện theo dõi vài ngày, nếu sau đó không có vấn đề gì lớn thì có thể xuất viện.”
Chu Tam Cường thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi. Chuyện này tôi đã báo cáo với Bí thư Lý rồi, Bí thư Lý nói trị an của thôn Phong Đường xưa nay rất tốt, bình thường cũng chỉ có mấy vụ trộm cắp vặt vãnh, không ngờ lại có kẻ cướp giật đả thương người, tính chất vô cùng nghiêm trọng. Để đảm bảo an toàn cho thôn, chú ấy đã sắp xếp người đi tuần tra quanh thôn, xem có kẻ nào khả nghi xuất hiện không.”
“Bí thư Lý sắp xếp người đi tuần tra rồi sao?” Tống Chiêu Đệ rất bất ngờ, không ngờ Lý Viện Triều lại chú trọng vấn đề an toàn đến vậy.
“Đúng vậy! Bí thư Lý vẫn luôn rất coi trọng sự an toàn mà.”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, Bí thư Lý đã tìm tới tận nơi: “Chiêu Đệ!” Lý Viện Triều hùng hổ đẩy cửa bước vào, hỏi: “Hai người bị bọn cướp làm bị thương sao rồi?”
Tống Chiêu Đệ đáp: “Cả hai đều không có vấn đề gì lớn, chủ yếu là bị chấn động não, vẫn phải nằm viện theo dõi thêm.”
“Không sao là tốt rồi.” Lý Viện Triều chỉ sợ Giang Dã và người kia c.h.ế.t, vậy thì chuyện lớn thật rồi!
“Bí thư Lý, chú uống ngụm nước trước đã.” Chu Tam Cường thấy Lý Viện Triều vẫn còn đang thở hổnển, vội vàng đưa cho ông một cốc nước.
“Cảm ơn.” Lý Viện Triều nhận lấy, ngửa cổ ừng ực uống cạn sạch. “Chiêu Đệ, cháu không biết bên ngoài bây giờ đang đồn đại thế nào đâu.”
“Bên ngoài đồn gì vậy chú?” Tống Chiêu Đệ tò mò hỏi, ngay cả Chu Tam Cường cũng nhìn sang.
Lý Viện Triều cười khổ một tiếng: “Bây giờ bên ngoài đều đang đồn quanh khu vực cổng thôn Phong Đường có cướp xuất hiện, đồn đại vô cùng ly kỳ. Nào là bọn cướp có mấy chục tên, trong tay có s.ú.n.g có l.ự.u đ.ạ.n, g.i.ế.c người không chớp mắt vân vân, nói cứ như thật vậy, làm như thổ phỉ mấy chục năm trước sống lại không bằng, khiến ai cũng sợ không dám đến thôn Phong Đường.”
“Đồn đại tà môn đến thế cơ à?” Chu Tam Cường suýt nữa thì sặc nước, trí tưởng tượng của mọi người phong phú thật đấy! Còn thổ phỉ nữa chứ, tưởng công an ăn chay chắc?
“Nói chung là bên ngoài đồn như vậy đấy!” Lý Viện Triều cũng rất bất đắc dĩ: “Nếu không thì sáng sớm chú cũng chẳng phái người ra ngoài tuần tra làm gì.”
Tống Chiêu Đệ hỏi: “Có phát hiện gì không chú?”
“Không có. Bọn cướp đó chắc chắn đã bỏ chạy rồi.”
Tống Chiêu Đệ trầm tư suy nghĩ, kết hợp với chuyện Giang Dã bị truy sát trước đây, trong lòng thầm đoán liệu có phải kẻ thù của Giang Dã đến truy sát cậu ta không? Vì chuyện Giang Dã bị cướp, dạo gần đây người dân thôn Phong Đường đều không dám ra khỏi nhà, Lý Viện Triều cũng ngày nào cũng phái người đi tuần tra. Ông còn đặc biệt triệu tập mấy tên du côn trong thôn lại, cảnh cáo bọn chúng dạo này không được gây chuyện, nếu không bị công an bắt đi ông sẽ không can thiệp.
Nhờ lời cảnh cáo của ông, đám du côn ở thôn Phong Đường trở nên cực kỳ ngoan ngoãn, vừa không ra ngoài trộm gà bắt ch.ó, cũng không ra ngoài c.ờ b.ạ.c chơi bời, ngược lại khiến trị an của thôn tốt chưa từng thấy. Cùng với việc cuối năm đang đến gần, bầu không khí căng thẳng này dần bị không khí hân hoan của ngày Tết làm cho phai nhạt, số người bàn tán về chuyện này cũng ít đi nhiều.
…
“Cái gì, Giang Dã nói không nhìn rõ bọn cướp trông như thế nào? Cũng không biết bọn cướp có mấy tên?” Tống Chiêu Đệ chạy đi nhờ Diêu Vi Vi giúp nghe ngóng tình hình vụ án của Giang Dã, kết quả Diêu Vi Vi nói cho cô biết, vụ án của Giang Dã chẳng có tiến triển gì. Hơn nữa sắp đến Tết rồi, trong đồn vốn đã bận rộn, không có nhiều thời gian để điều tra, e là vụ này sẽ chìm xuồng.
Tống Chiêu Đệ nghe xong chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường: “Sao cậu ta có thể không nhìn rõ bọn cướp trông như thế nào được chứ? Cho dù thực sự không nhìn rõ, nhưng cậu ta chắc chắn biết bọn cướp là ai, có mấy người. Tại sao cậu ta lại không chịu khai với công an?”
Diêu Vi Vi thở dài: “Hết cách rồi, lúc đồng nghiệp của mình đến hỏi, Giang Dã hỏi ba câu thì không biết cả ba. Rõ ràng là cậu ta đang giấu giếm, không muốn nói nhiều.”
“Cậu ta bị bệnh à! Bọn cướp đó rõ ràng là muốn lấy mạng cậu ta, vậy mà cậu ta còn không chịu khai thật! Cậu ta thực sự nghĩ mình có chín cái mạng, lần sau bọn cướp muốn hại cậu ta nữa vẫn có thể thoát được chắc?”
Diêu Vi Vi nheo mắt lại, nghe ra ẩn ý trong lời nói của Tống Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ, cậu nói vậy là có ý gì?”
Tống Chiêu Đệ cũng không định giấu giếm thay Giang Dã, liền kể lại chuyện cậu gặp nạn lần trước một lượt. “… Mình chỉ không hiểu nổi, Giang Dã rõ ràng đang gặp nguy hiểm, kẻ thù của cậu ta đã ra tay nhiều lần, nói không chừng lần sau sẽ còn ra tay nữa. Đã đến nước này rồi mà cậu ta vẫn không chịu khai thật!”
Diêu Vi Vi trầm ngâm một lát, nói: “Điều cậu nói không phải là không có khả năng. Trường hợp thứ nhất, Giang Dã thực sự không biết gì về bọn cướp, nên cậu ta cũng không nói ra được nguyên cớ gì; trường hợp thứ hai, Giang Dã cố tình giấu giếm, tên cướp này có thể cùng một giuộc với kẻ ám sát lần trước, hoặc chính là cùng một người.”
