Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù - Chương 608
Cập nhật lúc: 09/04/2026 08:05
Kết quả, bây giờ lại bị người khác nẫng tay trên mất rồi!
Hai người trò chuyện về căn nhà của chị Liễu một lúc, thím Xuân đột nhiên hỏi: “Xuân Lan, nghe nói con trai riêng của chồng bà sắp kết hôn à?”
“Đúng vậy.”
Tôn Xuân Lan gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Tuần sau là tổ chức hôn lễ rồi.”
“Thế à? Nhà gái là người ở đâu vậy?”
“Người ngoại tỉnh, đứa con trai riêng đó làm việc ở tỉnh ngoài nên lấy người ngoài tỉnh luôn.”
Mắt thím Xuân trợn trừng: “Lấy người ngoại tỉnh á? Sao con trai riêng của chồng bà lại ngốc thế?”
Người Kinh Thành bọn họ rất ít khi kết hôn với người ngoại tỉnh, suy cho cùng thì hộ khẩu Kinh Thành rất khó lấy.
Cũng chỉ là mấy năm nay chính sách hộ khẩu nới lỏng hơn một chút, chứ nếu là trước kia, hành động này sẽ bị người ta chê cười đến thối mũi.
“Haizz, hết cách rồi.” Tôn Xuân Lan cười khổ: “Người ta tự quyết định, bậc làm trưởng bối như chúng tôi thì làm được gì?”
“Nói cũng phải.”
Thím Xuân đảo mắt, hỏi tiếp: “Thế điều kiện nhà gái thế nào?”
“Còn thế nào được nữa? Người nhà quê, thì cứ thế thôi!”
“Người nhà quê? Ây dô, điều kiện gia đình chắc chắn là kém lắm nhỉ? Nhà mẹ đẻ cô ta có mấy người? Nhà cửa có rộng không? Cô ta có của hồi môn không? Của hồi môn bao nhiêu?”
Tôn Xuân Lan rõ ràng không có hứng thú nói chuyện, tùy tiện qua loa với thím Xuân vài câu rồi đi về nhà.
Tôn Xuân Lan không biết rằng, bà ta vừa đi khỏi, thím Xuân lập tức buôn chuyện với những người hàng xóm khác.
“Biết gì chưa? Đứa con trai riêng của chồng Tôn Xuân Lan sắp kết hôn rồi! Lấy một cô vợ nhà quê, nhà nghèo rớt mồng tơi, nhà cửa rách nát, trời mưa còn bị dột nữa cơ.”
“Nhà gái không có lấy một xu tiền hồi môn, còn bắt nhà họ Phó phải bù tiền vào!”
“Hai tháng trước vợ chồng Tôn Xuân Lan đến nhà gái, thấy điều kiện gia đình nhà gái kém như vậy, bà ta cứ xị cái mặt ra như mẹ kế ấy.”
“Nhưng nghe nói nhà gái trông cũng xinh xắn lắm, chắc ngoài cái đẹp ra thì chẳng còn ưu điểm nào khác đâu!”
……
Bên kia, Lý Xuân Hoa mở cửa phòng.
Hôm qua chủ nhà cũ đã dọn đi và giao lại chìa khóa cho Lý Xuân Hoa.
Hôm nay Lý Xuân Hoa qua đây xem nhà, những người khác còn bận việc nên chưa đến.
Lý Xuân Hoa vào cửa trước, xem xét tỉ mỉ tất cả các phòng một lượt. Chủ nhà cũ là người cẩn thận, lúc dọn đi đã dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ căn nhà, đồ đạc cũng được sắp xếp gọn gàng, không vứt lung tung.
Cửa sổ, cửa ra vào cũng không bị hư hỏng gì, Lý Xuân Hoa chẳng nghĩ ra chỗ nào cần phải sửa sang lại, bà cảm thấy có thể dọn vào ở ngay lập tức.
“Bà đang làm gì đấy?”
Đúng lúc này, giọng của Tống Đại Thạch vang lên từ ngoài cửa.
Lý Xuân Hoa ngoảnh đầu nhìn lại, người nhà họ Tống trừ Tống Chiêu Đệ ra thì đều đã đến đông đủ.
“Oa, cái sân viện này được đấy!”
Tống Kiến Hoa bước vào, nhìn quanh sân viện rồi chậc chậc khen ngợi.
Lý Xuân Hoa cười nói: “Mọi người vào trong xem đi, xem chỗ nào cần sửa chữa hay thay đổi không. Bây giờ cứ xem qua một lượt đã, sang năm chúng ta mới qua đây sửa sang lại.”
Người nhà họ Tống ùa vào trong sân viện bắt đầu tham quan.
Tham quan xong, mọi người nhao nhao đưa ra ý kiến của mình.
“Mẹ, bên trong có mấy viên gạch lát nền bị hỏng rồi, phải thay mới lại.”
“Con thấy căn nhà này tốt lắm rồi, không cần sửa sang lại đâu!”
“Không được, căn nhà lớn thế này mà lại không có nhà vệ sinh! Con nghĩ nên làm một cái nhà vệ sinh giống như nhà anh Đông Dương ấy, phải có cả bồn cầu nữa.”
“Trong sân trồng một cây ăn quả đi, không biết Kinh Thành trồng được cây gì nhỉ? Cây hồng có sống được không?”
Cả nhà đang rôm rả bàn luận, đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai đấy?”
Tống Kiến Hoa đi ra phía cửa, mở cửa ra.
Ngay cái nhìn đầu tiên thấy người ngoài cửa, Tống Kiến Hoa vô cùng khiếp sợ: “Dì Tôn?”
Người đứng ngoài cửa rõ ràng là Tôn Xuân Lan!
Tôn Xuân Lan nhìn thấy Tống Kiến Hoa cũng vô cùng kinh ngạc: “Sao cậu lại ở đây?”
Sau khi về nhà, bà ta suy đi tính lại, cuối cùng vẫn muốn đến xem rốt cuộc là ai đã mua cái sân viện này.
Tôn Xuân Lan bèn lấy cớ làm quen hàng xóm mới để qua xem thử.
Không ngờ, người mở cửa lại là Tống Kiến Hoa!
“Ô kìa, bà thông gia!”
Lý Xuân Hoa cũng nhìn thấy Tôn Xuân Lan, cười ha hả bước tới: “Ây da, thật là trùng hợp quá, không ngờ lại gặp bà ở đây!”
Sự kinh ngạc trên mặt Tôn Xuân Lan vẫn chưa tan biến, bà ta hỏi: “Bà thông gia, sao mọi người lại ở đây?”
Lý Xuân Hoa đáp: “Đây là căn nhà tôi vừa mới mua, hôm nay cả nhà chúng tôi qua đây xem thử, tiện thể dọn dẹp vệ sinh luôn.”
“Cái gì? Nhà của bà? Sao có thể chứ?”
Giọng Tôn Xuân Lan the thé, tràn đầy vẻ khó tin.
“Đúng vậy! Mới mua mấy hôm trước thôi!”
“Thế còn căn bên cạnh?”
“Căn bên cạnh là Chiêu Đệ mua rồi.”
“Các người làm sao có tiền mua hai căn nhà này!”
Tôn Xuân Lan nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, theo bản năng đưa tay che miệng, cười gượng một tiếng: “Tôi chỉ là quá tò mò thôi.”
Lý Xuân Hoa mang vẻ mặt đầy tự hào: “Hiểu mà, hiểu mà! Ai mà ngờ được có người lại có thể mua một lúc hai căn tứ hợp viện lớn thế này chứ? Haha, hết cách rồi, con gái tôi biết kiếm tiền mà.
Căn nhà này là con gái tôi bỏ tiền ra mua cho tôi đấy, nói là để cho tôi dưỡng lão. Căn lớn bên cạnh là Chiêu Đệ mua để tự ở. Lại đây lại đây, bà thông gia, vào trong xem thử đi.”
Lý Xuân Hoa kéo Tôn Xuân Lan vào trong, dẫn bà ta đi tham quan từng phòng một.
Tôn Xuân Lan rất muốn giữ bình tĩnh, ngặt nỗi định lực không đủ, càng xem sắc mặt càng đen lại.
Đến cuối cùng, sắc mặt đã đen thui như đ.í.t nồi.
Bà ta thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa, bèn cáo từ rời đi.
Lý Xuân Hoa còn cố tình nói với theo: “Bà thông gia, nghe Đông Dương nói nhà bà cũng ở gần đây, sau này chúng ta là hàng xóm rồi! Hehe, sau này rảnh rỗi nhớ thường xuyên qua chơi nhé!”
