Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 110
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:32
Trước kia săn thú, chỉ cần Bùi Vân Khiêm tham gia kiểu gì cũng đoạt được vị trí thứ nhất, chẳng qua mấy năm trước Bùi Vân Khiêm không tham dự, cũng không biết tại sao năm nay lại tham gia.
Trước kia nghe nói thế t.ử Tĩnh Hà vương là kinh tài tuyệt diễm trăm dặm mới tìm được một, sau này thế t.ử lại theo Tĩnh Hà vương tới Thục Trung rèn luyện, bây giờ tay cầm trọng bay, vừa nhìn đã thấy quả nhiên không thể khinh thường.
Không tới thời gian một chén trà nhỏ, đám thuộc hạ đã đếm xong số con mồi của mọi người, không hề bất ngờ, Bùi Vân Khiêm xếp thứ nhất, số con mồi của Tô Ngự chỉ kém Bùi Vân Khiêm có một con.
Thấy thế, sắc mặt Thẩm Đình dần trở nên âm trầm, hắn giương mắt lạnh lùng nhìn một đám con cháu thế gia phía dưới, đáy mắt cũng hơi đỏ lên.
Đúng là một đám phế vật! Không ngờ Bùi Vân Khiêm lại đạt hạng nhất.
Tuy rằng trong lòng không vui, nhưng trên mặt Thẩm Đình vẫn phải nở nụ cười, “Quả nhiên! Không hổ là Trấn Quốc đại tướng quân của Bắc Lâm ta! Nếu Bùi tướng quân đã đạt được hạng nhất, vậy ngươi muốn trẫm ban thưởng thứ gì?”
Bệ hạ ban thưởng cho ai cũng là thánh ân, nhưng Bùi Vân Khiêm đã tập mãi thành quen, hắn khom người, trên mặt không có chút biểu tình nào dư thừa, giọng nói bình tĩnh như thường, “Đa tạ bệ hạ, ban thưởng thì không cần.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, “Thần muốn xin phép ngày mai không tham gia săn thú.
”
Bùi Vân Khiêm không cần gì cả đương nhiên Thẩm Đình rất vui, cũng lười nghĩ xem tại sao Bùi Vân Khiêm muốn xin nghỉ không tham gia săn thú.
“Được.
”
“Đa tạ bệ hạ.
”
Ban thưởng xong xuôi, Thẩm Đình và các đại thần còn lại tiếp tục đi thưởng thức ca vũ.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm nhẹ cong môi không chút để ý nói, “Ngươi thua rồi.
”
Người bên cạnh cúi đầu liếc con mồi trên mặt đất một cái, không nói gì rồi quay người rời đi.
Hôm nay, là hắn kém cỏi.
Thấy sắc mặt khó coi của Tô Ngự, gã sai vặt bên cạnh không nhịn được bất bình thay thế t.ử nhà mình, “Rõ ràng là Bùi tướng quân kia năm lần bảy lượt đoạt con mồi của người!”
Hôm nay săn thú, bất cứ nơi đâu có mặt Tô Ngự là lại có Bùi Vân Khiêm xuất hiện, mỗi khi Tô Ngự chuẩn bị b.ắ.n tên tới chỗ con mồi lại bị một mũi tên của người khác giành trước, mà đối phương đúng chính là Bùi Vân Khiêm.
Cố tình, Bùi Vân Khiêm còn làm ra vẻ hợp tình hợp lý cười khẽ nhìn con mồi trên mặt đất, “Ôi, đây là con mồi thế t.ử coi trọng trước sao? Vậy cũng thật ngại quá.
”
Tuy rằng ngoài miệng Bùi Vân Khiêm nói như thế nhưng trên mặt lại không hề có nửa phần áy náy mà mang theo ý khiêu khích, dáng vẻ vân đạm phong khinh khiến người ta muốn nổi trận lôi đình.
Tô Ngự nhìn thoáng qua người đang nói chuyện bên cạnh, trên mặt không vui, hắn biết Bùi Vân Khiêm cố ý, nhưng nói tới cùng cũng chính là do hắn kém cỏi không bằng người ta!
Ở trên bãi săn, ai mạnh thì là người chiến thắng.
Khôi phục lại tinh thần, Tô Ngự nhàn nhạt nói, “Ăn nói cẩn thận, đã quên trước đó ta nói gì với ngươi rồi sao?”
Nghe vậy, gã sai vặt bên cạnh cúi đầu không lên tiếng nữa, đi theo sau Tô Ngự nhanh ch.óng trở về doanh trướng của mình.
Bùi Vân Khiêm đã xin nghỉ, đương nhiên không cần tham gia yến hội xã giao tối nay, hắn đã đồng ý với Thẩm Xu sẽ dạy nàng cưỡi ngựa.
Vừa rồi ở bãi săn hắn đã nóng lòng trở về, chỉ hận không thể mọc cánh mà bay.
Buổi chiều, sau khi Thẩm Xu từ chỗ Phùng Thái hậu trở về vẫn luôn ở trong doanh trướng không ra ngoài, có lẽ là quá không thú vị, không biết nàng đã thiếp đi trên ghế từ lúc nào, mãi cho tới khi Bùi Vân Khiêm trở lại bế nàng lên giường, nàng mới thức giấc.
Ở trong mộng Thẩm Xu, nàng cảm thấy trên eo mình như mọc thêm một nhánh cây thô tráng, sợ tới mức Thẩm Xu đột nhiên mở mắt ra, nhưng mơ mơ màng màng lại thấy Bùi Vân Khiêm đang ôm mình, nàng tránh né theo bản năng, suýt chút nữa ngã xuống mặt đất.
Thấy thế, cánh tay Bùi Vân Khiêm siết c.h.ặ.t, hắn cụp mắt nhìn Thẩm Xu cười khẽ một tiếng, “Tỉnh ngủ rồi?”
Đôi mắt m.ô.n.g lung của Thẩm Xu nhìn Bùi Vân Khiêm rồi khẽ gật đầu, “Tướng quân trở về từ khi nào thế?”
Vẻ mặt Thẩm Xu ủ rũ, giống như còn chưa tỉnh lại từ trong mộng, giọng nói nhẹ nhàng như vắt được ra nước, chọc trái tim Bùi Vân Khiêm ngứa ngáy.
“Vừa mới trở về.
”
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng đặt Thẩm Xu trên giường, quỳ một gối bên cạnh, hai tay chống sau tai Thẩm Xu, nhìn nàng từ trên cao xuống.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong lòng Thẩm Xu có chút hốt hoảng, một lúc sau mới thử thăm dò lên tiếng, “Tướng quân?”
“Sao thế?”
Thẩm Xu thử nói sang chuyện khác, “Hôm nay tướng quân đi săn thú có thu hoạch?”
Bùi Vân Khiêm cong môi cười khẽ, “Đương nhiên.
”
Nghe vậy, đôi mắt Thẩm Xu sáng rực lên, “Ta nghe nói mỗi năm người đứng đầu cuộc săn thú đều được ban thưởng không ít, năm ngoài là con trai của Trương đại nhân, cũng không biết năm nay là ai.
”
Trong lời nói Thẩm Xu mang theo vẻ tiếc hận, thật ra nàng rất muốn nhìn bọn họ cưỡi ngựa đi săn, còn đang suy nghĩ, ánh mắt Thẩm Xu khẽ chuyển, cũng không biết dáng vẻ Bùi Vân Khiêm lúc cưỡi ngựa đi săn trông như thế nào.
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nguy hiểm híp mắt, một bàn tay chế trụ cằm Thẩm Xu nâng lên để nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn nàng, giọng nói trầm thấp lộ ra nguy hiểm nhàn nhạt, “Nàng nói xem?”
Nghe vậy, trong lòng Thẩm Xu hiểu rõ, nàng chớp chớp mắt khẽ cười, “Là tướng quân sao?”
Bùi Vân Khiêm hừ nhẹ một tiếng, khẽ gõ ch.óp mũi Thẩm Xu một cái, “Đương nhiên.
”
Nói rồi, đột nhiên Bùi Vân Khiêm chuyển lời, “Chẳng lẽ còn có thể là thanh mai trúc mã của nàng sao?”
Thẩm Xu sửng sốt, thì ra m.á.u ghen của Bùi Vân Khiêm còn chưa hết đâu, nàng cố nén ý cười để không cười thành tiếng.
Thấy Thẩm Xu không nói lời nào, Bùi Vân Khiêm cụp mắt, con ngươi đen nhánh loé lên tia sáng kích động muốn xâm lược, giọng nói khàn khàn, “Nàng là phu nhân của bổn tướng quân, cho dù là nhớ thương cũng chỉ được nhớ thương bổn tướng quân, hiểu chưa?”
Nghe vậy, Thẩm Xu không nhịn được nữa bật cười thành tiếng lại cố nén trở về, trịnh trọng nhìn Bùi Vân Khiêm như nghe chuyện lạ rồi gật đầu hai cái.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm lười biếng ‘ừm’ một tiếng, hắn nhướn mày chậm rãi tới gần Thẩm Xu, ánh mắt không chút để ý dừng trên mặt nàng, âm cuối cất cao.
“Vậy hôn ta một cái, ta sẽ tha thứ cho nàng.
”
“Hai cái, tính mạng cũng cho nàng luôn, thế nào?”
