Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 112
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:45
Nói rồi, ánh mắt Thẩm Xu khẽ động, “Nói cũng thật khoé, sở thích của tướng quân đúng là tương đồng với sở thích của ta đấy.
”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm nghẹn lời, lần trước Thẩm Xu cũng hỏi hắn có phải trước kia hai người từng quen biết hay không, nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, đáy mắt cũng ngày càng tối tăm, không phải Thẩm Xu đã nhớ ra cái gì đấy chứ?
Một lát sau, Bùi Vân Khiêm dập tắt suy nghĩ này của mình, Diệp Minh Tu từng nói với hắn, t.h.u.ố.c hắn chế ra không có sơ hở, chỉ cần người uống t.h.u.ố.c có ý muốn quên, cả đời này sẽ không bao giờ nhớ lại được.
Còn đang suy nghĩ, bên tai đã truyền tới giọng nói mang theo vài phần nghi hoặc của Thẩm Xu, “Trước kia, ta và tướng quân thật sự chưa từng quen biết sao?”
“Quen biết.
”
Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh.
Ngón tay Thẩm Xu cứng đờ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, đáy mắt mang theo vẻ khó tin, trong lòng cũng càng thêm luống cuống.
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã đưa tay cầm lấy đôi đũa Thẩm Xu đưa tới trước mặt hắn, làm như không có chuyện gì nói, “Nàng là Linh An công chúa, ta là gian thần nắm giữ quyền sinh sát, toàn bộ Sở Kinh thành này có mấy người không biết nàng, lại có mấy người không biết ta? Nàng nói xem trước kia ta và nàng có biết nhau không?”
Nghe vậy, Thẩm Xu khẽ nhíu mày, lời Bùi Vân Khiêm nói không phải không có lý, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời nàng lại không biết nó không đúng ở đâu, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp.
Nếu đã hỏi thì không có chuyện bỏ dở giữa chừng, có một số việc không hỏi cho rõ, trong lòng Thẩm Xu sẽ cảm thấy không yên ổn.
Nàng chỉ vào đồ ăn trên bàn rồi hỏi hắn, “Từ ngày đầu tiên ta gả vào phủ, Chu Tước đã nói mấy thứ này toàn là đồ tướng quân thích ăn, mà trùng hợp đây cũng là những món ta thích.
”
Thẩm Xu hơi nhíu mày, nhìn hắn không chớp mắt, “Thật sự trùng hợp như thế sao?”
Động tác cầm đũa của Bùi Vân Khiêm khựng lại giữa không trung, hắn nhìn Thẩm Xu một cái, sau đó cụp mắt, một lần nữa đưa tay gắp đồ ăn vào trong bát, hỏi lại, “Muốn nghe ngóng đồ ăn nàng thích khó lắm sao?”
Thẩm Xu nhìn hắn không nói gì, bằng năng lực của Bùi Vân Khiêm, muốn tìm hiểu cái gì đúng là dễ như trở bàn tay.
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện đã nghe thấy Bùi Vân Khiêm nghiêng người nói tiếp, “Huống hồ ta cũng phải biết rằng người ta cưới về là người thế nào, lỡ như là mật thám thì phải làm sao bây giờ?”
Thẩm Xu nhìn Bùi Vân Khiêm rồi hừ nhẹ một tiếng, không nói chuyện nữa.
Bùi Vân Khiêm nói cũng không sai, nàng thật sự là mật thám mà Phùng Thái hậu phái tới, chẳng qua ngay từ đầu đã tồn tại tâm tư khác, hiện giờ lại bị sắc đẹp làm phản.
Một lúc lâu sau, thấy Thẩm Xu không nói lời nào, Bùi Vân Khiêm lại nhịn không được mở miệng, “Còn gì muốn hỏi thì mau hỏi đi.
”
Thẩm Xu lắc đầu.
Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, lại đưa tay gắp đồ ăn vào bát Thẩm Xu, không mặn không nhạt nói, “Không có chuyện gì nữa thì ăn cơm đi.
”
Một lát sau hắn lại nhìn qua rồi nói thêm, “Sau này không được nghĩ tới mấy chuyện lung tung vô dụng đó nữa, nếu còn nghĩ nữa thì đi úp mặt vào tường cho bổn tướng quân.
”
Thẩm Xu mếu máo liếc Bùi Vân Khiêm một cái rồi cúi đầu ăn cơm, không dám nói thêm gì.
Rồi sau đó, bữa cơm vô cùng yên tĩnh, cũng không ai mở miệng nói chuyện.
Hôm nay Thẩm Xu không có tâm tình ăn cơm, chưa ăn được mấy miếng đã buông đũa, thấy vậy, Bùi Vân Khiêm nhìn qua, “Ăn no rồi?”
Thẩm Xu gật đầu.
Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn đồ ăn trước mặt Thẩm Xu, cơm trong bát cũng chỉ ăn được một nửa, đồ ăn cũng không ăn được là bao.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm buông đũa nhìn Thẩm Xu khẽ ‘ừm’ một tiếng, “Được rồi, để ta gọi người tới thu dọn.
”
Vừa dứt lời, Tần Tuần đúng lúc xuất hiện phía ngoài doanh trướng, “Tướng quân, thuộc hạ có việc cần bẩm báo.
”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm đứng dậy, “Chờ ta trở lại sẽ dạy nàng cưỡi ngựa.
” Sau đó xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu cảm giác trong lòng hơi chua xót, nhất thời không thể nói rõ nguyên do, thậm chí nàng còn bắt đầu hoài nghi bản thân có phải quá xúc động nên mới hỏi Bùi Vân Khiêm vấn đề đó hay không.
Không hỏi thì trong lòng hoài nghi, hỏi rồi dường như lại chọc tới hắn.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu chậm rãi gục đầu, đáy mắt phức tạp.
Có lẽ là đề tài vừa rồi quá mức trầm trọng, cho dù Bùi Vân Khiêm đi rồi nhưng Thẩm Xu vẫn cảm thấy không khí áp lực đè nén bên trong doanh trướng, khiến nàng cảm thấy khó thở.
Một lát sau, Thẩm Xu đứng dậy ra ngoài, vốn định đi tản bộ một lúc nhưng vừa bước ra ngoài đã nhớ ra Bùi Vân Khiêm nói muốn dạy nàng cưỡi ngựa, nàng đành phải quay đầu đi tìm Chu Tước, dắt con người Chu Tước đưa cho nàng một mình đi tới khu đất trống bên cạnh phiến rừng.
Trăng sáng sao thưa, ban đêm trong rừng yên tĩnh khiến người ta cảm thấy sợ hãi, nhưng đối với người đã từng trải qua cái c.h.ế.t như Thẩm Xu mà nói, bóng đêm yên tĩnh đáng sợ này không đáng nhắc tới.
Thẩm Xu buộc ngựa ở một thân cây, bản thân đi tới khu đất chống, hai tay chống dưới đầu nằm xuống, tinh tế đếm sau trên trời.
Trước kia lúc ở Mạc Bắc, ban đêm nàng sẽ ra khỏi doanh trướng đi ngắm trời sao, nghĩ vậy, khoé miệng Thẩm Xu không tự giác cong lên.
Vẫn là trời sao ở quê nhà đẹp hơn.
Không bao lâu sau, ánh huỳnh quang dần loé sáng trước mặt nàng, ánh mắt Thẩm Xu sáng lên, bỗng chốc ngồi dậy phất tay, ánh huỳnh quang kia giống như bị doạ sợ mà bay càng ngày càng cao.
Giây lát, hơi thở ấm áp phả từ đỉnh đầu nàng xuống, giọng nói nam nhân trầm thấp dịu dàng mang theo chút bất đắc dĩ, “Không phải bảo nàng đợi ta ở doanh trướng sao, sao lại ra đây trước rồi?”
